Nữ Ma Vương Xuyên Không: Khai Mở Thể Xác - Chương 308: Chí Lớn Chưa Thành, Không Lời Đối Gương
Cập nhật lúc: 04/01/2026 09:07
"Thuốc bôi xong rồi, lần sau bất luận bị thương mức độ nào cũng phải coi trọng."
"Biết chưa?"
Đối mặt với giọng điệu ra lệnh lại mang theo vài phần quan tâm của Tô Linh Tịch, Sở Linh Tước không có bất kỳ lý do từ chối nào.
"Được."
"Vậy về ngủ?"
Tô Linh Tịch cười híp mắt hỏi.
"Hay là nói, ta và nàng cùng nhau?"
"Không cần không cần, ta tự ngủ!" Sở Linh Tước không chịu nổi Tô Linh Tịch như vậy, nhoáng cái đã chạy mất.
Sở Linh Tước đi rồi, Tô Linh Tịch lấy lại Chu Tước Vũ Nhận ra đăm chiêu suy nghĩ.
Ngày hôm sau, Lâm Phá Sơn cuối cùng cũng tỉnh.
Dưới đan d.ư.ợ.c cường đại của Tô Linh Tịch, thương thế Lâm Phá Sơn chuyển biến tốt đẹp cực nhanh.
Ngoại thương trên người đã không còn là vấn đề gì nữa, tối đa là có chút yếu ớt.
Ngay khi Lâm Phá Sơn tỉnh lại, Tô Linh Tịch cũng đến thăm hắn.
Tô Linh Tịch ngồi bên giường nói chuyện với Lâm Phá Sơn.
"Lâm tướng quân, lần này chiến tranh bảo vệ Phạn Thành có thể nói là đại hoạch thành công, mọi người đều đang đợi uống rượu mừng công đấy."
"Ngài tỉnh rồi, rượu mừng công này có thể uống được rồi."
Lâm Phá Sơn nằm trên giường chua xót lắc đầu: "Lôi Khiếu Thiên không c.h.ế.t, lòng ta khó an...."
Tô Linh Tịch che mặt: "Lâm tướng quân, ngài và tên Lôi Khiếu Thiên kia thật sự là không c.h.ế.t không thôi a."
"Tên Lôi Khiếu Thiên kia bị trọng thương, hơn nữa Ngũ trưởng lão T.ử Tiêu Thần Phủ kia đều đã c.h.ế.t rồi, ta thấy hắn không thể nào quay lại nữa đâu."
Nghe được chiến quả phong phú như vậy. Lâm Phá Sơn lộ ra vẻ cảm kích: "Tô cô nương, lần này đa tạ cô rồi."
"Vậy tiệc mừng công là chắc chắn phải tổ chức, Tô cô nương cũng là công đầu."
"Chỉ là tên Lôi Khiếu Thiên kia chấp niệm với Phạn Thành rất sâu, ta không g.i.ế.c hắn ta ăn ngủ không yên."
"Chỉ cần hắn còn sống thì sẽ luôn dòm ngó Phạn Thành."
Lâm Phá Sơn giãy giụa ngồi dậy từ trên giường.
"Chỉ là tên Lôi Khiếu Thiên kia biết sư tôn mình c.h.ế.t xong, đoán chừng đã sớm chạy rồi, bây giờ muốn đuổi theo hắn...."
Không phải Tô Linh Tịch không muốn, mà là cảm thấy tên Lôi Khiếu Thiên kia đã chạy rồi, hơn nữa cũng không có uy h.i.ế.p.
Tại sao còn phải lãng phí sức lực.
Bất quá Tô Linh Tịch dù sao cũng không phải Lâm Phá Sơn, nàng không rõ Lâm Phá Sơn cân nhắc thế nào.
Lâm Phá Sơn vẫn kiên trì quan điểm của mình.
"Chiều nay ta sẽ xuất phát, dẫn theo một ngàn tinh nhuệ Bàn Nham, tiến thẳng T.ử Tiêu đại doanh."
"Bất luận tên Lôi Khiếu Thiên kia có ở T.ử Tiêu đại doanh hay không, ta cũng muốn đi thử một lần."
"Nếu không có, vậy ta liền triệt để c.h.ế.t tâm."
Tô Linh Tịch gật gật đầu: "Được rồi, xem ra không đi một chuyến là không được rồi."
"Ngài bị thương không nhẹ, vết thương này có khỏi nhanh hơn nữa e là cũng không tiện chiến đấu."
"Ta đi cùng ngài."
Lâm Phá Sơn lần này không từ chối đề nghị của Tô Linh Tịch, đồng ý để Tô Linh Tịch đi cùng.
Đến chiều, Thiển Nguyệt đích thân mặc giáp trụ cho Lâm Phá Sơn.
