Nữ Nhân Nên Có Dã Tâm - 1
Cập nhật lúc: 13/09/2026 06:04
Trưởng tỷ vì muốn trở thành Thái t.ử phi, nên qua lại thư từ với hai vị hoàng t.ử.
Cuối cùng, Nhị hoàng t.ử được lập làm Thái t.ử, Tam hoàng t.ử phải đến Bắc Cảnh chịu cảnh ăn gió nằm sương.
Trưởng tỷ đã chọn Thái t.ử.
Nàng đẩy Tam hoàng t.ử cho ta:
“Huynh ấy chỉ biết ta là nữ nhi nhà họ Sở, chứ không biết cụ thể là ai. Muội không gả thì ai gả?”
Ta bị cưỡng ép nhét vào kiệu hoa, đưa thẳng đến Bắc Cảnh.
Một năm sau, Thái t.ử mắc bệnh rồi qua đời.
Ngược lại, Tam hoàng t.ử thống lĩnh quân đội khải hoàn về kinh, kế vị hoàng đế.
Trưởng tỷ khoác một thân bạch y, dáng vẻ đáng thương, yếu đuối, quỳ trước mặt tân đế:
“Nhị muội đã mạo danh ta gả cho người. Người vẫn luôn thư từ qua lại chính là ta!”
Ta giải thích, nhưng tân đế không chịu nghe.
Hắn hạ lệnh đày ta vào lãnh cung, mặc cho ta tự sinh tự diệt.
Trưởng tỷ giễu cợt:
“Nhị muội, Hoàng hậu chỉ có thể là ta!”
Đến khi ta ôm hận mà c.h.ế.t, trưởng tỷ hạ sinh long tự, khắp thiên hạ đều vui mừng.
Lúc mở mắt lần nữa, Tam hoàng t.ử vén khăn voan của ta lên.
Ta lập tức thành thật nói:
“Người vẫn luôn thư từ qua lại với điện hạ là trưởng tỷ. Chỉ là nàng ấy chỉ muốn làm Thái t.ử phi.”
01
Từ nhỏ đến lớn, trưởng tỷ muốn thứ gì thì đều có thể có được thứ đó.
Thân là muội muội, mọi thứ ta đều phải nhường cho nàng.
Kể cả hôn sự.
Trước khi Hoàng đế lập Thái t.ử, để tăng thêm phần thắng, nàng đồng thời thư từ qua lại với hai vị hoàng t.ử có tiềm lực nhất.
Dưới thân phận “nữ nhi nhà họ Sở”.
Sau khi Nhị hoàng t.ử được lập làm Thái t.ử, hắn liền đích thân đến phủ cầu thân.
Tam hoàng t.ử sắp phải lên đường đến Bắc Cảnh, hắn cũng muốn cưới người trong lòng, vì vậy cũng sai người đến phủ cầu thân.
Trưởng tỷ sợ chuyện bại lộ, liền đẩy ta ra, còn kéo mẫu thân làm thuyết khách.
“Tam hoàng t.ử chỉ biết người thư từ qua lại với ngài ấy là nữ nhi nhà họ Sở. Ta sắp trở thành Thái t.ử phi, muội không gả cho Tam hoàng t.ử thì ai gả?”
02
Mẫu thân vẻ mặt mờ mịt:
“Minh Nguyệt, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Đến lúc sự việc đã cận kề, trưởng tỷ cũng không giấu giếm nữa, đem chuyện mình thư từ qua lại với hai vị hoàng t.ử kể cho mẫu thân nghe.
Mẫu thân chỉ cau mày.
Rất nhanh, bà đã tiêu hóa hết mọi chuyện.
Tựa như bất kể trưởng tỷ làm gì, cũng đều là lẽ đương nhiên.
Mẫu thân chỉ trách yêu, khẽ vỗ lên đầu trưởng tỷ.
“Minh Nguyệt, con thật to gan. Nếu chuyện này bị phanh phui, nữ nhi nhà họ Sở sẽ thân bại danh liệt.”
Trưởng tỷ nũng nịu:
“Nhưng mẫu thân, con nhất định phải trở thành Thái t.ử phi, nếu không thì sống còn có ý nghĩa gì? Dù sao Thái t.ử điện hạ đã xin thánh chỉ ban hôn rồi, con chỉ có thể gả cho Thái t.ử.”
Nàng vừa làm nũng, mẫu thân liền không còn một lời trách móc.
Mẫu thân nhìn sang ta:
“Tinh Thần, tỷ tỷ con nói không sai. Nó gả cho Thái t.ử, con liền gả cho Tam hoàng t.ử.”
“Ha...”
Trong lòng ta cười lạnh.
Lại đến nữa rồi.
Giống hệt kiếp trước, không sai một ly.
Thứ trưởng tỷ không cần, cuối cùng mới đến lượt ta.
Lúc nào cũng như vậy!
Chẳng lẽ ta là kẻ chuyên đi nhặt đồ bỏ đi hay sao?
Kiếp trước, ta từng giãy giụa, từng phản kháng, từng cầu xin...
Nhưng đều vô ích.
