Nữ Học Bá Ở Cổ Đại - Chương 56: Toan Tính Của Triệu Như Ngữ
Cập nhật lúc: 22/03/2026 14:06
Hầu phủ tuy đang trên đà xuống dốc, tước vị qua từng đời lại bị giáng xuống. Nhưng Hoàng thất niệm tình nghĩa năm xưa, con cháu Hầu phủ tuy vô năng nhưng cũng không gây ra sai lầm lớn gì, nên Hoàng đế không tìm cớ vô duyên vô cớ đuổi cả nhà già trẻ Hầu phủ ra khỏi tòa trạch này. Tòa trạch này rất lớn. Mà nhân khẩu lại luôn không nhiều, chỗ ở rất dư dả, vì thế Phẩm Trà cư này vẫn luôn để trống.
Hứa Hi dù sao cũng là cô nương của Nhị phòng, lại vì tranh cãi với mẹ mà dọn ra ngoài. Cho nàng ở viện quá tốt, lại có vẻ như đang khen thưởng nàng vậy. Người khác học theo thì Hầu phủ loạn mất.
Cho nên sắp xếp cái tiểu kháo viện chật hẹp này cho nàng ở là rất thích hợp.
“Tứ cô nương, Lục cô nương.” Tiểu nha hoàn mà Ngụy thị phái đi nghe ngóng tin tức thở hồng hộc chạy đến một khúc hành lang gấp khúc, nói với Triệu Như Nhụy và Triệu Như Ngữ đang đợi ở đó, “Ngũ cô nương đã vào chính viện, nô tỳ không dám đi theo, chỉ đứng bên ngoài nhìn. Sau đó thấy Nguyễn ma ma dẫn Ngũ cô nương đến Quan Kỳ viện, vào đó rồi thì không thấy ra nữa; sau đó Đại phu nhân lại phái người đi dọn dẹp Phẩm Trà cư. Nô tỳ nhờ người đi hỏi thăm một chút, nghe nói là chuẩn bị cho Ngũ cô nương ở.”
Triệu Như Ngữ và Triệu Như Nhụy nhìn nhau.
Triệu Như Nhụy hỏi: “Lục muội muội, chúng ta nên làm thế nào?”
Triệu Như Ngữ nhếch khóe miệng: “Tứ tỷ tỷ hỏi câu này lạ thật. Trước kia muội là đích, tỷ là thứ, tỷ nói mẫu thân thương muội, dù ngoài miệng có mắng mỏ cũng sẽ không thật sự trách muội, cho nên phàm việc gì cũng hỏi muội chủ ý. Bây giờ tỷ là thứ nữ, muội là dưỡng nữ, thân sơ khác biệt, muội lại phải xếp sau tỷ rồi. Tỷ vẫn là tỷ tỷ, tự nhiên phải do tỷ cầm trịch, muội chỉ việc nghe theo tỷ là được.”
Triệu Như Nhụy c.ắ.n môi, trong mắt đầy vẻ khó hiểu: “Lục muội muội, tỷ đang định hỏi muội đây. Tỷ tỷ có phải đắc tội muội chỗ nào không, sao muội đối với tỷ lại trở nên lạnh nhạt như vậy?”
Ngươi không phải kiếp này đắc tội ta, mà là kiếp trước.
Triệu Như Ngữ trong lòng nghĩ vậy, nhưng miệng lại nói: “Tỷ tỷ nói gì vậy? Muội chẳng phải vẫn như trước sao? Chuyện đắc tội càng không biết từ đâu mà nói.”
“Nếu tỷ có chỗ nào đắc tội muội, mong muội muội bỏ qua cho. Tỷ tỷ xin lỗi muội.” Triệu Như Nhụy hành lễ với Triệu Như Ngữ, “Muội muội, tỷ muội ta cùng nhau lớn lên, tình nghĩa tự nhiên khác biệt. Hiện giờ Ngũ cô nương đã về, tỷ muội ta càng nên thân thiết hơn mới phải, muội nói có đúng không? Tỷ tỷ chỗ nào làm không tốt, muội nói với tỷ, tỷ sửa.”
Nói rồi, ánh mắt nàng ta tha thiết nhìn Triệu Như Ngữ.
