Đích Nữ Huyện Lệnh: Mang Theo Hệ Thống Đi Chăn Nuôi - Chương 132: Nàng Đã Thích Hắn, Sao Còn Tới Trêu Chọc Ta?
Cập nhật lúc: 29/04/2026 08:05
Quân Lan đặt bầu rượu xuống, đáy mắt tối sầm lại, chờ đợi Cố Âm nói tiếp. Thế nhưng Cố Âm chỉ chép chép miệng, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng cười nhẹ, tuyệt nhiên không nói thêm lời nào.
Quân Lan thản nhiên hỏi một câu: "La Vân Hi...... là ai?"
"Là giấc mơ của vạn thiếu nữ đấy......" Cố Âm liếc y bằng đôi mắt say lờ đờ, đầy khinh bỉ hừ một tiếng: "Chuyện này mà chàng cũng không biết, đúng là gã đàn ông thẳng đuột!"
Rốt cuộc là chuyện gì với chuyện gì thế này......
Quân Lan nhíu mày: "Nàng thích hắn?"
"Đương nhiên rồi!" Ai mà cưỡng lại được cơ chứ?
Đáng tiếc là bản thân đã không thể trở về, những nam thanh nữ tú mà hệ thống đẩy cho nàng mỗi ngày, nàng cũng không còn duyên được chiêm ngưỡng nữa rồi......
Nghĩ tới đây, trong lòng Cố Âm không khỏi xót xa, nàng ngẩng đầu nhìn Quân Lan đầy đáng thương: "Nhưng ta không bao giờ được nhìn thấy hắn nữa rồi, hu hu hu......"
Thích hắn ta đến thế sao? Quân Lan thấy vậy lòng trĩu xuống, ngay sau đó một cơn giận bùng lên, y không kiềm chế được mà rướn người tới, nắm c.h.ặ.t cánh tay Cố Âm, áp sát mặt vào nàng, gằn giọng đầy sát khí: "Nàng đã thích hắn, sao còn tới trêu chọc ta?"
Tuy nhiên, người say rượu thì lý lẽ gì cũng không nghe. Cố Âm nhìn thấy tuyệt thế mỹ nhân phóng đại trước mặt, đôi mắt sáng rực: "Ông trời quả thực không bạc đãi ta......"
Rượu vào gan lớn, Cố Âm nheo đôi mắt, chu đôi môi đỏ mọng định sáp tới thơm một miếng.
Quân Lan hạ mắt nhìn xuống, thiếu nữ trước mặt mặt tựa đào hoa, làn da trắng ngần như ngọc, đôi môi đỏ khẽ mở đầy quyến rũ. Sự quyến rũ ấy càng lúc càng gần, suýt chút nữa là chạm vào môi y.
Quân Lan đột ngột đẩy Cố Âm sang một bên, rồi khi thấy nàng sắp ngã xuống bàn, y vội đưa tay ra đỡ.
Cố Âm bị đẩy ra bất ngờ, trong phút chốc có chút ngơ ngác, sau đó lắc lư như lật đật trở lại vị trí cũ, đôi mắt hạnh trừng lên: "Chàng làm cái gì mà đẩy ta!"
Quân Lan thầm hận bản thân không nên thân, một tay đè lên trái tim đang đập cuồng loạn. Y nhìn thiếu nữ đang say xỉn trước mặt với ánh mắt không rõ tâm tư: "Nàng có biết ta là ai không?"
Người nàng thích là kẻ khác, chớ chẳng phải đang coi y là kẻ đó sao.
Cố Âm nghiêng nghiêng đầu, chớp chớp mắt, vươn bàn tay mềm mại ra thăm dò trán y: "Quân Lan, chàng bị sốt à? Đến chính mình mà cũng không nhận ra sao?"
Quân Lan hất mạnh tay Cố Âm ra: "Biết mà nàng còn......"
Quân Lan khựng lại, lườm Cố Âm một cái: "Chẳng phải nàng thích La Vân Hi sao?"
"Ực...... La Vân Hi......?" Cố Âm nấc cụt, hơi cồn xộc lên, trí óc có chút trì trệ, nàng trừng đôi mắt mơ màng đáp: "Nhưng mà ta thích chàng hơn......"
La Vân Hi kia chỉ nhìn được mà không chạm tới được, có gì tốt đâu. Quân Lan thì khác, sờ tận tay, kẻ ngốc cũng biết phải chọn ai.
Khóe môi Cố Âm nở một nụ cười khờ dại, đôi bàn tay xấu xa lại bắt đầu rục rịch, cố ý chạm vào mặt Quân Lan.
Đáng tiếc là......
"Bốp" một tiếng, Quân Lan lại một lần nữa hất tay Cố Âm ra, giận quá hóa cười: "Thích... hơn...?"
Ánh mắt Quân Lan nhìn Cố Âm, tựa như một oán phụ đang nhìn gã phụ bạc.
Liên tiếp bị đẩy ra, Cố Âm tức giận, bất ngờ lao tới.
Quân Lan không lường trước được chiêu này của nàng, nhất thời sững sờ.
Điều đó đã cho Cố Âm cơ hội, hai tay nàng cuối cùng cũng bấu được vào mặt Quân Lan, nhào nặn một hồi: "Hi hi hi...... cho chàng dám không cho ta nựng...... chậc chậc chậc...... da dẻ mịn màng, cảm giác thật tốt......"