Sở gia sẽ giam ta lại, đến ngày đại hôn, ép ta uống t.h.u.ố.c mê, cưỡng ép nhét ta vào kiệu hoa đưa đến Bắc Cảnh.
Nếu đã...
Không thể phản kháng, chi bằng giả vờ thuận theo.
Kiếp trước, ta vô tình nghe được một bí mật. Thái t.ử nhìn bề ngoài có vẻ khỏe mạnh, nhưng thực ra lại mắc phải một căn bệnh hiếm gặp di truyền từ nhà ngoại.
Cứ mười người thì có một người sẽ c.h.ế.t yểu khi vừa đến tuổi nhược quán.
Không t.h.u.ố.c nào chữa được.
Tam hoàng t.ử mới là người chiến thắng cuối cùng.
Vậy nên, ta sẽ không đổi hôn.
Vẫn đi con đường giống kiếp trước, nhưng lần này, ta sẽ đi bằng một cách khác.
Trưởng tỷ lúc nào cũng có những lời lẽ đường hoàng để biện minh:
“Nhưng ta cũng là vì tiền đồ của Sở gia mà suy tính! Nhị muội, muội phải biết lo đại cục! Làm người không thể ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân như vậy!”
Ta thuận theo lời nàng, không hề tranh biện, chỉ nói:
“Bởi vậy, ta cũng chỉ đưa ra yêu cầu có của hồi môn giống tỷ tỷ, chứ chưa từng đến trước mặt Tam hoàng t.ử vạch trần chuyện của tỷ.”
Trưởng tỷ nhất thời không nói nên lời.
Lúc này, điều nàng lo sợ nhất chẳng qua là Tam hoàng t.ử phát hiện ra chân tướng.
Nàng lại giở trò cũ, nép vào lòng mẫu thân, lặng lẽ rơi lệ.
Mẫu thân không chịu nổi việc nàng rơi dù chỉ một giọt nước mắt.
Dẫu sao, trưởng tỷ mới giống bà.
Còn ta thừa hưởng dung mạo của tổ mẫu, từ nhỏ đã không được mẫu thân yêu thích.
Mẫu thân dịu dàng lau nước mắt cho trưởng tỷ, nhưng lại trách móc trừng mắt nhìn ta:
“Tam hoàng t.ử dầu gì cũng là hoàng thân quốc thích, thừa sức xứng với con. Tỷ tỷ con đã thay con mưu tính cuộc hôn sự này, con nên biết ơn mới phải, chớ có không biết tốt xấu.”
Lại là như vậy!
Chuyện gì nói đến cuối cùng, cũng thành lỗi của ta.
Ta hít sâu một hơi, cảm giác nghẹn tức quen thuộc trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại dâng lên.
Cảm giác nghẹn tức này, từ khi ta còn nhớ được mọi chuyện, đã thường xuyên xuất hiện.
Đúng lúc ấy, tỳ nữ gọi từ ngoài cửa:
“Phu nhân, Tam điện hạ ở tiền sảnh chờ sốt ruột rồi. Ngày mai điện hạ phải đến Bắc Cảnh, muốn lập tức gặp tiểu thư, đích thân đến cầu thân.”
Cơ hội đến rồi!
Ta hỏi:
“Một, của hồi môn giống nhau; hai, ta lập tức đi vạch trần tỷ tỷ. Các người chọn cái nào?”
03
Trưởng tỷ bị ta dọa sợ.
Thân phận Thái t.ử phi vừa mới có được, nàng tuyệt đối không thể để mất.
Ngay lúc này, danh tiếng của nàng không thể có dù chỉ một vết nhơ.
Trưởng tỷ nghiến răng:
“Được! Vậy cứ theo ý muội.”
Mẫu thân có chút khó xử:
“Nhưng... trong một đêm, lấy đâu ra nhiều của hồi môn như vậy?”
Điều này ta cũng đã nghĩ đến, còn rất chu đáo thay hai mẹ con họ tính sẵn:
“Nếu ta gả cho Tam hoàng t.ử, ngày mai đã phải lên đường. Nhưng hôn sự của tỷ tỷ và Thái t.ử còn có thể trì hoãn nửa năm, thậm chí một năm, đủ để Sở gia chuẩn bị của hồi môn.”
“Vì vậy, số của hồi môn mẫu thân chuẩn bị cho tỷ tỷ, trước hết cứ đưa cho ta.”
Mẫu thân và trưởng tỷ đều trợn mắt há miệng.
Trưởng tỷ tức giận trừng ta:
“Nhị muội, sao muội có thể nhòm ngó đồ của ta? Quả thật ta đã nhìn lầm muội!”
Mẫu thân cũng nghiến răng nghiến lợi:
“Đồ ăn cháo đá bát!”
Ta vẫn luôn muốn hỏi mẫu thân, đều là nữ nhi do chính bà sinh ra, cớ sao bà lúc nào cũng thiên vị người này, đối xử bất công với người kia.
Nhưng trải qua một kiếp, ta không muốn hỏi nữa.
Sự thật đã bày ra trước mắt.
Đáp án, đã không còn quan trọng.