Tiểu nha hoàn thấy hai người bỗng nhiên bàn luận giao tình, gấp đến mức muốn nhảy dựng lên. Thấy Triệu Như Ngữ không nói gì, nàng ta vội vàng chen vào: “Hai vị cô nương, các người cứ từ từ nói chuyện ở đây, nô tỳ phải về phục mệnh rồi. Nếu không Nhị phu nhân thấy nô tỳ đi lâu như vậy không về, sẽ trách phạt nô tỳ mất.”
Nói rồi, nàng ta nhún người, cũng chẳng quản hai người có đồng ý hay không, xoay người vội vã rời đi.
Triệu Như Ngữ vội đứng dậy: “Đợi đã, chúng ta cùng đi.” Nói rồi, xách váy đuổi theo.
Triệu Như Nhụy ngẩn ra một chút, nhìn hai người bỏ đi, hoàn toàn không có ý gọi hay đợi nàng ta, nàng ta nghiến răng giậm chân, cũng đuổi theo sau.
Ba người về đến chính viện Nhị phòng, tiểu nha hoàn bẩm báo sự việc cho Ngụy thị.
Ngụy thị tức giận đá một cước vào tiểu nha hoàn đang đ.ấ.m chân cho mình, mắng: “Cái con ranh con này, đúng là phản thiên rồi. Cái bà già kia nữa, con ranh con là người Nhị phòng chúng ta, bà ta quản nhiều thế làm gì? Còn cho nó ở Phẩm Trà cư, sướng c.h.ế.t nó.”
Hạ nhân trong phòng ai nấy đều im thin thít.
Ngụy thị nghiến răng suy nghĩ, nói với Triệu Như Ngữ: “Tỷ tỷ con dù sao cũng là người Nhị phòng chúng ta, con với nó là chị em, con đi thăm nó đi, tốt nhất là khuyên nó về Nhị phòng ở. Nếu không, sau này đừng trách ta không tiếp đãi nó.”
Ngụy thị biết Triệu Như Ngữ từng có ý đồ với Phẩm Trà cư. Chỗ đó chật hẹp, lại nằm ngay dưới mí mắt Lão phu nhân, các cháu khác đều không muốn ở đó, ngược lại Triệu Như Ngữ rất muốn thoát khỏi bà ta, đến Phẩm Trà cư ở. Chỉ là bị Lão phu nhân từ chối.
Bây giờ Hứa Hi vừa được đón về đã được Lão phu nhân sắp xếp ở Phẩm Trà cư, Triệu Như Ngữ nhất định không vui.
Con bé này trước mặt người khác thì ra vẻ trinh tĩnh ngoan ngoãn, nhưng Ngụy thị biết nó có không ít tâm tư nhỏ, thủ đoạn cũng có vài phần. Để Triệu Như Ngữ đi đối phó Hứa Hi, tốt xấu gì cũng giúp bà ta trút được một hơi. Nếu không hôm nay bị Hứa Hi ngỗ nghịch mà không làm gì được nó, bà ta chắc chắn sẽ tức đến sinh bệnh mất.
Triệu Như Ngữ thở phào nhẹ nhõm, vâng một tiếng, lui ra ngoài.
Ra đến cửa, khóe miệng nàng ta nhếch lên một độ cong.
Ngụy thị muốn làm gì, nếu là nàng ta trước khi trọng sinh, chắc chắn sẽ không nhìn thấu, chẳng những hận Hứa Hi quay về cướp đi thân phận địa vị của mình, mà nhất định cũng sẽ ghen tị Hứa Hi dễ dàng có được thứ nàng ta luôn muốn mà không được, từ đó làm ra những chuyện khiến Ngụy thị hả hê, nhưng lại tổn hại đến hình tượng của nàng ta trong lòng Lão phu nhân.
Nhưng bây giờ, nàng ta sẽ không làm thế.
Phẩm Trà cư tính là gì? Vài ngày nữa, nàng ta sẽ dọn đến Nữ T.ử thư viện ở kinh thành. Sau này, còn phải dọn vào chính viện của Thế t.ử Bình Nam Hầu phủ. Vì chút lợi ích cỏn con này mà hủy hoại hình tượng trong lòng Lão phu nhân, Đại phu nhân, từ đó ảnh hưởng đến hôn sự, quá không đáng.
Nàng ta bước chân nhẹ nhàng đi về phía Quan Kỳ viện.
