Nữ Nhi Tô Gia - Chương 8: Hết

Cập nhật lúc: 23/08/2026 10:02

Cho nên ngay sau khi đập xong, nhị tỷ đảo mắt một cái, người mềm oặt ngã thẳng xuống đất, giả vờ ngất xỉu.

Trước khi ngất, nàng còn không quên rên lên một tiếng yếu ớt.

"Điện hạ, thần nữ, thần nữ không phải cố ý."

Thái t.ử đang còn sững sờ vì bị đ.á.n.h, thấy nàng ngã xuống thì hốt hoảng, vội vàng bế thốc nàng lên, chạy thẳng về phía tẩm điện của Trưởng công chúa, miệng còn la lớn:

"Mau truyền thái y, mau truyền thái y. Tô nhị tiểu thư ngất xỉu rồi."

Thái y tới bắt mạch, ấp úng nói:

"Nhị tiểu thư chỉ là mệt mỏi quá độ, cộng thêm xúc động nên mới ngất đi, không có gì đáng ngại."

Trưởng công chúa ngồi bên cạnh nhìn mu bàn tay đỏ ửng của thái t.ử, rồi lại nhìn nhị tỷ đang nằm trên giường nhắm c.h.ặ.t mắt nhưng lông mi lại run.

Bà là người từng trải, làm sao không hiểu.

Bà thở dài, cho tất cả mọi người lui ra, chỉ để lại thái t.ử.

"Thái t.ử, con nói thật cho cô mẫu nghe, con có phải là thật lòng thích nha đầu này không?"

Thái t.ử ôm mu bàn tay bị đ.á.n.h, mặt lại đỏ lên, gật đầu.

"Cô mẫu, nàng ấy... nàng ấy không giống những người khác. Những người khác gặp cô đều sợ hãi, chỉ có nàng ấy dám đ.á.n.h cô."

Trưởng công chúa nhìn đứa cháu trai của mình, lại nhìn nhị tỷ đang giả vờ ngất trên giường, bỗng nhiên cảm thấy hai đứa này thật sự là trời sinh một cặp.

Một đứa thích bị đ.á.n.h, một đứa thích đ.á.n.h người.

Sau lần vung thước đ.á.n.h vào tay thái t.ử ở ngự hoa viên rồi lăn ra ngất, nhị tỷ ta bị Trưởng công chúa phạt cấm túc ba ngày trong phòng, chép mười lần cuốn Nữ Tắc.

Ba ngày đó, trong thư gửi về, chữ của nhị tỷ xiêu vẹo hết cả.

"Vãn Nhi ơi, ta sắp c.h.ế.t rồi. Ở đây không cho to tiếng, không cho chống hông, không cho mắng người."

“Hôm qua có một tiểu cung nữ làm đổ mực lên váy ta, ta theo phản xạ định mắng nó một trận. ”

"Chữ đầu tiên vừa ra tới miệng đã phải nuốt ngược vào, nghẹn đến mức nấc cụt cả buổi chiều."

"Tay chân ta ngứa ngáy lắm rồi. Không được đ.á.n.h người, không được mắng người, ta cảm giác xương cốt sắp rỉ sét hết cả rồi."

Lão thái thái đọc thư xong, chỉ nói một câu:

"Nhịn được thế đã là giỏi lắm rồi."

Sang ngày hôm sau, Trưởng công chúa thả cho nàng ra ngoài đi lại trong vườn, nhưng dặn ma ma phải đi theo sát, không được để nàng gây họa.

Trưởng công chúa vừa thả ra, thái t.ử đã tới.

Hắn cũng không làm gì quá đáng, chỉ là rảnh rỗi quá nên cứ lượn lờ quanh chỗ nhị tỷ học bài.

Hôm ấy nhị tỷ đang ngồi trong đình nhỏ chép sách, thái t.ử đi ngang qua, thấy nàng chép sai một chữ, liền đứng sau lưng cúi xuống chỉ cho nàng.

Khoảng cách gần đến mức hơi thở phả cả vào tóc nàng.

Hắn còn cầm luôn cây b.út của nàng lên, nói:

"Chữ này phải viết thế này mới đúng."

