Nữ Ma Vương Xuyên Không: Khai Mở Thể Xác - Chương 43: Tô Linh Tịch Trúng Chiêu

Cập nhật lúc: 03/01/2026 14:11

Tiếp theo đó, Tô Linh Tịch nghe theo lời khuyên của Lạc Sơ Tuyết, chăm chỉ tu luyện trong phòng tu luyện suốt một tháng, tiêu tốn cả trăm viên thượng phẩm huyền tinh.

Thực lực của Tô Linh Tịch sau một tháng đã đạt tới Kim Đan kỳ trung kỳ, nói trắng ra thì đây hoàn toàn là dùng huyền tinh để đắp lên tu vi.

Băng Tâm Quyết cũng đã luyện đến tam trọng thiên, như vậy Băng Tâm Quyết có thể tu tập ở ngoại viện coi như đã hoàn thành.

Tính ra vẫn còn tiết kiệm được kha khá tích phân. Kể từ khi nàng dùng tích phân mua nhất trọng thiên từ chỗ Tiểu Bạch, thiên phú tu luyện của bản thân nàng cũng dần dần bộc lộ.

Mấy ngày nay Tiêu Vân cũng liên tục hỏi Tô Linh Tịch xem cô nương Tô Nguyệt Bạch kia đã đi đâu rồi.

Tô Linh Tịch đành phải nói dối rằng Tô Nguyệt Bạch đã ra ngoài lịch luyện, nhất thời chưa thể trở về.

Tiêu Vân lúc này mới chịu thôi.

Tô Linh Tịch vận khí đan điền, từ từ thở ra một ngụm trọc khí. Nàng chậm rãi mở mắt, trong lòng đã có mục tiêu tiếp theo.

"Tiểu Bạch, chúng ta đi Cực Hàn Tuyết Vực thôi!"

"Trong hang động của Băng Ưng Vương Thú có một hồ nước, hiện tại ta đã đạt tới Kim Đan kỳ, cũng có tư cách xuống hồ tìm bảo vật rồi."

Để cho chắc ăn, nàng thậm chí còn cố gắng đột phá đến Kim Đan kỳ trung kỳ, tiêu tốn nhiều huyền tinh như vậy chính là vì món bảo vật kia.

Lần này bảo vật chắc chắn sẽ về tay.

Tô Linh Tịch cười hắc hắc, thân ảnh biến mất, dùng tốc độ cực nhanh lao về phía hang động trong ký ức.

Đây đã là lần thứ ba nàng đến hang động này nên đường đi nước bước vẫn nhớ rất rõ. Trước khi đi, nàng đã báo cáo với Lạc Sơ Tuyết một tiếng là xuống Hàn Nguyệt thành dưới chân núi để mua sắm đồ đạc.

Lạc Sơ Tuyết muốn đi cùng Tô Linh Tịch, nhưng bị nàng khéo léo từ chối.

Lý do cũng rất đơn giản, cứ hình bóng không rời trong tông môn e là ảnh hưởng không tốt, hơn nữa Tô Linh Tịch cũng chưa nói cho nàng ấy biết thân phận nữ nhi của mình.

Điều này khiến nàng rất day dứt. Nàng không muốn nói dối sư tỷ nhưng cũng chưa tìm được thời cơ thích hợp để giải thích tất cả.

Thôi kệ, tới đâu hay tới đó vậy.

Lần này ra ngoài Tô Linh Tịch không sử dụng thuật dịch dung, dù sao ra khỏi Lạc Tuyết Tông cũng chẳng có mấy người biết được thân phận nữ nhi của nàng.

Hơn nữa để tránh phiền phức không cần thiết, nàng mặc trường bào của Lạc Tuyết Tông, như vậy ra ngoài còn có thể biểu lộ thân phận của mình.

Nàng xuống núi, bỏ ra vài viên trung cấp huyền tinh thuê một con Băng Ưng Thú có thể thay thế con người bay lượn.

Loại Băng Ưng Thú này chỉ có tu vi nhị giai, nhưng ở trạng thái bay nhanh có thể đạt tới tốc độ bay của tu sĩ Kim Đan kỳ.

Con Băng Ưng Thú Vương mà nàng gặp trước đó có thể coi là lão tổ của những con Băng Ưng Thú đã được thuần hóa này, nghĩ lại thì đúng là có duyên thật.

