Nữ Minh Tinh Nhát Gan Thay Đổi Showbiz - 4
Cập nhật lúc: 24/06/2026 07:01
Phòng phát sóng trực tiếp lúc ấy hoàn toàn bùng nổ.
"Tôi vừa nhìn thấy cái gì vậy?"
"Kỷ Lộc vừa lấy cái gì trong túi ra thế?"
"Tôi mù rồi à?"
"Người phía trên không mù đâu. Tôi vừa nhìn thấy cả một ba lô đầy bùa màu vàng."
"Mọi người nói nhỏ thôi nhé... đây thật sự là chương trình phiêu lưu nhà ma sao?"
"Còn mang theo cả gạo nếp nữa?"
"Tôi nghi ngờ trong nhà này không chỉ có ma, mà còn có cả cương thi!"
"Tóm lại..."
"Đỉnh!"
Sau đó tôi liên tục mở thêm mấy căn phòng nữa, tiện tay rải ra không ít tiền giấy vàng mã. Ban đầu, Tô Linh Linh còn muốn chế giễu tôi nhưng về sau, cô ấy lại bắt đầu tò mò rốt cuộc trong ba lô của tôi có bao nhiêu lá bùa màu vàng, bao nhiêu gạo nếp và còn giấu những thứ kỳ quái gì nữa. Bốn người chúng tôi cứ thế tiếp tục mở từng cánh cửa cho đến khi đi tới căn phòng cuối cùng. Để thể hiện khí chất mạnh mẽ của mình Tô Linh Linh chủ động bước lên phía trước, chỉ vào cánh cửa cổ kính được chạm khắc hoa văn tinh xảo.
- Để tôi mở cánh cửa này!
Không biết tại sao chỉ cần nhìn thấy cánh cửa ấy, trong lòng tôi đã dâng lên cảm giác bất an khó tả. Tôi vội vàng đeo thêm vài lá bùa hộ mệnh lên người. Sau khi suy nghĩ hồi lâu tôi còn lấy ra một lá bùa khác, đưa cho Tô Linh Linh.
- Cô... cô có muốn dùng một cái không?
Quả nhiên Tô Linh Linh trực tiếp từ chối sau đó còn huýt sáo, cười đầy đắc ý. Nhưng ngay sau đó, cô ấy đột nhiên nắm lấy tay tôi không cho tôi bất kỳ cơ hội từ chối nào.
- Đi cùng tôi.
Tôi lập tức lắc đầu như trống bỏi, sống c.h.ế.t không chịu. Nhưng cuối cùng, vẫn bị cô ấy kéo tới trước cánh cửa nặng nề kia.
Két...
Tiếng bản lề cũ kỹ vang lên. Ngay lúc cánh cửa mở ra tôi vô tình vấp phải bậc cửa kéo theo cả Tô Linh Linh ngã lăn vào bên trong. Ngay sau đó.
Rầm!
Cánh cửa phía sau đột nhiên đóng sầm lại. Nguồn sáng duy nhất biến mất. Bóng tối lập tức nuốt chửng mọi thứ.
- AAAAAA!!! Mẹ ơi cứu con!
Tôi sợ đến mức lao thẳng vào lòng Tô Linh Linh. Cô ấy vội vàng đẩy tôi ra sau đó nhìn quanh một vòng.
- Cậu sợ cái gì chứ? Ở đây có gì đâu...
Nhưng ngay khi vừa dứt lời Tô Linh Linh bỗng cau mày. Cô ấy khẽ huých tay tôi.
- Kỷ Lộc, đừng có nắm chân tôi.
Tôi sợ đến mức cả người mềm nhũn liên tục lắc đầu.
- Tôi... Tôi không hề động đậy.
Hu hu hu…tôi càng ôm c.h.ặ.t lá bùa và thanh kiếm gỗ đào trong tay hơn sau đó nhanh ch.óng lấy ra một nắm bùa vàng từ trong ba lô, rải khắp nơi. Nghe thấy câu trả lời của tôi sắc mặt Tô Linh Linh cũng bắt đầu thay đổi. Bởi vì lúc này chúng tôi đã bị nhốt trong căn phòng này. Không còn máy quay, không còn ai theo dõi, nụ cười bình tĩnh, tự tin trên khuôn mặt cô ấy cũng hoàn toàn biến mất.
