Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60 - Chương 66: Tạ Húc Vĩ

Cập nhật lúc: 25/12/2025 10:15

Tạ Húc Vĩ thấy Tiểu Cẩu T.ử dắt theo Tiểu Phúc, đang ngồi xổm trên đất chơi với con ch.ó vàng nhỏ, bèn đứng bên cạnh buôn chuyện vài câu với Liên Hiểu Mẫn.

“Hiểu Mẫn dắt mấy đứa nhỏ đi dạo à, con ch.ó vàng nhỏ này là con của con ch.ó vàng lớn nhà Lão bí thư Từ Lão Gia T.ử đấy, anh mang về một con, nuôi được mấy hôm rồi, đáng yêu lắm. Em xem, Tiểu Cẩu T.ử ngày nào cũng bám riết ở nhà anh không chịu về, chỉ thích chơi với nó thôi.”

Liên Hiểu Mẫn lại lén lút liếc nhìn chiếc mũ của Tạ Húc Vĩ, không nhịn được mà nín cười, ho khan hai tiếng để mau ch.óng kiềm chế lại. Bây giờ chắc vẫn chưa ai biết cái meme ‘đội nón xanh’ này đâu nhỉ, đúng là hết nói nổi.

Tạ Húc Vĩ không hề hay biết, vẫn vui vẻ trò chuyện với cô ấy, lại kể cho cô ấy nghe, nhà anh cũng có một cô em gái bằng tuổi Liên Hiểu Mẫn, ở nhà là con thứ tư, tên Tạ Linh, tên ở nhà là Tiểu Linh Tử, lần sau sẽ dắt đến chơi cùng Liên Hiểu Mẫn, Ngọc Phương và Xuân Tú.

Anh ấy còn nói, Tiểu Linh T.ử là một con bé nghịch ngợm, không dịu dàng điềm tĩnh như Ngọc Phương, Xuân Tú có nói với anh, Tiểu Linh T.ử với Hiểu Mẫn hai đứa chắc chắn sẽ chơi hợp nhau, biết đâu còn thích đi theo luyện võ nữa.

Anh ấy lần trước về nhà đã kể lại cho Tiểu Linh Tử, nói rằng mợ Thu Bình có một cô cháu gái bên ngoại tên là Hiểu Mẫn, gần đây đã nhập hộ khẩu đến Tam Đạo Câu chúng ta, bằng tuổi em, nghe Xuân Tú kể, Hiểu Mẫn khỏe lắm, quật ngã cả Tam Dũng, biết chút võ vẽ.

Liên Hiểu Mẫn mỉm cười, miệng thì đồng ý, nói lần sau sẽ rủ Tiểu Linh T.ử chơi cùng. Dù sao thì bây giờ là tháng mười hai rồi cũng không phải lên công điểm, đều đang ở nhà tránh rét, phần lớn lao động nam trong thôn đều bị điều đi làm đường rồi, đám trẻ choai choai này cũng không có trường để đi học, nên càng được tự do hoạt động.

Liên Hiểu Mẫn thuận miệng hỏi: “Anh Húc Vĩ, anh không đi đội làm đường do công xã tổ chức ạ? Lần trước em thấy anh cả anh hai nhà bác Thắng Lợi đều đi rồi.”

Nghe đến đây, sắc mặt Tạ Húc Vĩ thoáng vẻ lúng túng, anh ấy hơi cúi đầu xuống, đưa tay kéo kéo tay áo mình, khóe miệng giật giật không tự nhiên, nói: “Ừm, anh không đi, nhà có chút chuyện.”

Liên Hiểu Mẫn biết ý vội vàng đổi chủ đề, không hỏi thêm nữa.

Cô ấy đột nhiên nhớ ra, đã nghe Xuân Tú nhắc qua, Tạ Húc Vĩ nhỏ hơn anh hai Trương Văn Hưng của cô ấy một tuổi, năm nay sắp 20 rồi. Nhìn con gái Mễ Lạp Nhi của người ta kìa, đã chạy khắp nơi rồi, mà Tạ Húc Vĩ vẫn chưa thành thân.