Cố Âm cười như chú mèo vừa ăn vụng thành công, vẻ mặt đầy đắc ý.
Quân Lan cuối cùng cũng hoàn hồn, gỡ đôi bàn tay đang làm loạn của nàng ra. Thế nhưng Cố Âm lần này không chịu buông tha, y vừa thả tay ra nàng lại tiếp tục bấu vào. Một tay Quân Lan phải đỡ Cố Âm để nàng không ngã xuống đất, tay kia mới rảnh rỗi để bắt giữ nàng.
Cố Âm nửa nằm nửa ngồi trong lòng Quân Lan, hai người cứ giằng co qua lại mãi không thôi.
Một lúc sau, Quân Lan ôm c.h.ặ.t Cố Âm vào lòng, giọng khàn đặc: "Đừng động đậy!"
Cố Âm giãy giụa một chút, rồi dần dần cũng nằm im.
"Nàng đứng lên đi." Sau khi nhịp tim bình ổn lại, Quân Lan vỗ vỗ người trong lòng, lạnh giọng nói.
Thế nhưng chờ mãi không thấy tiếng đáp lại, trong phòng một mảnh tĩnh mịch.
Quân Lan cúi đầu nhìn xuống, người trong lòng đã ngủ ngon lành, hàng mi dài hơi cong lên, đổ bóng trên mi mắt, đôi môi đỏ thỉnh thoảng lại mấp máy, như thể đang thưởng thức mỹ vị nào đó.
......
Trong lòng Quân Lan nén giận, môi mỏng mím c.h.ặ.t, có xúc động muốn ném người này ra ngoài cửa.
Thế nhưng không thể thực sự làm vậy, Quân Lan chỉ có thể thử đẩy Cố Âm ra.
Chỉ là đôi tay Cố Âm nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo y, Quân Lan gỡ từng ngón tay nàng ra, nhưng gỡ xong ngón này thì ngón kia lại như có cảm ứng mà siết c.h.ặ.t lấy. Quân Lan bận rộn một hồi, hoàn toàn công dã tràng......
Tiếng "kẽo kẹt" vang lên, cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.
Mặc Tam và Trân Châu trông thấy cảnh tượng của hai người trong phòng, nhất thời sững sờ tại chỗ.
Trân Châu phản ứng lại đầu tiên, kêu lên kinh hãi: "Tiểu thư, người làm sao vậy?"
Nàng bước chân như bay, vội vã tiến lên kiểm tra tình hình, trông thấy tiểu thư nhà mình đang nằm trong lòng Quân Lan nhắm mắt, tức thì nhìn Quân Lan đầy oán trách: "Chàng đã làm gì tiểu thư nhà ta? Còn không mau buông ra."
Vừa nói nàng vừa giật lấy Cố Âm, cố gắng kéo nàng ra khỏi vòng tay Quân Lan.
Ban đầu Quân Lan hơi hoảng hốt khi bị phát hiện, giờ đã trấn tĩnh lại, thản nhiên đáp: "Nàng say rồi."
"Say rượu mà sao lại nằm trên người chàng?" Trân Châu kéo không ra, suýt nữa thì bật khóc, trong sạch của tiểu thư nhà nàng mất hết rồi.
Quân Lan vẫn giữ biểu cảm thờ ơ: "Nàng ấy đang say rượu làm càn."
Trân Châu bó tay, không hiểu sao tiểu thư nhà mình lại say tới mức này, nhưng cứ nằm trong lòng nam t.ử thì tuyệt đối không được. Nàng vừa kéo không nổi, vừa sốt ruột thúc giục: "Vậy các người mau giúp kéo tiểu thư ra đi."
Mặc Tam thấy vậy cuối cùng cũng tiến lên giúp một tay, hai người họ một người giữ c.h.ặ.t áo Quân Lan, một người bắt đầu gỡ những ngón tay của Cố Âm.
Cố Âm đang ngủ ngon lành, mơ thấy trong tay mình nắm một thỏi vàng ròng óng ánh. Nàng đang vui vẻ thì bỗng nhiên đâu đó có kẻ nhảy ra, đè nàng xuống đất rồi cố sức gỡ ngón tay nàng, muốn cướp mất thỏi vàng. Cố Âm đâu đời nào để người khác cướp mất tiền vàng mình cực khổ có được, bèn nghiến c.h.ặ.t răng, nắm c.h.ặ.t lấy không buông. Nhân một lúc sơ hở, nàng chớp thời cơ, rút tay ra rồi tát thẳng vào kẻ kia một cái! Miệng lẩm bẩm c.h.ử.i bới: "Dám cướp tiền của bà đây à, không có cửa đâu!"
"Á!" Cùng lúc đó, Trân Châu bỗng kêu thét một tiếng, một tay ôm mặt, đôi mắt mở to nhìn Cố Âm đầy hoài nghi, khóe mắt tức thì ứa ra nước mắt sinh lý......
"Nàng không sao chứ?" Mặc Tam lo lắng hỏi.
Trân Châu lắc đầu, ngày thường tiểu thư chưa từng đ.á.n.h nàng, đây chỉ là hành động vô thức lúc say mà thôi.
Trân Châu chỉ quan tâm xem hiện giờ nên xử lý thế nào: "Giờ phải làm sao đây?"
