Nữ Ma Vương Xuyên Không: Khai Mở Thể Xác - Chương 136: Tình Yêu Giấu Sau Sự Biệt Ly (đặc Biệt Thiên 25 -- Hết!)

Cập nhật lúc: 03/01/2026 15:27

Tô Liên Nguyệt cuối cùng đồng ý yêu cầu của Giang Huyền Nguyệt, nhưng Tô Liên Nguyệt chỉ cho nàng thời gian một nén nhang.

Mặc kệ Giang Huyền Nguyệt có lên được hay không, thời gian vừa đến nàng sẽ đi xuống tìm nàng.

Tô Liên Nguyệt điều động huyền lực đ.á.n.h lên người Giang Huyền Nguyệt một tầng kết giới phòng ngự, làm như vậy có thể bảo vệ an toàn cho Giang Huyền Nguyệt cực lớn.

Giang Huyền Nguyệt vỗ n.g.ự.c bảo đảm, nhất định hoàn thành nhiệm vụ.

Tô Liên Nguyệt chăm chú nhìn Giang Huyền Nguyệt nhảy xuống đáy hồ, nội tâm không khỏi bắt đầu lo lắng.

Dao Linh ở một bên còn căng thẳng hơn Tô Liên Nguyệt, nếu xảy ra chuyện gì Tô Liên Nguyệt người đầu tiên lấy ra khai đao chính là nàng.

Giang Huyền Nguyệt xuống nước đồng dạng cũng không cảm giác được một chút khí tức nào, nàng nhìn xung quanh chỉ thấy nước hồ rất sâu.

Bốn phía một mảnh lờ mờ, chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy một số đường nét mơ hồ.

Giang Huyền Nguyệt nhớ tới lời Dao Linh nói, chỉ có người có độ thân hòa với nguyên tố Băng cực cao mới có khả năng cảm nhận được khí tức của Băng Linh Thần Tủy.

Nàng tự nhận không tính là độ thân hòa với nguyên tố Băng rất cao, nhưng trong ba người người tu luyện nguyên tố Băng chỉ có một mình nàng.

Cho nên bất luận thế nào cũng phải xuống dưới thử một chút.

Trong nước hồ cái gì cũng không cảm nhận được, điều này nằm trong dự liệu của Giang Huyền Nguyệt.

Nàng nhắm đôi mắt lại bắt đầu phóng thích Băng Tâm Quyết.

Khoảnh khắc Băng Tâm Quyết phóng thích, nước hồ vốn có thể làm suy yếu thần thức dò xét lại mất đi tác dụng làm suy yếu, lúc này thần thức của Giang Huyền Nguyệt đã có thể mở rộng đến khoảng mười dặm trong nước hồ.

Nàng điều động huyền lực nhanh ch.óng xuyên qua trong nước hồ, thần thức mười dặm cho phép nàng quét qua từng khu vực dưới đáy hồ này một cách chuẩn xác không sai sót.

Công phu không phụ lòng người, Giang Huyền Nguyệt rốt cuộc phát hiện một d.a.o động nguyên tố Băng rất không bắt mắt dưới đáy hồ, hơn nữa d.a.o động này vô cùng rõ ràng.

Giang Huyền Nguyệt nắm lấy cơ hội này thần thức gắt gao đi theo cỗ d.a.o động này.

Mà thứ phát ra d.a.o động hình như còn đang di chuyển, Giang Huyền Nguyệt phát giác được điểm này tăng nhanh tốc độ tiến lên.

Rất nhanh nàng đã nhìn thấy vật thể tản ra d.a.o động nguyên tố Băng kia, đó là một thứ giống như vỏ sò.

Từ xa nhìn lại, hình thể của nó không hề thua kém giường vỏ sò ở bộ lạc Nhân Ngư.

Trong mắt nàng hiện lên một tầng vui mừng, nhanh ch.óng bơi về phía vỏ sò kia.