Tuy nhiên, anh ấy đã có đối tượng đính hôn rồi, là cô con gái lớn của kế toán Trình Khánh Lai ở thôn họ Trình cách đây ba mươi dặm, tên là Trình Bảo Như.

Vốn dĩ đã đính hôn từ hai năm trước, nhưng vẫn mãi chưa thành thân, hình như cứ lần lữa mãi, không biết gần đây lại xảy ra trục trặc gì, càng khiến cho hai vợ chồng Tạ Song Hỉ trong lòng bồn chồn không yên, Trương Hương Lan cũng toàn chạy sang nhà anh cả Trương Thắng Lợi để bàn bạc cách giải quyết.

Ánh mắt Liên Hiểu Mẫn kín đáo đ.á.n.h giá người trước mặt, ừm, trông không xấu xí, chỉ là người bình thường thôi, tuy trông có vẻ gầy, nhưng rất rắn rỏi.

Do sân nhà họ Tạ và nhà Lý Hướng Hải không cách nhau quá xa, nên cũng hay qua lại, cô ấy cũng từng nghe cô và bà Đại Thúy nhắc đến, Tạ Húc Vĩ nhà họ Tạ này tuổi còn trẻ, nhưng ra đồng làm việc lại là một tay cừ khôi, ở đội sản xuất cũng thuộc hàng có số có má. Giống như cha anh ấy là Tạ Song Hỉ, rất chịu khó bỏ sức, là một chàng trai thật thà chất phác.

Nhưng mà, nếu theo lời Xuân Tú nói, thì có lẽ là gần đây vì chuyện cưới xin, nhà đang có chút phiền muộn, nên chắc là cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đi đội làm đường nữa.

Liên Hiểu Mẫn trên lưng vẫn còn đang cõng Tiểu Nha, không thể ở ngoài trời quá lâu, để Tiểu Phúc chơi khoảng mười mấy phút, rồi kéo tay cậu bé nhấc bổng lên khỏi mặt đất.

“Tiểu Phúc ngoan, bên ngoài lạnh lắm, không thể để em gái bị lạnh được, chúng ta về nhà trước nhé, lần sau lại chơi tiếp.” Tiểu Phúc bĩu môi, nhưng rất nhanh đã ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, lại xoa xoa cái đầu nhỏ của con ch.ó vàng, lưu luyến không nỡ mà bước đôi chân ngắn cũn, đồng ý đi theo chị.

Liên Hiểu Mẫn chào Tiểu Cẩu T.ử và Tạ Húc Vĩ rồi về trước. Tiểu Cẩu T.ử vẫn còn nhiệt tình hớn hở: “Chị Hiểu Mẫn, chị cũng đừng nói với mẹ em nhé, là... là chuyện em cho Tiểu Hoàng Mao ăn xương thịt ấy ạ!” Liên Hiểu Mẫn bật cười, đúng là cậu nhóc ngốc, cô gật đầu với cậu.

Đi được một đoạn rồi, Tiểu Cẩu T.ử lại gọi với theo từ phía sau: “Chị Hiểu Mẫn, cũng đừng nói với chị em nhé, chị ấy cái gì cũng bô bô ra ngoài hết!” Xuân Tú: Tôi là người như vậy sao chứ?

Liên Hiểu Mẫn ngoảnh lại vẫy tay với cậu: “Chị không nói cho ai biết đâu, em mà còn la lối nữa là cả làng đều biết đấy, nhóc ngốc ạ!”

Tiểu Cẩu T.ử nhe răng cười hì hì, rồi đi theo biểu ca của mình đi dạo tiếp.

Liên Hiểu Mẫn dẫn theo Tiểu Phúc, nhanh ch.óng trở về nhà mình ở chân núi. Cô mở cổng sân, cất ổ khóa đi, vào trong rồi lại cài then cửa từ bên trong, sau đó đi vào nhà.