Nhị tỷ ngồi cứng đờ cả người.

Nếu là ở Tô gia, có nam nhân nào dám đứng gần nàng như vậy?

Dám tự tiện cầm b.út của nàng, nàng đã sớm một cước đá văng ra rồi mắng cho một trận đầu sỏ.

Nhưng đây là trong cung.

Đây là thái t.ử.

Đánh một cái giữa đình, cung nữ thái giám xung quanh nhìn thấy, truyền ra ngoài là tội đại bất kính, có thể bị c.h.é.m đầu.

Cho nên nhị tỷ không dám đ.á.n.h.

Nàng chỉ có thể ngồi im, hai tay nắm c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m đặt trên đầu gối, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cố nhịn.

Nhịn đến mức vai cũng run lên.

Thái t.ử thấy nàng run, còn tưởng nàng lạnh, lại cởi luôn chiếc áo choàng ngoài của mình khoác lên vai nàng.

"Gió lớn, nàng khoác thêm vào cho ấm."

Nhị tỷ nhìn chiếc áo choàng trên vai mình, rồi lại nhìn thái t.ử đang cười rất vô tội.

Cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

Nàng không dám đ.á.n.h thái t.ử, liền vung tay lên.

Bốp một cái.

Đập thẳng vào cây cột đình bên cạnh.

Cây cột đình bằng gỗ lim rất cứng, đập vào đau điếng.

Tiếng bốp vang lên khiến cả đám cung nữ giật mình.

Thái t.ử cũng giật mình.

"Tô nhị tiểu thư, nàng làm gì vậy?"

Nhị tỷ ôm lấy bàn tay đỏ ửng của mình, đau đến mức nước mắt sắp chảy ra, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười yếu ớt, học theo dáng vẻ của đại tỷ trước đây.

"Thần nữ... thần nữ thấy trên cột có một con muỗi, nên đập muỗi thôi ạ."

Vừa nói xong, nàng liền cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

Không phải giả vờ nữa mà là tức đến mức suýt ngất thật.

Nàng lảo đảo một cái, vịn vào bàn rồi từ từ trượt xuống, ngồi bệt luôn xuống đất, giả vờ ngất xỉu cho xong chuyện.

"Ôi, muỗi... muỗi to quá, thần nữ hơi choáng."

Cung nữ hốt hoảng đỡ lấy nàng.

Thái t.ử đứng bên cạnh nhìn bàn tay đỏ ửng của nàng vì đập cột, rồi lại nhìn vẻ mặt rõ ràng là đang cố nhịn đến sắp phát điên của nàng, bỗng nhiên bật cười.

Hắn ngồi xổm xuống, nhặt cây b.út nàng vừa làm rơi lên, đặt lại ngay ngắn vào tay nàng, giọng nhỏ chỉ đủ hai người nghe.

"Nàng muốn đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h ta là được, việc gì phải đ.á.n.h cây cột. Cột nó không biết đau, nhưng tay nàng đau, ta lại xót."

Nhị tỷ đang nhắm mắt giả vờ ngất, nghe thấy câu đó thì lông mi run lên bần bật.

Trưởng công chúa đứng từ xa nhìn thấy hết, bà thở dài nói với ma ma bên cạnh:

"Thôi xong rồi. Con bé này ở trong cung không được mắng người, không được đ.á.n.h người, ngứa ngáy chân tay đến mức phải đi đ.á.n.h cả cây cột. Cứ để nó ở đây thêm mấy hôm nữa, e là nó sẽ phá nát luôn cái ngự hoa viên này mất."

"Chi bằng gả quách cho thái t.ử đi, để nó về Đông cung mà đ.á.n.h thái t.ử cho đỡ ngứa tay. Thái t.ử da dày thịt béo, chịu được."

Ba ngày sau, thánh chỉ phong thái t.ử phi được ban xuống.

Nhị tỷ cầm thánh chỉ, vừa khóc vừa cười, nói với ta trong thư:

"Cuối cùng cũng không phải nhịn nữa rồi."

