Nữ Hoàng Quỷ Thức Tỉnh, Vạn Thi Thần Phục - Chương 10
Cập nhật lúc: 06/08/2026 14:03
Hoàng thượng đã tuốt bội đao ra, dí thẳng mũi đao vào cổ ta: “Thế nhưng, nếu sau này ngươi ra ngoài, học được cách đọc sách biết chữ...”
Đối diện với lưỡi đao sắc bén, ta thẳng lưng quỳ nhếch người lên! Lưỡi đao mỏng dính cứa qua cổ họng ta, sau một cơn đau nhói, một giọt m.á.u tươi đỏ thẫm rỉ ra ngoài.
Nếu bây giờ ta c.h.ế.t đi, biết đâu chừng trên đường xuống Hoàng Tuyền vẫn còn kịp đuổi theo bước chân Hiền Phi và Trì Xuyên. Người ta bảo con người sau khi c.h.ế.t phải uống canh Mạnh Bà, bước qua sông Vong Xuyên, nếu muộn chút nữa e rằng bọn họ sẽ quên mất ta mất.
“Keng... keng...” Lưỡi bội đao khẽ gẩy đứt sợi dây chỉ đeo trên cổ ta, chiếc còi nhỏ treo trên đó rơi xuống, lăn long lóc tới ngay bàn chân Hoàng thượng.
Người thu đao vào vỏ, giọng nói thêm vài phần bất lực: “Ngươi đi đi. Mạng sống thiếu nợ Trì Xuyên, coi như trẫm đã trả lại cho hắn.”
Ta chậm rãi đứng dậy rời đi, trong đầu lảng vảng lời dặn của Hiền Phi: “Mấy lời của ngài ấy, ta tuyệt đối không tin.” Ta thò tay vào n.g.ự.c áo móc ra hũ bột hóa thi còn sót lại, c.ắ.n răng hạ quyết tâm, đổ sạch toàn bộ lên hai mắt mình! Đôi mắt trong chớp mắt bị thiêu rụi đến mức m.á.u thịt nát bét, kế tiếp là một màn đêm bao la tối đen như mực. Ta co thắt cuống họng phát ra tiếng gào thét trầm đục quằn quại. Cơn đau thấu xương thấu tủy ấy khiến ta ngất xỉu ngay tại chỗ, nhưng ta biết rõ, chỉ có tuyệt đường này ta mới có thể sống sót rời khỏi hoàng cung!
Vết thương khép miệng nhanh hơn vì vậy với dự tính của ta, bởi ta muốn thật nhanh ch.óng thích nghi với việc làm một kẻ mù lòa. Qua thêm dăm ba ngày, ta đã không cần y quan tới giúp sức mà có thể tự mình bôi t.h.u.ố.c. Bèn thu dọn hành lý, tới Lâm Chính Điện bái biệt xuất cung.
Ta vốn dĩ định chờ đại lễ tang nghi của Hiền Phi hoàn tất mới rời đi. Nhưng trong khoảng thời gian dưỡng bệnh, ta mới bàng hoàng hay tin Hoàng thượng tuyệt nhiên không hề lo liệu tang lễ cho người theo phẩm cấp Hiền Phi, mà giáng người xuống làm Tài Nhân, chỉ vừa qua tuần đầu bảy ngày đã dẹp bỏ linh đường làm qua loa đại khái cho xong chuyện.
Đêm hôm đó, biết bao nhiêu người trong cung tận mắt chứng kiến: Hiền Phi dụ dỗ Bệ hạ tới tẩm điện của mình, có ý đồ mưu sát thánh giá, cuối cùng âm mưu bại lộ bèn phóng hỏa đốt Chiêu Hiền Cung. Trận đại hỏa hoạn ấy rọi sáng khắp bốn phương tám hướng, ai nấy đều nhìn thấy rõ mười mươi. Thêm nữa, cung nhân ở Tú Phường cũng đứng ra làm chứng, bảo rằng Hiền Phi đã sớm thu gom đống vải vóc dễ bắt lửa kia, ấy là mưu sự từ lâu. Khang thị không bị biếm làm thứ nhân mà còn giữ lại phong vị Tài Nhân, đã là nhờ Hoàng thượng niệm tình cũ bao năm qua rồi.