- Bây giờ không có camera đâu. Cậu đừng có đùa tôi đấy nhé?
Tôi gần như muốn khóc.
- Thật...thật sự không phải tôi...
Ngay lúc ấy cửa sổ trước mặt vốn phải bị khóa kín bỗng rung lắc dữ dội.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tôi và Tô Linh Linh đồng thời quay sang nhìn nhau. Sau đó...cả hai lập tức ôm chầm lấy nhau. Tô Linh Linh run giọng hét lên:
- Bùa hộ mệnh! Mau! Đưa tôi một cái!
Tôi vội vàng lục túi, lấy ra một lá bùa đưa cho cô ấy sau đó còn nhét thêm một thanh kiếm gỗ đào vào tay cô. Nước mắt tôi sắp rơi xuống.
- Chị ơi... Chị ơi... Chị nhất định phải bảo vệ em đấy!
Tôi sợ đến mức gần như bật khóc. Là một người vừa nhát gan vừa yếu bóng vía từ nhỏ trong hoàn cảnh như thế này tôi thật sự cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung rồi. Chính vì những lời nói của Tô Linh Linh...tôi đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, hai chân run bần bật, hoàn toàn không thể khống chế được. Mà cô ấy cũng chẳng khá hơn tôi là bao. Hai tay ôm c.h.ặ.t lá bùa hộ mệnh cùng cây kiếm gỗ đào, nhìn tôi bằng ánh mắt như đã hiểu ra điều gì.
- Tôi nghĩ... chắc là do tổ chương trình cố tình sắp xếp thôi.
Tôi run run cất tiếng, cố gắng gom hết chút can đảm còn sót lại để nói ra câu đó. Thế nhưng, ngay khi lời vừa dứt...tôi cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó nắm lấy chân phải của mình. Cảm giác lạnh lẽo ấy, cảm giác những ngón tay siết c.h.ặ.t lấy cổ chân...khiến tôi lập tức bật nhảy dựng lên. Ngay sau đó, cả người lại mềm nhũn, trượt xuống quỳ rạp trước cửa, hai tay bám lấy khung cửa, động tác vô cùng thuần thục.
Tô Linh Linh đứng bên cạnh hoàn toàn c.h.ế.t lặng. Hai người ở bên ngoài dường như cũng nhận ra có chuyện xảy ra, bắt đầu điên cuồng đập cửa. Tiếng đập nặng nề vang lên dồn dập trên cánh cửa gỗ. Trong căn phòng trống trải ấy, âm thanh ấy càng khiến bầu không khí trở nên rợn người. Rõ ràng...cánh cửa không thể mở ra được, giống như có thứ gì đó cố ý khóa nó lại từ bên trong. Hoặc cũng có thể đây là một phần trong kịch bản mà tổ chương trình đã đặc biệt chuẩn bị để tạo hiệu ứng.
Tôi thật sự quá xui xẻo. Bởi vì chính Tô Linh Linh đã kéo tôi vào căn phòng này. Đã là chương trình phát sóng trực tiếp chủ đề kinh dị…Vậy thì...bên trong nhất định sẽ có thứ gì đó khiến tôi sợ c.h.ế.t khiếp. Một nỗi sợ hãi không tên chậm rãi lan khắp cơ thể. Hai hàm răng tôi va vào nhau cầm cập. Thấy bộ dạng này của tôi, sự hoảng sợ trong mắt Tô Linh Linh ngược lại dần dần biến mất. Cô ấy còn không quên châm chọc tôi:
- Chỉ có thế thôi à? Chắc chắn là tổ chương trình cố ý giở trò thôi. Cậu đúng là đồ nhát gan!
Tôi sợ đến mức nước mắt suýt nữa trào ra. Mặc kệ trước mặt có vô số máy quay độ phân giải cao, tôi trực tiếp ôm lấy chân Tô Linh Linh, sống c.h.ế.t không buông.
- Mẹ ơi... con sợ quá...
Tôi thật sự rất sợ. Vốn dĩ tôi đã nhát gan, bây giờ thì càng sợ hơn. Tôi nhớ mẹ. Vào khoảnh khắc ấy, nỗi nhớ mẹ trong tôi thật sự đạt tới đỉnh điểm.