Cô nhìn cái sân rộng trống hoác, củi chỉ còn lại vài bó, dựa vào tường sân, trông thật t.h.ả.m hại.

Nhà nào lười biếng thì củi không đủ dùng, nhà nào siêng năng thì đống củi chất cao ngất. Hì hì, cô có thể thừa nhận mình lười được sao, không thể nào...

Qua vài hôm nữa phải tranh thủ kiếm thêm ít củi, dù sao thì số củi trong sân cũng đủ đốt mấy ngày rồi, cứ từ từ đã.

Đến lúc đó có thể đi tìm thêm ít tem phiếu than, mua một ít than, đốt than sẽ tốt hơn. Hình như trong tay mình cũng có mấy tấm, không biết có đủ không.

Ừm, thật ra trong không gian vẫn còn lõi ngô, thân cây ngô, đều có thể dùng để đốt lửa, nhưng bên ngoài vẫn phải làm ra vẻ đi kiếm một ít củi, may mà nhà cô hẻo lánh, không bị để ý.

Liên Hiểu Mẫn vào nhà, bế Tiểu Nha từ trong gùi ra. Bé con lúc nãy ở bên ngoài được quấn trong chăn nên không bị lạnh chút nào, cũng không khóc quấy, đúng là một em bé ngoan. Bây giờ được bế ra, con bé còn đang nhìn chị mình cười tít mắt, sao mà đáng yêu thế không biết.

Liên Hiểu Mẫn kéo tấm đệm dày tới trải ra, rồi nhanh ch.óng chất một đống chăn gối dọc theo mép phản và xung quanh Tiểu Nha, để khoanh bé lại ở giữa. Cô cũng không cởi áo bông nhỏ của bé ra, cứ để bé mặc tạm đã, phải nhanh đi nhóm lửa sưởi ấm phản, trong nhà sẽ ấm lên ngay.

Liên Hiểu Mẫn ra bếp ở gian ngoài nhóm lửa, cô cho thêm không ít lõi ngô vào. Tiểu Phúc lon ton chạy theo: “Kết Kết, Tiểu Phúc giúp Kết Kết làm việc, đốt lửa, ấm ấm.”

Liên Hiểu Mẫn ngồi trên ghế đẩu nhỏ thêm củi, ôm Tiểu Phúc vào lòng, nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của cậu bé, dạy cậu bé nhét một thanh củi dài hơn vào trong bếp, “Tiểu Phúc, bình thường không có chị thì không được lại gần bếp lò đâu nhé, lửa mà bén vào tay là đau lắm đấy, phải có chị dẫn đi nhóm lửa thì mới được, em biết không?”

Tiểu Phúc gật đầu.

Liên Hiểu Mẫn thêm củi xong thì dẫn Tiểu Phúc vào nhà, chẳng mấy chốc, chiếc phản lớn đã nóng lên. Cô bế Tiểu Phúc lên đầu phản, cởi đôi giày bông nhỏ cho cậu bé. Tiểu Phúc ngồi trên đầu phản, cái m.ô.n.g nhỏ bị hơi nóng hơ đến bỏng rát, trên mặt còn làm ra vẻ nhăn nhó, khiến Liên Hiểu Mẫn bật cười.

Tiểu Phúc loay hoay mấy cái đã bò đến chỗ Tiểu Nha, cậu bé đứng trên phản, coi đống chăn gối như một con dốc đất, thân hình nhỏ bé lật qua, cũng vào được bên trong.

Cậu bé thấy vui, lại trèo lên đống chăn gối rồi lật ra, rồi lại lật vào, nghịch không biết chán. Tiểu Nha ở đó nhìn, cười khanh khách, hai đứa trẻ chơi đùa cùng nhau.

Liên Hiểu Mẫn ngồi bên chiếc bàn nhỏ đặt ở đầu phản bên kia, lấy một hộp cháo từ trong không gian ra, còn có há cảo tôm, bánh bao xá xíu, cô ăn ngấu nghiến, cô vẫn chưa ăn sáng mà.

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.