Vỏ sò kia dường như đã có thần trí, biết mình bị theo dõi bắt đầu điên cuồng chạy trốn.

Giang Huyền Nguyệt vận chuyển Băng Tâm Quyết trực tiếp làm đông cứng nước xung quanh vỏ sò, nhốt vỏ sò tại chỗ không thể động đậy.

Thấy đồ vật tới tay, Giang Huyền Nguyệt cực kỳ vui vẻ.

Nàng muốn khống chế vỏ sò bơi lên trên, nhưng vỏ sò thực sự quá nặng, chút tu vi kia của nàng thật sự không mang nổi cái vỏ sò này.

Giang Huyền Nguyệt vốn định truyền âm bảo Tô Liên Nguyệt xuống cùng lấy, kết quả căn bản không có tác dụng.

Băng Tâm Quyết không thể dùng để cường hóa thần thức của mình.

Để vỏ sò lại chỗ cũ, tự mình chạy về báo cho Tô Liên Nguyệt cũng không ổn.

Bởi vì chút hàn băng huyền lực này không khống chế được vỏ sò, đến lúc đó nó lại chạy mất.

Giang Huyền Nguyệt biết đây là cơ hội duy nhất.

Nàng quyết định tự mình mở vỏ sò ra dưới nước và mang bảo vật ra ngoài.

Nàng một tay khống chế sự di chuyển của vỏ sò, tay kia chộp lấy một khối băng nhọn bắt đầu cạy miệng vỏ sò.

Cũng may miệng vỏ sò này khép lại cũng không c.h.ặ.t lắm, Giang Huyền Nguyệt tốn vài phút đã mở ra được.

Khoảnh khắc vỏ sò bị mở ra, một luồng khí lạnh thấu xương giải phóng ra.

Bên trong quả nhiên có động thiên khác, Băng Linh Thần Tủy ở ngay bên trong.

Giang Huyền Nguyệt không ngờ chuyến nhiệm vụ này nhẹ nhàng như vậy, nàng vừa định đem Băng Linh Thần Tủy bỏ vào nhẫn không gian, nhưng phẩm giai nhẫn không gian quá thấp không thể lưu trữ loại thiên tài địa bảo có thần trí như Băng Linh Thần Tủy.

Giang Huyền Nguyệt dự cảm thời gian của mình không còn nhiều, nàng bắt buộc phải đưa ra lựa chọn của mình.

Nàng vận chuyển một phần huyền lực bám vào trên tay mình, không còn cách nào nàng chỉ có thể tay không lấy Băng Linh Thần Tủy ra.

Khoảnh khắc tiếp xúc với Băng Linh Thần Tủy, nàng cảm giác được người mình cứng đờ.

Băng Linh Thần Tủy mang theo một luồng hàn khí thiên nhiên xuyên qua lòng bàn tay nàng trực tiếp xông vào trong cơ thể nàng, Giang Huyền Nguyệt cảm giác được luồng hàn khí này đã tiến vào kinh mạch của mình, đã bắt đầu ảnh hưởng đến việc điều động huyền lực của nàng.

Hiển nhiên loại thần vật này đến giai đoạn hiện tại đã có ý thức tự bảo vệ.

"Lạnh quá...."

Đây là một loại lạnh lẽo mà ngay cả tu huyền giả tu luyện Băng Tâm Quyết cũng không chịu nổi, Giang Huyền Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t răng bắt đầu liều mạng bơi lên trên.

Nhưng đáng sợ là cánh tay nàng nắm c.h.ặ.t Băng Linh Thần Tủy đã bắt đầu đóng băng, nàng ý thức được đang mất đi quyền khống chế cơ thể, cơ thể bắt đầu bùng nổ ham muốn sống sót.

Nhưng khoảng cách đến mặt nước còn hai trăm mét, nàng dốc hết toàn bộ huyền lực cũng chỉ bơi được khoảng một trăm mét.