Lâm Phá Sơn hôn lên trán Thiển Nguyệt: "Đừng lo lắng, quân T.ử Tiêu đã tan tác, chuyến đi này cũng không có nguy hiểm."
"Chỉ là chuyến đi này thành hay không thành, sau này ta đều sẽ không mạo hiểm nữa."
Thiển Nguyệt vùi đầu vào lòng Lâm Phá Sơn, không nói thêm gì.
Lâm Phá Sơn muốn đi làm gì thì cứ đi làm, nàng chỉ cần làm một người vợ hiền là được.
"Nguyệt Nhi vẫn đang chơi ở bên ngoài, chăm sóc tốt cho con bé."
"Thời gian ta ra ngoài đừng nói cho con bé biết, không thì nó lại khóc đấy."
"Được!" Thiển Nguyệt buông Lâm Phá Sơn ra, nhìn hắn lên ngựa.
Tô Linh Tịch theo sát phía sau đi tới bên cạnh Thiển Nguyệt an ủi: "Yên tâm đi, chuyến này ta đi theo ngài ấy."
Thiển Nguyệt gật gật đầu, nhìn theo bọn họ đi xa.
Lần này Sở Linh Tước không đi theo, bởi vì Nguyệt Nhi thích chơi với nàng.
-----
T.ử Tiêu đại doanh.
Lôi Khiếu Thiên an an tĩnh tĩnh ngồi trong trướng.
Nằm ngoài dự liệu của Lâm Phá Sơn, cũng đồng thời khiến Tô Linh Tịch không ngờ tới.
Lôi Khiếu Thiên thế mà không chạy trốn.
Hắn chỉ yên lặng ngồi ở đó, trên người quấn rất nhiều băng gạc.
Băng gạc thấm m.á.u, thay hết đợt này đến đợt khác.
Hơi thở hắn yếu ớt, hiển nhiên là bị thương không nhẹ.
"Không xong rồi, Lôi tướng quân lại có mấy ngàn binh mã bỏ trốn rồi, lúc chạy còn mang đi không ít lương thảo của chúng ta!"
"Biết rồi."
Lôi Khiếu Thiên lơ đãng trả lời một tiếng, chẳng qua là chưa đến một ngày thời gian.
Quân T.ử Tiêu thua trận lớn đã quân tâm tan rã, không ít lính đào ngũ đem đồ đáng tiền trong quân doanh dọn sạch sẽ.
Lôi Khiếu Thiên cũng không có tâm tư đi quản nữa.
Chỉ còn lại mấy tên hộ vệ trung thành tận tâm ở bên cạnh hắn.
"Muốn đi thì đều đi đi, trận chiến này ta chung quy vẫn là bại rồi."
"Đã bại thì tâm cam tình nguyện chấp nhận kết cục này."
"Tại trường nguyện ý đi, thì đi đi, Lôi Khiếu Thiên ta sẽ không truy cứu."
Lôi Khiếu Thiên nhìn mấy tên hộ vệ bên cạnh mình, trong lời nói tràn đầy tang thương.
Một ngày trước hắn còn ý khí phong phát, nhưng bây giờ hắn giống như biến thành một người khác vậy.
Trong ánh mắt chỉ còn lại tàn tro rách nát.
"Chúng thuộc hạ thề c.h.ế.t đi theo tướng quân!"
Mấy tên hộ vệ trực tiếp quỳ xuống bày tỏ thái độ của mình.
Lôi Khiếu Thiên gật đầu, hơi có một tia vui mừng.
Sư tôn c.h.ế.t rồi...
Quân T.ử Tiêu trong tay mình cũng tan rồi....
Chỉ có mình còn sống, đây là điều đáng sợ nhất.
Nếu mặt dày trở về T.ử Tiêu Quốc, đợi chờ chỉ có sự nghiêm trị của cấp trên.
Lôi Khiếu Thiên cười khổ một tiếng, đưa tay ra sờ vào bùa bình an trên cổ mình.
Bùa bình an không có nhiệt độ, nhưng hắn lại nhớ tới thiếu nữ vẫn đang đợi mình kia.
Sự mong chờ của nàng... nụ cười của nàng là mục đích duy nhất để hắn sống tiếp.
Nhưng bây giờ nếu để nàng biết gia gia của mình c.h.ế.t trận sa trường, mà người trong lòng cũng đ.á.n.h thua trận về lãnh phạt.
Cho dù sống sót trở về, cao tầng T.ử Tiêu Quốc xác suất lớn cũng sẽ c.h.é.m đầu Lôi Khiếu Thiên....
Nàng có sụp đổ hay không.
Bỏ trốn...
Ý nghĩ này nảy mầm trong lòng Lôi Khiếu Thiên, nhưng rất nhanh bị chính hắn phủ quyết.