Băng Ưng Thú không dựa vào kích thước để phán đoán thực lực. Con huyền thú mà Tô Linh Tịch thuê kém con Băng Ưng Thú Vương kia bốn đại cảnh giới, nhưng kích thước chỉ nhỏ hơn con thú vương lục giai kia một vòng.

Tô Linh Tịch vỗ vào m.ô.n.g Băng Ưng Thú, lập tức nó kêu lên một tiếng, đôi cánh to lớn mang theo thân mình bay v.út lên không trung.

Tô Linh Tịch dùng huyền lực bao phủ toàn thân để cách ly cái lạnh, trực tiếp ngủ thiếp đi trên lưng Băng Ưng Thú.

Khoảng hai ngày đường thì đến nơi, Tô Linh Tịch cho Băng Ưng Thú ăn một ít thức ăn rồi thả nó về.

Lần nữa đặt chân lên vùng đất băng tuyết này, Tô Linh Tịch so với hai lần trước đã có sự thay đổi rất lớn.

Tu vi tăng lên và sự đột phá của Băng Tâm Quyết giúp nàng dù có đối mặt với một số hiểm cảnh bất ngờ cũng có thể ung dung ứng đối.

Tô Linh Tịch nhanh ch.óng bay vào hang động trong ký ức. Dòng nước ấm áp, ánh mặt trời chiếu thẳng từ trên đỉnh đầu xuống, mọi thứ trông vẫn bình yên như vậy.

Tô Linh Tịch nhanh ch.óng cởi bỏ y phục bên ngoài, chỉ còn lại nội y bó sát rồi định xuống nước.

Trong ánh mắt đã không còn sự xấu hổ về cơ thể mình nữa, thay vào đó là sự khao khát đối với bảo vật chưa biết tên.

Chỉ nghe thấy tiếng "ùm" một cái, nàng nhảy xuống nước. Vào trong hồ Tô Linh Tịch mới phát hiện nơi này thế mà lại sâu không thấy đáy.

Xung quanh là màu xanh nhạt do ánh nắng xuyên qua mặt nước, nhìn xuống dưới nữa chính là vực thẳm đen ngòm.

Cũng may Tô Linh Tịch không mắc chứng sợ biển sâu, lúc này tu vi Kim Đan kỳ liền phát huy tác dụng.

Nàng nhanh ch.óng vận chuyển huyền lực lặn xuống dưới, đồng thời trong ý thức hỏi Tiểu Bạch.

"Cô nói cái bảo vật kia ở đâu thế? Tôi lặn cả mười phút rồi mà cảm giác vẫn chưa thấy đáy đâu."

Không chỉ vậy, trong hồ nước này thế mà ngay cả một con cá cũng không có.

Tiểu Bạch im lặng một lát rồi nói: "Có một tin xấu, tôi không cảm nhận được khí tức của bảo vật nữa..."

"Cái gì!"

Lời nhắc nhở này của Tiểu Bạch suýt chút nữa làm Tô Linh Tịch tức đến ngất đi, sặc mấy ngụm nước hồ mới dừng lại được.

"Tôi không tin, đã đến rồi thì tôi nhất định phải tìm cho ra!"

Tô Linh Tịch nhanh ch.óng lặn xuống, chưa thấy đồ vật thì nàng sẽ chưa từ bỏ ý định. Nàng lặn xuống thêm mười mấy phút nữa.

Đột nhiên trong vực thẳm đen ngòm phía trước xuất hiện một tia sáng khó phát hiện, tia sáng này giống như sao băng xẹt qua trong đêm tối, vô cùng lấp lánh.

Trong lòng nàng vui vẻ, tốc độ lặn lại tăng lên.

Lần này, cuối cùng nàng cũng nhìn rõ tia sáng kia, đồng thời nàng cũng đã lặn tới đáy hồ.

Đó là một số loài thực vật có thể gọi là san hô biển sâu, bên cạnh có một số vỏ sò lớn nhỏ tỏa ra những điểm sáng lấp lánh.

Nhưng mấy cái vỏ sò lớn nhất trong số đó đã mở miệng, bên trong trống rỗng.

Ánh mắt Tô Linh Tịch không dừng lại ở những vỏ sò đã mất giá trị lợi dụng này, mà chú ý tới một số vỏ sò nhỏ hơn.

Tiểu Bạch đoán được nàng định làm gì, lập tức nhắc nhở: "Tôi đoán trong đó là Băng Linh Thần Tủy, là một loại bảo vật đặc hữu chỉ sinh ra ở Cực Hàn Tuyết Vực. Có lợi ích to lớn đối với huyền giả tu luyện hệ Băng, có thể so với một viên đan d.ư.ợ.c bát giai."