Giang Huyền Nguyệt nhìn mặt nước càng ngày càng gần ý thức bắt đầu mơ hồ.

Tô Liên Nguyệt bên bờ đang nôn nóng đi đi lại lại, trong lòng nàng thầm đếm từng phút trôi qua.

Thời gian đã đến, Tô Liên Nguyệt đã không đợi được nữa.

Dao Linh thấy thế chỉ có thể nhỏ giọng nói: "Đại nhân... ngài bây giờ đi xuống... nỗ lực trước đó của nàng ấy có thể đều uổng phí."

"Uổng phí thì uổng phí, đồ vật quý giá đến đâu cũng không quan trọng bằng nàng ấy."

Nói xong Tô Liên Nguyệt nhanh ch.óng nhảy vào trong hồ, Dao Linh nhìn mặt nước không khỏi thở dài một hơi.

Khoảnh khắc rơi vào mặt nước, Tô Liên Nguyệt liền cảm nhận được một luồng băng nguyên tố lực không tầm thường.

Nàng biết Giang Huyền Nguyệt chắc chắn là đã tìm được đồ vật, nhưng lại không thấy bóng dáng nàng đâu.

Trong lòng Tô Liên Nguyệt có chút hoảng loạn, nàng c.ắ.n răng bùng nổ ma khí ngập trời, lập tức cả mặt hồ bắt đầu sôi trào lên.

Dao Linh trên mặt đất cảm nhận được ma khí trong nháy mắt sắc mặt biến đổi, nhưng rất nhanh bị nó thu liễm lại.

Nhưng tai hại khi Tô Liên Nguyệt làm như vậy chính là Tuyết Cảnh đã không chịu nổi huyền lực của nàng, không gian đã bắt đầu vỡ vụn.

Tô Liên Nguyệt cũng không muốn bại lộ ma lực trước mặt Giang Huyền Nguyệt, bởi vì thái độ của Phàm giới đối với ma nhân đều là tuy xa tất tru (dù xa cũng g.i.ế.c).

Nếu để Giang Huyền Nguyệt biết thân phận thật sự của nàng, quan hệ của các nàng có thể sẽ không trở về được như trước kia.

Tô Liên Nguyệt tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra, nhưng hiện tại so với bại lộ thì sự an toàn của Giang Huyền Nguyệt quan trọng nhất.

Ma khí bắt đầu phóng thích, thực lực thuộc về Đại Thừa đỉnh phong cuối cùng phá vỡ tác dụng làm suy yếu thần thức của nước hồ.

Rất nhanh, nàng tìm được Giang Huyền Nguyệt đã mất đi ý thức và đang chìm xuống.

Trong lòng Tô Liên Nguyệt thót một cái, nàng gần như trong nháy mắt liền tới bên cạnh Giang Huyền Nguyệt ôm nàng vào trong lòng.

Lúc này hơn nửa cơ thể Giang Huyền Nguyệt đã đóng băng, hơn nữa hô hấp cũng vô cùng yếu ớt đã là có chút thiếu oxy rồi.

Tô Liên Nguyệt không lo được cái khác bắt đầu mang theo Giang Huyền Nguyệt bơi ra ngoài, nhưng Giang Huyền Nguyệt hô hấp khó khăn đã không kiên trì được nữa, Tô Liên Nguyệt cảm giác được sinh cơ của nàng đang không ngừng trôi đi.

Tô Liên Nguyệt không còn lo được cái khác nữa, trực tiếp hôn lên môi Giang Huyền Nguyệt bắt đầu truyền dưỡng khí trong cơ thể mình sang.

Ngón tay Giang Huyền Nguyệt khẽ động, phản ứng cầu sinh bản năng của cơ thể khiến nàng bắt đầu tham lam mút lấy không khí trên người Tô Liên Nguyệt.

Nụ hôn của Tô Liên Nguyệt rất ngây ngô, nhưng lúc này nàng cũng không lo được cái khác tiếp tục bơi về phía mặt nước.

