Nữ Ma Vương Xuyên Không: Khai Mở Thể Xác - Chương 216: Sau Này Em Cứ Đi Theo Ta!
Cập nhật lúc: 03/01/2026 15:48
Thái độ của Lão Vân rất quyết liệt, Vân Thiên Nhu không thể thay đổi ý chí của cha mình.
Vân mẫu cũng ở một bên phụ họa, tuy rằng trong lời nói bà không trực tiếp bảo Vân Thiên Nhu đi làm gì.
Mà là dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên giải Vân Thiên Nhu.
"Nhu nhi, tình hình nhà chúng ta con cũng biết rồi."
"Ở cái vùng đất này của chúng ta không so được với thế giới bên ngoài."
"Nghe nói Hoa Mãn Lâu nằm ở thành Đường An của Chu Tước Thần Quốc, nơi đó là nơi phồn hoa nhất Phàm giới."
"Con đến Hoa Mãn Lâu chưa chắc đã là chuyện xấu, ngược lại con ở lại cái thôn này của chúng ta cũng chưa chắc là chuyện tốt."
"Cho nên.... phải nhìn thoáng ra...."
Vân mẫu khuyên giải một hồi, khiến Vân Thiên Nhu có chút d.a.o động.
Cuối cùng cô vẫn thỏa hiệp, lựa chọn đi theo giáo viên mình chọn học múa.
Lão Vân thấy con gái cuối cùng cũng chịu nghe lời mình cũng vô cùng vui mừng.
Ngày tháng trôi qua từng ngày.
Cuối cùng cũng đến thời gian Hoa Mãn Lâu đòi người, Vân Thiên Nhu cũng không làm người của Hoa Mãn Lâu thất vọng.
Màn biểu diễn xuất sắc của cô đã nhận được sự khẳng định của Hoa Mãn Lâu.
Sau đó bọn họ giao ba viên Thượng phẩm Huyền tinh làm tiền đặt cọc cho Lão Vân.
Và dặn dò Lão Vân trong vòng ba tháng phải để Vân Thiên Nhu đến trụ sở chính Hoa Mãn Lâu ở thành Đường An Chu Tước Thần Quốc báo danh.
Lão Vân liên tục gật đầu đồng ý.
Lão Vân ngay trước mặt người của Hoa Mãn Lâu ký giấy bán thân thay cho Vân Thiên Nhu, một bản hai phần giao vào tay hai bên.
Người của Hoa Mãn Lâu cầm giấy bán thân liền đi, Lão Vân như trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm.
Trong tay ông ta ôm c.h.ặ.t ba viên Thượng phẩm Huyền tinh kia, giống như ôm cọng rơm cứu mạng của mình vậy.
Vân Thiên Nhu ngồi trên ghế hai mắt vô thần, ngay từ đầu số phận của cô có lẽ đã là như vậy rồi.
Như vậy cũng tốt, rời khỏi nơi này mình có thể đến thành phố lớn mưu sinh.
Mẹ nói cũng có lý, chuyện đó chưa chắc đã là chuyện xấu.
Đây cũng là lời duy nhất có thể an ủi bản thân.
Sự việc đã ngã ngũ, Lão Vân thở dài một hơi.
Nghĩ thông suốt ông ta lấy ra một viên Thượng phẩm Huyền tinh nhét vào tay Vân Thiên Nhu.
"Nhu nhi, cha biết làm như vậy rất không công bằng với con."
"Nhưng chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác."
"Con sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, so sánh ra thì ở lại đây và đi Chu Tước Thần Quốc chắc chắn là cái sau tốt hơn một chút."
"Làm như vậy còn có thể mang lại chút thu nhập cho gia đình."
Vân Thiên Nhu nhìn một viên Thượng phẩm Huyền tinh trong tay mình có chút ngẩn người, cô khó hiểu nhìn cha.
Những năm này cô chưa từng nhìn kỹ khuôn mặt của cha.
Những nếp nhăn trên mặt kia có thể so với ruộng đồng trong đại hạn, lông mày Lão Vân nhíu c.h.ặ.t, trong thần sắc tràn đầy sự lạc lõng và chua xót.
Không có cha mẹ nào không thương con mình, chỉ là bọn họ đều phải sống, không thể không đưa ra một số lựa chọn đau khổ.
"Từ nhỏ đến lớn, cha không thể cho các c.o.n c.uộc sống tốt hơn, đây là sự vô năng của cha."
"Viên Thượng phẩm Huyền tinh này con cầm lấy, trừ đi lộ phí còn thừa không ít, ở bên đó phải sống cho tốt."
"Hy vọng con gặp được người mình thích, sống cuộc sống thật tốt thật tốt."
"Không bao giờ phải chịu khổ nữa...."
Nước mắt Vân Thiên Nhu tràn đầy hốc mắt, cô cố nén không để mình khóc.
Cô gật đầu thật mạnh, thu dọn đồ đạc của mình.
Cứ như vậy Vân Thiên Nhu rời khỏi quê hương, nhưng vận khí không tốt gặp phải lúc Thương Lan Đế phong tỏa biên giới Thương Lan.