"Nhưng nó thường sinh trưởng dưới đáy nước sâu ngàn năm băng tầng, được vỏ sò tự nhiên che giấu khí tức, việc khai thác cực kỳ khó khăn."

"Không biết con Băng Ưng Thú Vương kia lấy được cơ duyên ở đâu mà có được bảo vật như vậy, nhưng nó chung quy vẫn là tu vi thấp kém, tầm nhìn hạn hẹp, thế mà chỉ di dời nó đến dưới cái hồ nước nhỏ bé này."

Tiểu Bạch nói xong thở dài một hơi nhìn về phía những vỏ sò nhỏ kia: "Ở đây cũng đang t.h.a.i nghén Băng Linh Thần Tủy, nhưng tôi không kiến nghị cô hái nó. Bảo vật chưa trưởng thành nếu bị lấy đi sẽ phá hủy vĩnh viễn long mạch của vùng đất này cũng như sự nuôi dưỡng của linh khí."

Tô Linh Tịch nghe hiểu rồi, để đảm bảo sự phát triển bền vững, nàng vẫn chưa thể động vào những cái nhỏ này.

"Haizz, lại công cốc một chuyến!"

Tô Linh Tịch sắp khóc rồi, cảm giác mất mát to lớn nảy sinh trong lòng.

"Thôi, đừng buồn nữa, cái này đoán chừng là có cường giả cảm nhận được khí tức nên lấy đi trước rồi. Chuyện tìm bảo vật, bản thân nó vốn là chuyện có xác suất cực thấp mà."

Tiểu Bạch nói thật, nhưng nàng vẫn rất buồn.

Tô Linh Tịch lưu luyến nhìn những vỏ sò kia, xoay người rời đi.

Lần nữa trồi lên mặt nước, Tô Linh Tịch hít sâu từng ngụm không khí, cũng may nhiệt độ gần mặt nước cao, nếu không nàng c.h.ế.t cóng mất.

Nàng lau sơ mái tóc, mặc từng món y phục vào, đột nhiên nàng cảm giác mình giẫm phải vật gì đó cứng cứng.

"Ơ, đây không phải là bảo bối ta cố ý để lại lúc trước sao?"

Tô Linh Tịch lúc này mới phát hiện món huyền khí nàng cố ý để lại trước đó đã thay đổi vị trí.

Tô Linh Tịch nhặt món huyền khí này lên, phẩm chất huyền khí không cao nhưng xuất hiện rất quỷ dị.

"Nói không chừng là vị cường giả trước đó chướng mắt nên vứt lại ở đây."

Tô Linh Tịch tìm một lý do giải thích cho thông suốt, nhưng lần này không lấy được thứ mình muốn, vậy thì gói ghém mấy món v.ũ k.h.í Hoàng giai này mang về cũng được.

Chân muỗi cũng là thịt.

Tô Linh Tịch nhặt cái này lên thì phát hiện cách đó không xa còn có một món huyền khí nữa, với tư tưởng vơ vét sạch sẽ, Tô Linh Tịch không chút suy nghĩ liền chạy tới.

Sau đó cách đó không xa lại xuất hiện một cái... Cứ tuần hoàn như vậy, Tô Linh Tịch đã không biết mình đi sâu vào trong hang động bao lâu rồi.

Khi Tô Linh Tịch nhặt đến cái thứ mười, nàng cảm thấy có chút không ổn.

"Sao giống mồi nhử thế nhỉ..."

Vừa nói dứt lời, món huyền khí hình cái chén trước mặt Tô Linh Tịch đột nhiên phun ra làn khói màu vàng quỷ dị, hăng hắc.

Hít phải làn khói vàng vào cơ thể, Tô Linh Tịch chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng.

"Toang rồi... Mình hình như... trúng chiêu rồi..."

Tô Linh Tịch cắm đầu ngã xuống đất, trong lúc mơ màng nghe thấy tiếng bước chân vội vã đi tới.

"Ái chà, con mồi c.ắ.n câu lần này thế mà lại là một muội muội xinh đẹp." Người cầm đầu là một nữ t.ử, đang nói chuyện với hai gã nam nhân bên cạnh.

"Lão đại thích thì để bọn tiểu đệ mang về cho tỷ làm ấm giường!"

...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.