Giang Huyền Nguyệt dựa vào một hơi Tô Liên Nguyệt truyền qua cũng thành công kiên trì được đến trên mặt nước.

Khoảnh khắc phá vỡ mặt nước, Tô Liên Nguyệt liền cảm giác được không gian trong Tuyết Cảnh đang sụp đổ.

Nhưng nàng không lo được nhiều như vậy, một luồng huyền lực nhu hòa đ.á.n.h vào trên người Giang Huyền Nguyệt xua tan hàn khí cho nàng.

Dao Linh thấy thế cũng qua đây giúp đỡ, tự nhiên chi lực bắt đầu vận chuyển.

Từng đám lá cây bao bọc Giang Huyền Nguyệt ở bên trong, dưới sự hợp lực của hai người, hàn khí trên người Giang Huyền Nguyệt dần dần tiêu tán hơn nửa, sắc mặt cũng khôi phục chút hồng hào.

Giang Huyền Nguyệt gian nan mở mắt ra đưa Băng Linh Thần Tủy trong lòng cho Tô Liên Nguyệt.

"Tỷ tỷ.. muội có phải.... rất lợi hại không..."

"Muội đừng nói chuyện vội, ta lập tức đưa muội ra ngoài!"

Tô Liên Nguyệt không nhìn nhiều Băng Linh Thần Tủy trong lòng nàng, nhưng vẫn thu lại trước, nàng ôm Giang Huyền Nguyệt hỏi Dao Linh: "Mảnh không gian này còn có thể kiên trì bao lâu?"

"Đại nhân, tối đa mười mấy phút nữa."

Không gian Tuyết Cảnh sụp đổ có nghĩa là thời gian mở cửa Tuyết Cảnh lần này đã cưỡng chế kết thúc, tiểu thế giới Tuyết Cảnh mỗi lần đóng lại mới có chức năng tự sửa chữa, nhưng thời gian này rất dài.

Tô Liên Nguyệt ngẩng đầu nhìn bầu trời, nàng biết tốc độ sụp đổ này của không gian Tuyết Cảnh mình không sửa chữa được.

"Ta muốn đưa nàng ấy ra ngoài, ngươi tự giải quyết cho tốt!"

Tô Liên Nguyệt nói với Dao Linh xong liền vội vàng rời đi, nàng cần trở lại lối ra lúc trước đi vào.

Dao Linh nhìn hai người đôi mắt khẽ động, nàng sống trong Tuyết Cảnh đã đủ lâu rồi, nàng sẽ không rời đi.

Hơn nữa không thể không nói, quan hệ của hai người các nàng thật sự rất tốt.

Tuyết Cảnh cũng không phải toàn bộ sụp đổ, Dao Linh chỉ cần trốn ở nơi không sụp đổ an toàn chờ Tuyết Cảnh sửa chữa là được.

Cùng lúc đó, những người lịch luyện tiến vào trong Tuyết Cảnh cũng phát điên chạy ra bên ngoài.

Mấy giây cuối cùng, Tô Liên Nguyệt ôm Giang Huyền Nguyệt xông ra khỏi Tuyết Cảnh.

Tô Khinh Ngữ và Tô Nguyệt Bạch ở bên ngoài đã chờ đợi đã lâu.

Tô Nguyệt Bạch nhìn Giang Huyền Nguyệt biết tình huống của nàng có chút không lạc quan.

Tô Khinh Ngữ thấy thế cũng không nói thêm gì.

Tô Liên Nguyệt cảm nhận được sinh cơ của Giang Huyền Nguyệt đã ổn định, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Tô Nguyệt Bạch ở bên cạnh do dự nửa ngày lúc này mới hỏi: "Sư tôn... nàng ấy...."

"Nàng ấy không sao rồi, chúng ta.... về Ma giới thôi!"