Trong lúc cấp bách nghe ngóng được Lão Lý cùng là đồng hương nhưng làm việc bên ngoài nguyện ý đưa mình xuất cảnh.
Từ đó, cô gặp được ân nhân cả đời.
Tô Linh Tịch.
-----
Câu chuyện kết thúc, Vân Thiên Nhu không hề vì kể ra những chuyện này mà đau khổ.
Ngược lại là càng thêm xem nhẹ và chấp nhận rồi.
Cô không muốn kể chuyện của mình cho người khác nghe, bởi vì không ai nguyện ý tốn thời gian của mình để nghe người khác sống t.h.ả.m thế nào.
Cũng không đúng, đột nhiên nảy sinh lòng thương hại giúp cô một tay.
Tô Linh Tịch lúc đầu cũng vậy.
Lúc cô mới quen Tô Linh Tịch đã cảm thấy cô ấy là người có thể dựa dẫm, chỉ là cảm giác này vừa mới nảy sinh.
Đã bị Tô Linh Tịch vô tình dập tắt.
Tô Linh Tịch có việc của cô ấy, theo Vân Thiên Nhu thấy mặc dù Tô Linh Tịch đã nghĩ cho cô rất nhiều cách không tệ.
Nhưng Vân Thiên Nhu tự biết, Tô Linh Tịch thích hợp một mình hơn.
Sau khi biết mình có chút liên lụy Tô Linh Tịch, cô vẫn quyết định một mình rời đi.
Nhưng trên đường vẫn bị một số kẻ có ý đồ xấu để mắt tới, nếu không phải lần này lại được Tô Linh Tịch gặp phải, đoán chừng cô e là căn bản không kiên trì được đến lúc rời khỏi Thiên Phong Quốc.
Tính ra, Tô Linh Tịch đã cứu cô hai lần rồi.
Nghe xong mọi chuyện Tô Linh Tịch trước tiên là có chút tức giận, chẳng qua chỉ là mười viên Thượng phẩm Huyền tinh thôi mà.
Lại đem cô gái xinh đẹp như vậy bán đi rồi.
Nhưng nghĩ lại, vẫn là câu nói kia.
Không phải ai cũng có thực lực và vận khí như cô.
"Vậy em có muốn đến Hoa Mãn Lâu không?"
Tô Linh Tịch vẫn muốn nghe ý kiến của Vân Thiên Nhu.
Vân Thiên Nhu vẻ mặt mờ mịt, cô đi đến trước cửa sổ, nhìn cảnh đường phố nhộn nhịp, trái tim cô giống như bèo dạt không tìm thấy cảm giác thuộc về.
Quê hương đã sớm không còn là quê hương nữa rồi.
"Ta không biết."
Đây có lẽ là câu trả lời chân thật nhất của Vân Thiên Nhu.
Đúng vậy, cô còn nhà sao?
Đối với cô hiện tại dù là đi Hoa Mãn Lâu hay về nhà, thì chẳng phải đều như nhau sao.
Số phận của mình không thể nắm giữ trong tay mình, thì đi đâu cũng vậy thôi.
Tô Linh Tịch không phải Vân Thiên Nhu, cho dù khả năng đồng cảm có mạnh đến đâu cũng không thể cảm đồng thân thụ.
"Không sao, nếu em không muốn đi, ta có thể giúp em."
"Còn về giúp thế nào, đến lúc đó ta sẽ nghĩ cách."
Vân Thiên Nhu trầm mặc một lúc, sau đó khẽ gật đầu: "Vâng."
Tô Linh Tịch đi đến trước mặt cô: "Vậy thời gian này, chi bằng em cứ đi theo ta."
"Kế hoạch của ta đã tiến hành được một nửa, ngày mai em đợi ta ở khách trọ, đợi đồ ta cần vừa tới tay, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này."
Vân Thiên Nhu đối diện với đôi mắt của Tô Linh Tịch, cô cảm nhận được một sự công nhận kiên định.
Lần đầu tiên đáy lòng cô có chút rung động.
"Được."
------
Ngày hôm sau, Tô Linh Tịch lại hóa thân thành Cổ Chân Đạo Nhân theo đúng hẹn đến phủ Mạc Lân Dục.
Lính gác Vương Mãnh và Lý Tứ từ sớm đã tiến lên chào hỏi Tô Linh Tịch.
Vương Mãnh tự nhiên không cần nói nhiều, vì cứu Vân Thiên Nhu đã nói đỡ cho mình không ít lời hay.
Còn Lý Tứ này vẫn là lần đầu tiên bắt chuyện với Tô Linh Tịch.
Hắn mặt mày hớn hở, cung kính nói: "Cảm tạ lão tiên sinh đã chữa trị cho huynh đệ của ta, lão tiên sinh y thuật vô song, sau này nhất định sẽ có thành tựu."
"Tin rằng lần này vào trong tiếp xúc với Thiếu tông chủ, nhất định có thể khiến Thiếu tông chủ công nhận ngài."
Tô Linh Tịch cười ha hả, cô vuốt vuốt bộ râu giả của mình.
"Chuyện nhỏ thôi, vậy thì đa tạ lời hay ý đẹp của hai vị rồi."
-----