Ta ngồi trên xe ngựa, nghe thấy tiếng binh lính canh gác kiểm tra giấy tờ nơi cổng cung. Tim ta đập liên hồi “thình thịch thình thịch” vì căng thẳng. Kiểm tra xong xuôi lính gác xua tay cho xe đi, lòng ta dâng trào muôn vàn cảm khái: Trải qua biết bao kiếp nạn kinh hoàng, rốt cuộc ta đã sống sót thoát khỏi chốn cung cấm hãi hùng này rồi!
12
Xe ngựa ngược bến hơn một tháng trời, ta cuối cùng đã đặt chân tới Đông Tân.
Nơi này ấm áp hơn kinh thành đôi chút, không khí cũng thoang thoảng nét trong lành tươi mát, chẳng giống như trong hoàng cung, bốn mùa quanh năm đều u uất ngột ngạt đến nghẹt thở.
Ngôi nhà Hiền Phi tặng cho ta nằm cách không xa phố Thập Tự nhộn nhịp giữa thành, coi như là chốn “tìm tĩnh lặng giữa chốn phồn hoa”. Vì đôi mắt không nhìn thấy, lại chẳng thể mở lời trò chuyện với ai, ta phải tốn bao công sức mới phác họa được quang cảnh xung quanh vào trong lòng.
Nơi đầu tiên ta ghi nhớ chính là căn nhà làm bánh gạo ngọt ở cách đó không xa. Mỗi sáng sớm khi gà vừa gáy sáng, mẻ bánh gạo của nhà đó đã ra lò, đứng từ đằng xa đã ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của gạo mới. Ta từng tới mua mấy lần, bánh ngọt thanh mà không ngấy, dẻo mềm không dính răng. Chả trách ngày trước ở trong cung Hiền Phi lúc nào cũng chê bai điểm tâm không ngon, ăn qua thứ bánh này rồi, ta mới vỡ lẽ ra người không phải cố tình làm khó cung nhân.
Lại còn tiếng chèo kéo khách của các t.ửu lâu quán trà, tiếng rao hàng của gánh hàng rong, âm thanh ồn ào tấp nồng của dòng người qua lại nơi thị giếng, ta nghe mà lại thấy trong lòng vô cùng bình yên.
Có lẽ do ngũ quan khiếm khuyết, đôi mắt không thể nhìn thấy, nên thính giác của ta lại ngày càng thêm phần tinh tường. Có một lần đêm khuya thanh vắng tĩnh mịch, ta cảm nhận rõ ràng trong gian phòng còn có một kẻ khác. Mà thân thủ cao cường đến bực ấy, nhất định là Điện Tiền Thị Vệ của hoàng cung.
Thuở trước, Trì Xuyên cũng hay thừa lúc ta không chú ý mà đứng từ đằng xa lén nhìn ta, có những lúc ta phát hiện ra cũng đành vờ như không biết. Thế nên ta có thể khẳng định kẻ đang ở đây chính là người do hoàng cung phái tới. Có lẽ từ ngày ta dời tới căn nhà này ở, hắn đã luôn âm thầm giám sát ta, chỉ là ta chưa từng nhận ra mà thôi. Nhưng ngoại trừ việc âm thầm theo dõi, hắn tuyệt đối không hề có ý đồ gây tổn hại tới ta, ta cũng chẳng màng phòng bị hắn làm gì. Những ngày tháng hiện tại, mỗi một ngày trôi qua thảy đều là do Hiền Phi và Trì Xuyên đổi mạng đ.á.n.h đổi về cho ta, ta phải sống thật tốt, mới không phụ tấm chân tình của bọn họ.
Cho tới tận một năm sau vào một ngày nọ, ta nghe thấy trong sân có tiếng chim sẻ ríu rít hót ca, như thể đang làm tổ dưới hiên nhà, ta mới chợt bừng tỉnh nhận ra: Tên mật thám theo dõi ta rốt cuộc đã rời đi rồi.