Tô Liên Nguyệt vuốt ve khuôn mặt Giang Huyền Nguyệt muốn ghi nhớ dáng vẻ của nàng vào trong lòng, lúc này Giang Huyền Nguyệt đã rơi vào hôn mê.

Bây giờ rời khỏi Giang Huyền Nguyệt không thể nghi ngờ là thời cơ tốt nhất, nhưng sau khi Giang Huyền Nguyệt tỉnh lại có giống như phát điên tìm nàng hay không?

Đáp án chắc chắn là có.

Tô Liên Nguyệt không thể đưa nàng về Ma giới, nàng có nỗi khổ tâm của nàng.

Nàng không muốn để Giang Huyền Nguyệt tới tìm nàng.... hơn nữa sự bầu bạn giữa các nàng cũng nên kết thúc rồi.

Tô Liên Nguyệt đưa ra một quyết định đau khổ, nàng vươn một ngón tay điểm vào mi tâm Giang Huyền Nguyệt muốn xóa bỏ ký ức của nàng và mình.

Như vậy có thể vĩnh viễn trừ hậu họa.

Nhưng nàng làm không được, nàng không muốn Giang Huyền Nguyệt quên mình.

Tô Khinh Ngữ vốn có nhiều ý kiến với Giang Huyền Nguyệt lúc này cũng nhịn không được quay đầu đi chỗ khác, biệt ly không thể nghi ngờ là chuyện đau khổ nhất.

Không biết qua bao lâu, Tô Liên Nguyệt quyết định vẫn là phong tỏa ký ức của Giang Huyền Nguyệt lại.

Nàng ôm c.h.ặ.t lấy Giang Huyền Nguyệt muốn hòa nàng vào trong cơ thể mình, giọng nàng run rẩy: "Đợi muội từ từ trở nên mạnh mẽ.... từ từ nhớ tới ta."

"Đến lúc đó.. muội sẽ biết tất cả...."

Tô Nguyệt Bạch kéo Tô Khinh Ngữ rời đi, các nàng muốn cho sư tôn và Giang Huyền Nguyệt một chút không gian riêng tư.

"Không biết... sau khi muội biết ta là ma nhân... có ghét ta hay không..."

Tô Liên Nguyệt đã rất lâu không như vậy rồi, từ khi hủy đi dung nhan của mình, nàng tự nhận trên thế giới này đã không còn gì đáng để nàng đau lòng nữa.

Tô Liên Nguyệt không khống chế được cảm xúc của mình, một giọt lệ nóng vẫn rơi trên gò má Giang Huyền Nguyệt.

Nàng đã rất lâu rất lâu không trải nghiệm được cảm giác rơi lệ rồi.

Tô Liên Nguyệt ôm Giang Huyền Nguyệt từng bước từng bước đi tới gần Lạc Tuyết Tông, trên con đường tất yếu đệ t.ử Lạc Tuyết Tông trở về tông nàng nhẹ nhàng đặt Giang Huyền Nguyệt xuống.

"Muội giống như vầng trăng khuyết không tròn đầy kia.... đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của ta, làm ta nhớ tới vầng trăng vốn nên thuộc về tuổi thơ của chính ta."

"Thật ra.... ta vẫn luôn lừa muội..... tên thật của ta là..."

"Tô Linh Tịch."

Tô Linh Tịch hôn lên trán Giang Huyền Nguyệt một cái, kiên quyết xoay người rời khỏi Lạc Tuyết Tông.

Nàng không dám dừng lại thêm một giây, nàng sợ mình hối hận.

Nàng cứ như vậy hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của Giang Huyền Nguyệt, giống như nàng chưa bao giờ tồn tại vậy.

----

"Đằng kia hình như có người nằm trên đất, mau qua xem một chút!"

"Hả? Sao lại là Giang sư tỷ, mau bẩm báo tông chủ!"

------

(Thiên đặc biệt viên mãn kết thúc!)

(6/9)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.