Nữ Phụ Ác Độc Quá Đáng Yêu, Các Bệnh Kiều Muốn Chiều Hư Cô Ấy - Chương 51
Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:05
“Ai, ai là người quen cũ với mày!”
Phùng Anne giậm chân, chỉ tay vào mặt Tạ Thời Diên.
“Mày cứ chờ đấy, đợi Bạch tiểu thư đến trường, mày nhất định phải c.h.ế.t!”
Được thôi, cô ta so tài sản không lại Tạ Thời Diên.
Nhưng Bạch gia thì khác. Tạ Thời Diên đã đắc tội với Bạch Trân Nhi đến mức không còn đường lui. Ai mà không biết chuyện Bạch Trân Nhi đăng lên vòng bạn bè c.h.ử.i bới cô.
Con tiện nhân ngông cuồng Tạ Thời Diên này.
Cô không ngoan ngoãn cút ra nước ngoài, lại còn vọng tưởng chen chân vào vòng tròn xã giao của các cô. Còn dám chọn học cùng trường với các cô, sớm muộn gì các cô cũng có cả trăm cách khiến Tạ Thời Diên không thể ngóc đầu lên nổi.
“Tôi tát Bạch Trân Nhi một cái mà cô ta còn không đ.á.n.h lại được, cô nghĩ cô ta làm gì được tôi?”
Tạ Thời Diên chế giễu đến cực điểm.
Phùng Anne: “!!!”
“Mùi hôi thối trên người cô làm tôi buồn nôn quá.”
Cô bịt mũi, lùi lại vài bước.
Phùng Anne tức đến phát điên, oán hận trừng mắt nhìn Tạ Thời Diên. Sau đó trừng mắt nhìn Doãn Nhạc Dao một cái, rồi dẫn theo đám tùy tùng chạy biến.
Cô ta sẽ không tha cho Doãn Nhạc Dao, càng không tha cho Tạ Thời Diên!!
Tạ Thời Diên nhấc chân lên.
Thiếu niên đang nằm trên đất ôm mặt lồm cồm bò dậy, cũng ném cho cô một cái nhìn đầy oán hận rồi ba chân bốn cẳng chạy mất.
Kéo thù hận max level.
Tạ Thời Diên tự vỗ tay cho mình.
“Tất cả mọi người đều ghét tôi, cuộc sống học đường thế này mới thú vị chứ.”
Vẫn là mùi vị của thù hận, ngửi thấy thôi cũng khiến người ta cảm thấy sảng khoái.
Tâm trạng của trợ lý Trương như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, vội vàng rút khăn tay lau mồ hôi.
“Tạ tiểu thư, chuyện này mà để Tạ tổng biết, ngài ấy lại mắng cô đấy.”
Sao có thể nói ra những lời như vậy chứ.
Dùng giọng điệu khinh miệt để chế giễu những người có gia thế không bằng mình, rằng từ khi sinh ra đã là một loại tội lỗi.
Những lời này thốt ra từ miệng Tạ Thời Diên, lại vô cùng phù hợp với khuôn mặt cao quý đầy vẻ khinh thường của cô. Sự kiêu ngạo ấy như toát ra từ tận trong xương tủy.
Bình đẳng coi thường tất cả mọi người.
Bình đẳng chọc tức tất cả mọi người.
Khí chất trên người cô lúc đó trông còn giống một thiên kim tiểu thư danh gia vọng tộc hơn cả nhị tiểu thư.
Giọng điệu của trợ lý Trương bất giác trở nên cung kính hơn.
“Cô đang hành hiệp trượng nghĩa sao?”
“Anh đang mỉa mai tôi đấy à?”
Tạ Thời Diên hỏi ngược lại.
Trông cô chẳng có vẻ gì là đang hành hiệp trượng nghĩa cả. Vở kịch kết thúc, cô nhìn cô gái đáng thương đang quỳ trên mặt đất.
Cô cũng không đưa tay ra giúp đỡ, chỉ liếc nhìn cô gái một cái rồi nghênh ngang bỏ đi.
Ngược lại, trợ lý Trương quay đầu lại nhìn Doãn Nhạc Dao thêm một lần nữa.
Thực ra anh ta biết cô gái này.
Học bổng hàng năm của trường Cửu Hoa và các hoạt động từ thiện đều do tập đoàn Tạ thị tài trợ.
Anh ta từng thấy tên cô ấy trong danh sách, cũng từng tìm hiểu về hoàn cảnh gia đình cô ấy.....
Cha mẹ ly hôn, một mình bà nội già yếu nuôi lớn, thành tích học tập vô cùng xuất sắc, bất kể môn gì cũng đều đứng nhất.
Xuất sắc như Tạ Viện Viện mà nhiều mặt cũng không bì kịp cô ấy.
Quá xuất sắc nên phải chịu sự sỉ nhục này sao?