Bốn mùa luôn luân chuyển, qua một trận tuyết lớn lại là một mùa xuân mới. Tính ra, từ ngày ta rời khỏi hoàng cung tới nay đã được ba năm có lẻ.
Hôm ấy, chỉ nghe thấy ngoài cửa nhộn nhịp hân hoan vô cùng. Ta cũng lần mò bước ra cổng viện, nghe bà con xóm giềng kháo nhau bảo gã thuyết thư tiên sinh nổi tiếng khắp Đông Tân đã trở về. Những câu chuyện của ông ta kể cực kỳ lôi cuốn thu hút, chỉ là ông ta vốn tính thích chu du ngoạn thủy, quanh năm suốt tháng đi mây về gió bên ngoài, đi tới đâu liền dựng sạp treo bảng kể chuyện vài ngày tới đó. Lần này ông ta đi biền biệt hơn một năm trời mới lại quay trở về Đông Tân.
Ta cũng mò mẫm bám theo dòng người tới t.ửu lâu hóng hớt. Quả nhiên gã thuyết thư tiên sinh này danh tiếng vang xa, trong t.ửu lâu người người ngồi kín nén không còn một chỗ trống. Phải mất một lúc lâu ta mới tìm được một góc hẻo lánh ngồi xuống.
Gã thuyết thư tiên sinh này kể chuyện quả nhiên vô cùng tuyệt diệu! Nào là truyền thuyết thần thoại thượng cổ, nào là kỳ văn dị sự chốn dân gian, và cả những bí mật kinh thiên không ai hay biết nơi chốn hoàng cung sâu thẳm. Nói rằng trong cung có một con yêu phi, luyện tập thuật vu cổ muốn làm họa loạn triều cương, sau khi bị Hoàng thượng vạch trần âm mưu lại dám uy h.i.ế.p thiên t.ử, phóng hỏa thiêu rụi hoàng cung! Ông ta nhả chữ trầm bổng nhịp nhàng, nhấp nhổm chạm tới từng nhịp tim người nghe, cả t.ửu lâu chật nén người mà tuyệt nhiên không một ai phát ra tiếng động, thảy đều chăm chú lắng nghe ông ta thao thao bất tuyệt.
Ông ta kể suốt một ngày trời, mãi tới tận đêm muộn mới vãn buổi, ai nấy đều nghe đến mức lưu luyến không muốn rời đi. Chờ cho quan khách về hết, thuyết thư tiên sinh thu dọn đồ đạc sửa soạn ra về, ta mới sờ soạng lần mò tới bên cạnh ông ta, cúi người hành lễ.
Thấy ta hành động bất tiện, ông ta lập tức đỡ lấy ta ngồi xuống, cất tiếng hỏi: “Cô nương còn có chuyện gì sao?”
Ta há miệng, khó khăn thốt ra từng từ đứt quãng: “Ta... có... một... câu... chuyện... gửi... tiên... sinh...”
Ông ta rót chén nước trà đưa vào tay ta: “Thứ lỗi cho tại hạ mạn phép, trông cô nương có vẻ ngập ngừng khó nói, không cần vội, cứ từ từ bộc bạch.”
“Năm xưa... mắc bệnh... giọng... hỏng... rồi...”
Thuở trước ở trong cung, ta bị ép uống độc d.ư.ợ.c, tuy không mất mạng nhưng lại thành kẻ câm điếc. Y quan bảo cả đời này e là chẳng thể cất tiếng nói được nữa. Thực ra ở trong cung làm một kẻ câm lại càng thêm phần an toàn. Về sau, có một lần ta chợt phát hiện bản thân lại có thể phát ra âm thanh, dù chỉ là những âm tiết vô cùng đơn giản, nhưng ta lại chẳng biết nên vui hay nên buồn. Rốt cuộc ta vẫn không đi tìm y quan, mà lựa chọn tiếp tục làm một kẻ câm lặng.
“Cô nương muốn kể câu chuyện gì?”
“Chuyện... của... bạn... ta... Nàng ấy... tên... Khang... Nhu... Nghi.”
HẾT -