Nàng đi theo mình sẽ chịu khổ.
"Khốn kiếp... ngươi cái gì cũng làm không xong!!!"
Lôi Khiếu Thiên đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c mình, vô cùng tự trách và đau khổ.
Hộ vệ xung quanh không một ai lên tiếng an ủi.
Ngay khi Lôi Khiếu Thiên rơi vào đau khổ tự trách, ngoài doanh trướng đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.
"Tướng quân, Lâm Phá Sơn dẫn theo một ngàn tinh nhuệ Bàn Nham g.i.ế.c tới rồi!" Một tên hộ vệ vội vã đến báo.
Lôi Khiếu Thiên hơi có một tia kinh ngạc, nhưng sự u ám trong mắt lại chưa từng suy giảm.
"Đừng chống cự nữa, cho bọn họ vào."
"Tướng quân!"
Mấy tên hộ vệ không hiểu Lôi Khiếu Thiên tại sao lại làm như vậy, như vậy có khác gì đầu hàng đâu.
"Nghe lời ta, các ngươi đều lui xuống, khụ khụ....."
Lời của Lôi Khiếu Thiên khiến mấy tên hộ vệ than nhẹ một tiếng, sau đó lẳng lặng lui đi.
Trong đại trướng, chỉ còn lại một mình Lôi Khiếu Thiên.
Hắn bưng rượu trước mặt lên uống một hơi cạn sạch, trong lúc mơ màng ánh mắt rơi vào thanh kiếm tùy thân của mình.
Quân T.ử Tiêu bên ngoài căn bản không chống cự, Lâm Phá Sơn và Tô Linh Tịch không tốn chút sức lực nào đi tới trước mặt Lôi Khiếu Thiên.
"Lôi Khiếu Thiên, không ngờ ngươi thế mà không chạy trốn."
Lâm Phá Sơn thấy thế, ngược lại có chút khâm phục gan dạ của Lôi Khiếu Thiên.
"Chạy? Ta còn có thể chạy đi đâu."
"Bất quá ngươi cũng thật là giỏi, thân mang một thân tàn tạ cũng muốn đuổi tới chỗ ta."
Tình trạng của Lâm Phá Sơn so với Lôi Khiếu Thiên cũng chẳng khá hơn là bao.
"Như nhau cả thôi."
"Giữa chúng ta còn có chuyện chưa giải quyết, ta cho dù còn một hơi thở cũng phải đuổi theo ngươi đến chân trời góc bể."
Lôi Khiếu Thiên ha ha cười một tiếng: "Vậy ngươi ngược lại đỡ việc rồi."
Trên bàn còn bát rượu cuối cùng, Lôi Khiếu Thiên lẳng lặng bưng lên.
Hiểu rõ tiếp theo phải làm gì, hắn bưng bát rượu tay bắt đầu không tự chủ được run rẩy, rượu đổ quá nửa.
Nhưng hắn vẫn đưa lên miệng uống một hơi cạn sạch.
"Lâm Phá Sơn... ngươi thắng rồi."
"Có lẽ ngươi nói đúng, nhưng Lôi Khiếu Thiên ta sẽ không c.h.ế.t trong tay ngươi đâu!"
Lôi Khiếu Thiên ánh mắt rùng mình, rút thanh kiếm tùy thân đặt lên cổ mình.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe, sinh cơ của Lôi Khiếu Thiên không ngừng trôi đi.
Cuối cùng t.h.i t.h.ể hắn thẳng tắp ngã trong T.ử Tiêu đại doanh, m.á.u tươi dưới thân nhuộm đỏ bùa bình an.
Cũng mang đi sự lưu luyến cuối cùng của thiếu nữ.
Tô Linh Tịch không ngờ sẽ là kết cục này, mà Lâm Phá Sơn đứng tại chỗ không nói một lời.
Hắn hiểu rõ Lôi Khiếu Thiên, cũng dường như biết Lôi Khiếu Thiên sẽ làm như vậy.
"Kết thúc rồi...."
"Tô cô nương, chúng ta về thôi!"
【 Nhiệm vụ hoàn thành! 】
【 Phần thưởng: Sáu ngàn điểm tích lũy! 】
----
Hàn nguyệt chiếu tàn doanh, phong ngâm cựu thệ lương.
Vị triển hoành đồ chí, vô ngôn đối kính đài.
(Trăng lạnh chiếu doanh trại tàn, gió ngâm lời thề cũ lạnh lẽo.
Chí lớn chưa thực hiện được, không lời đối diện đài gương.)
[[[END: 646d42e0-0ab9-45cd-b78d-10614825fe37]]]
[[[FILE: 7371a143-1d48-4d1d-989c-0981ff207210]]]
