Nữ Ma Vương Xuyên Không: Khai Mở Thể Xác - Chương 48: Mang Về Một Hồ Ly Tinh
Cập nhật lúc: 03/01/2026 14:12
"Tiểu Linh Tịch tới ăn cơm thôi."
"Tới đây!"
Tô Linh Tịch mấy ngày nay trải qua không ít sự "dạy dỗ", ở đây đã ngoan ngoãn hơn nhiều rồi.
Thân phận cũng từ nha hoàn biến thành nhân viên phục vụ đưa cơm.
Mấy ngày nay ít nhiều cũng lấy được một chút tín nhiệm của Quý Trường Lạc, phạm vi hoạt động cũng từ trên giường chạy đến phần lớn địa điểm trong hang động này.
Mấy ngày nay Tô Linh Tịch không ngừng thám thính trong hang động này, đã nhận biết đường đi nước bước kha khá rồi.
Nhưng về lối ra nàng vẫn không biết ở đâu, bởi vì căn cứ hoạt động của những người này nằm dưới tầng tuyết, cụ thể là ở chỗ nào của Cực Hàn Tuyết Vực, nàng hoàn toàn không tìm thấy vật tham chiếu.
Tô Linh Tịch hiện tại đóng vai nhân viên phục vụ ở đây, mỗi ngày mặc bộ váy da thú gợi cảm mà Quý Trường Lạc đưa cho bưng bê đĩa bát, thỉnh thoảng còn có thể dỗ dành nàng ta.
Giống như hôm nay tâm trạng Quý Trường Lạc tốt, nàng còn có thể lên bàn ăn cơm.
Ăn cũng không phải đồ gì đặc biệt ngon, một bát cơm nhỏ thêm chút canh, thỉnh thoảng bọn họ ra ngoài săn b.ắ.n có thể chia cho nàng ít thịt.
Hôm nay thức ăn cũng không tệ, có thịt.
Quý Trường Lạc gắp một miếng thịt thỏ bỏ vào bát Tô Linh Tịch: "Mau ăn đi, ăn ngon mới có thể lớn được."
Quý Trường Lạc liếc nhìn bộ n.g.ự.c của Tô Linh Tịch dường như cảm thấy vẫn còn thiếu chút gì đó.
Tô Linh Tịch nhìn miếng thịt thỏ, đột nhiên nhớ tới ký ức không vui: "Quý lão đại, tôi không muốn ăn cái này..."
Lông mày Quý Trường Lạc nhướng lên: "Đã đến chỗ này của bọn ta rồi mà còn kén ăn? Ta nói cho ngươi biết, mấy đồ ăn này không phải bữa nào cũng có đâu."
"Ngươi mà gầy đi, ta sẽ đau lòng đấy~"
Lần trước Tô Linh Tịch ăn thịt thỏ này dẫn phát Viêm Dương Thiên Độc suýt chút nữa qua đời, nhưng dưới ánh mắt k.h.ủ.n.g b.ố của Quý Trường Lạc, nàng vẫn nếm thử một chút.
"Ưm... cũng ngon phết!"
Tô Linh Tịch ăn một miếng thịt thỏ xuống bụng phát hiện không có gì bất thường, miếng thịt này xuống bụng ngược lại khơi dậy con sâu ăn của Tô Linh Tịch.
Chỉ thấy nàng như gió cuốn mây tan ăn sạch thức ăn trên bàn.
"Vãi chưởng, lão đại, ả này không phải là quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i chứ!"
Một gã đầu trọc ngồi đối diện không nhịn được khóe miệng co giật nói.
"Ta cũng thấy ả ăn hơi nhiều rồi đấy."
Bên cạnh hắn một gã hói đầu kiểu Địa Trung Hải khác cũng không nhịn được trợn trắng mắt, cái đĩa trước mặt đã sạch bóng như vừa được rửa.
Hai người bọn hắn rất muốn mắng to Tô Linh Tịch hai câu, nhưng Tô Linh Tịch hiện tại là "thú cưng" của Quý lão đại, bản thân nàng ta có lúc còn không nỡ hung dữ.
Huống chi là hai người bọn hắn.
Đây chính là hai tên thuộc hạ đắc lực của Quý Trường Lạc, hôm đó đ.á.n.h ngất Tô Linh Tịch chính là chủ ý của hai tên này.
"Ợ~"
Tô Linh Tịch thỏa mãn ợ một cái, cái vẻ thong dong kia cứ như đang ở nhà mình vậy.
"Xin lỗi nhé, mấy ngày nay làm tôi đói hỏng rồi, hai vị hay là... ra ngoài kiếm thêm chút nữa?"
Tô Linh Tịch cười hắc hắc rồi bóp vai cho Quý Trường Lạc, có chút tủi thân nói: "Quý lão đại, bọn họ chê tôi ăn nhiều."
Lực đạo xoa bóp vừa phải, ấn đến mức Quý Trường Lạc không nhịn được rên rỉ hai tiếng.
"Hai tên vô dụng các ngươi, chỉ lấy được có ngần ấy đồ ăn. Đến bảo bối của ta cũng chỉ vừa đủ ăn no, các huynh đệ bên dưới làm thế nào?"
Quý Trường Lạc nhíu mày, tên Địa Trung Hải và tên đầu trọc trước mặt thân thể run lên, sắc mặt lập tức nịnh nọt nói: "Lão đại, là chúng em vô dụng, chúng em ra ngoài tìm đồ ăn ngay đây."