Sau khi nhị tỷ gả vào Đông cung làm thái t.ử phi, Tô phủ bỗng nhiên vắng hẳn.

Đại tỷ ở Trấn Quốc Công phủ, nghe nói vừa mới cầm roi đ.á.n.h bầm m.ô.n.g Bùi Nhị công t.ử vì giấu bạc riêng, cả phủ trên dưới đều phải bịt tai lại.

Nhị tỷ ở Đông cung, nghe nói hôm qua vừa đóng cửa phòng phạt thái t.ử quỳ một canh giờ vì tội làm phiền nàng chép kinh cầu an cho hoàng hậu và lão thái thái.

Trưởng công chúa đi ngang qua còn vỗ tay khen phạt hay lắm.

Lão thái thái ngồi trên sập, nghe nha hoàn bẩm báo, cầm chén trà lên, thở dài một tiếng thật dài.

"Không có ta kèm cặp ở bên, hai chúng nó lại ngựa quen đường cũ rồi."

Nói xong, bà lại nhìn sang ta đang ngồi bên cạnh ngoan ngoãn chép sổ sách, bỗng nhiên lại thở dài thêm một tiếng nữa.

"Còn con nữa, Vãn Nhi à, con không đ.á.n.h đá như hai đứa nó, nhưng cái tâm của con ta lại nhìn không thấy đáy."

Ta ngồi xuống bên cạnh bà, tựa đầu vào vai bà, cười hì hì.

"Bà nói gì vậy? Vãn Nhi chỉ là hiền lành thôi mà."

Lão thái thái cốc nhẹ lên trán ta một cái, không nói gì nữa.

Bây giờ Tô phủ tuy vắng, nhưng hòm thư của ta thì lại đầy.

Thư của đại tỷ gửi về, dặn ta phải coi chừng nhị tỷ, đừng để nhị tỷ ở Đông cung gây họa.

Thư của nhị tỷ gửi về, dặn ta phải coi chừng đại tỷ, đừng để tỷ ấy ở Trấn Quốc Công phủ đ.á.n.h phu quân đến mức không xuống được giường.

Còn có thư của Bùi Tam công t.ử, em trai của tỷ phu, cứ ba ngày lại cho người mang tới một ít điểm tâm mới lạ, nói là cho tam tiểu thư nếm thử.

Có thư của vị thám hoa lang mới đỗ năm nay, người mà hôm hội thơ Bích Thủy đình đã lén nhìn ta ba lần, nay ngày nào cũng cho người mang thơ tới, thơ nào thơ nấy đều viết về ta.

Lão thái thái nhìn đống thư chất cao như núi trên bàn ta, hỏi:

"Vãn Nhi, con thích ai?"

Ta ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài vườn.

Trong vườn, hoa hải đường mà nhị tỷ năm xưa ghét nhất đang nở rộ.

Ta mỉm cười, không trả lời.

Ta còn nhỏ, mới mười lăm tuổi thôi.

Ta còn phải ở lại với lão thái thái thêm mấy năm nữa, quản cái Tô phủ to lớn này, thỉnh thoảng lại viết thư xúi dại hai vị tỷ tỷ ở bên ngoài gây thêm chút náo nhiệt.

Còn chuyện vị công t.ử nào sẽ may mắn lấy được ta ư?

Chuyện đó để sau này hẵng tính.

Dù sao thì, ngươi muốn lấy được tam tiểu thư Tô gia, da mặt phải dày hơn Bùi Nhị công t.ử, tính tình phải nhẫn nhịn hơn thái t.ử, và quan trọng nhất là phải chịu được việc bị ta bán đi rồi mà vẫn còn ngồi đếm tiền giúp ta.

Nghĩ đến đó, ta lại mỉm cười, gấp lại cuốn sổ sách vừa mới tính xong.

Trong đó ghi chép rõ ràng những bí mật nho nhỏ của các vị công t.ử trong kinh thành.

Gió chiều thổi qua, mang theo tiếng cười nói từ Trấn Quốc Công phủ và Đông cung vọng lại.

Tô gia chúng ta tuy chỉ còn hai bà cháu, nhưng chưa bao giờ là yên ổn cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.