Tên đầu trọc và tên Địa Trung Hải rõ ràng đã nhìn ra Quý Trường Lạc đã bị Tô Linh Tịch quyến rũ rồi, để tránh việc Tô Linh Tịch thổi thêm gió bên gối gì đó với Quý Trường Lạc.
Hai người bọn hắn vẫn là thức thời rời đi.
Tô Linh Tịch vừa nghe hai người này định ra ngoài, lập tức nảy sinh ý định bám theo.
Như vậy nói không chừng có thể tìm được đường ra.
Tô Linh Tịch cố ý giả vờ đau bụng, có chút khó chịu nói với Quý Trường Lạc: "Lão đại, vừa rồi ăn hơi vội, tôi muốn đi vệ sinh..."
"Đi đi, trong vòng mười phút phải quay lại."
Quý Trường Lạc không phát hiện Tô Linh Tịch có chút bất thường, tuy hiện tại phạm vi hoạt động của Tô Linh Tịch lớn rồi, nhưng chân nàng vẫn đeo xiềng xích hạn chế huyền lực, cho nên căn bản không thể trốn thoát.
Đối với Tô Linh Tịch mà nói, cũng may cái xiềng xích này là loại đơn, không ảnh hưởng lắm đến việc đi lại và chạy nhảy.
Cho nên hành động trong cái hang động ngầm như mạng nhện này, đã là dư dả rồi.
Lập tức nàng cảm ơn Quý Trường Lạc một tiếng, đi theo lộ tuyến của tên đầu trọc và tên Địa Trung Hải ra ngoài.
Đồng thời trong lòng còn nhẩm tính thời gian, nếu trong vòng mười phút không tìm thấy lối ra, vậy thì bắt buộc phải quay lại.
Tên Địa Trung Hải và tên đầu trọc vừa đi vừa c.h.ử.i: "Đúng là đen như ch.ó mực, từ khi lão đại mang con đàn bà kia về, huấn luyện bọn mình cứ như ch.ó ấy."
"Con đàn bà này cứ như hồ ly tinh, đến Quý lão đại cũng có ý bị nắm thóp rồi."
Tên đầu trọc có chút oán hận nhìn tên Địa Trung Hải trước mắt.
Hai huynh đệ ai cũng không nhường ai, Tô Linh Tịch phía sau đã đuổi kịp rồi, ở ngay cách hai người bọn hắn không xa.
Đương nhiên cuộc đối thoại của hai người bọn hắn cũng bị Tô Linh Tịch nghe thấy, Tô Linh Tịch tức đến bốc khói, nhưng cũng không dám phát ra chút tiếng động nào.
"Thôi đừng nói mấy chuyện này nữa, đều đã mang vào rồi, thì còn làm thế nào được?" Tên đầu trọc nhổ một bãi nước bọt, từ trong túi móc ra một điếu t.h.u.ố.c lá tự cuốn châm lửa hút.
"Hay là bọn mình thả ả ra cho xong chuyện, đến lúc đó hỏi ả đòi ít huyền tinh cũng được." Tên Địa Trung Hải đề nghị.
Tên đầu trọc vừa nghe chủ ý này của tên Địa Trung Hải, không nhịn được giật giật mấy sợi tóc ít ỏi của tên Địa Trung Hải.
"Mày điên thật rồi, nếu để lão đại biết được, tỷ ấy tuyệt đối có thể vì con đàn bà kia mà ném mày ra Cực Hàn Tuyết Vực c.h.ế.t cóng đấy."
Tên Địa Trung Hải bị đau: "Ái chà đừng giật nữa, bố mày biết ngay mày ghen tị với mái tóc quý giá của tao mà."
Tên đầu trọc: "....."
Tên đầu trọc tuy cạn lời, nhưng sau khi rít một hơi t.h.u.ố.c vào phổi đột nhiên trở nên sầu muộn: "Nói thật, tao lâu lắm rồi không thấy lão đại vui vẻ như vậy."
"Nói thế là sao?" Tên Địa Trung Hải không hiểu.
"Nếu không phải lão đại đưa hai đứa mình từ Bàn Nham Quốc ra, mày bây giờ còn đang ăn xin trên cái đường cái kia kìa."
"Hiện giờ đến Cực Hàn Tuyết Vực của Thương Lan Quốc này, tuy cũng là nơi ch.ó ăn đá gà ăn sỏi, nhưng ít nhất còn có thể lấp đầy bụng."
Điếu t.h.u.ố.c trong miệng tên đầu trọc cháy hết bị ném xuống đất dập tắt, dường như rơi vào hồi ức: "Nơi đó quanh năm chiến tranh, có thể trốn ra được là tốt lắm rồi."
"Đi thôi, ra ngoài xem còn có cái gì ăn không."
Tên Địa Trung Hải không nói thêm gì nữa, đi theo tên đầu trọc tiếp tục đi.
Tô Linh Tịch vốn định tiếp tục đi theo, nhưng nại hà thời gian đã không còn đủ nữa.
Bây giờ không quay lại, sẽ bị người phụ nữ kia trừng phạt mất....
Nhưng lộ tuyến đại khái cũng biết được kha khá rồi, tiếp theo chính là lên kế hoạch chạy trốn.
-------