Trợ lý Trương lắc đầu, tiếc thay anh ta chỉ là một trợ lý, không thể thay đổi được nạn bạo lực của giai cấp giàu có này.
...
Một vở kịch hay vừa hạ màn.
Những người đứng cách đó không xa cứ như vừa xem xong một màn trình diễn đặc sắc.
“Tiếc thật, tao còn tưởng Tạ Thời Diên sẽ tát cho Phùng Anne hai cái bạt tai chứ. Cô ta chẳng phải cứ thấy ai ngứa mắt là tát cho mấy cái sao?”
Một tiếng cười cợt vang lên.
Thẩm Mộ bước xuống từ chiếc xe thể thao, ném chìa khóa xe cho đàn em bên cạnh, huýt sáo đầy vẻ thích thú.
Đi du lịch nước ngoài một vòng về, không ngờ lại trở thành bạn học cùng trường với Tạ Thời Diên.
Thú vị thật đấy.
Hắn liếc nhìn Ôn Húc Nham.
Ôn Húc Nham sở hữu khuôn mặt thanh tú, môi hồng răng trắng, cảm thấy khó hiểu.
“Mày nhìn tao làm gì?”
“Thằng nhóc này, một tuần trôi qua rồi mà vẫn chưa làm hòa với A Diệu à?”
Thẩm Mộ huých vai hắn.
“Tao bảo này, không đến mức đó chứ? Chỉ vì một Tạ Thời Diên mà mày với A Diệu cạch mặt nhau à? Cô ta cho mày uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì thế? Được rồi, tao thừa nhận cô ta xinh đẹp, cái vẻ kiêu ngạo trên người cô ta cũng đủ độc, đủ hoang dã.”
“Nhưng mày thực sự nghĩ cô ta có thể so sánh với Viện Viện sao? Tuy lần trước mày nói không sai, nếu Tạ Thời Diên không đi lạc, người lớn lên cùng chúng ta vốn dĩ là cô ấy. Nhưng thực tế thì người lớn lên cùng chúng ta là Viện Viện mà.”
“Húc Nham, thời gian và kỷ niệm bên nhau không thể dễ dàng thay thế được đâu. A Diệu là bạn thân của Viện Viện, mày có g.i.ế.c nó thì cũng không thay đổi được điều đó.”
Tương tự, hắn cũng vậy.
Ôn Húc Nham không nói gì, đưa tay sờ lên khóe miệng.
Bùi Diệu cái thằng ch.ó này, ra tay vừa tàn nhẫn vừa mạnh.
Đã một tuần rồi mà khóe miệng vẫn còn đau ê ẩm.
Tạ Thời Diên…
Cô ở ngoài quả thực đẹp hơn trong ảnh.
Không biết tại sao, hắn lại nhớ đến những thứ trong tập tài liệu kia.
“Tạ Thời Diên từng yêu đương bao giờ chưa?”
Hắn đột nhiên hỏi.
Thẩm Mộ cười khẩy.
“Ai dám yêu đương với cô ta? Muốn bị cô ta cưỡng bức à?”
“Ồ —”
Ôn Húc Nham ồ lên một tiếng đầy ẩn ý.
“Tụi bây ngứa đòn à, đừng có nhắc đến tên con nhỏ đó được không?”
Giọng nói của Bùi Diệu vang lên, biểu cảm hung dữ, cả người toát ra vẻ hoang dã bất cần đời.
Hắn mặc chiếc áo khoác đen, kéo khóa lên tận cổ. Trên cổ đeo dây chuyền hình đầu lâu, làn da màu đồng cổ, dáng người cao lớn.
Trước kia Bùi Diệu để đầu đinh, giờ tóc dài ra một chút, hắn dùng băng đô đen vuốt ngược tóc mái ra sau, để lộ vầng trán cao rộng.
Thực ra hắn rất đẹp trai, vừa tuấn tú vừa hoang dã, không giống vẻ thành thục mưu mô của những người đàn ông trên thương trường. Trên người hắn toát lên sự bướng bỉnh không chịu khuất phục.
Nếu hắn không lúc nào cũng cau mày, động một tí là nổi nóng, giơ nắm đ.ấ.m lên như muốn đ.á.n.h c.h.ế.t người ta, thì khi ba người bọn họ đứng cùng nhau, mọi người chắc chắn sẽ chú ý đến Bùi Diệu đầu tiên.
Khổ nỗi, Bùi Diệu nhìn ai cũng như kẻ thù không đội trời chung, hận không thể đ.ấ.m c.h.ế.t đối phương ngay lập tức.
Cho nên, ánh mắt của phần lớn nữ sinh đều dừng lại ở Ôn Húc Nham.
Một chàng trai môi hồng răng trắng lại hay cười, ai mà chẳng thích.
So với Ôn Húc Nham, Bùi Diệu giống như một con rồng phun lửa, lúc nào cũng chực phun trào.
Và đối tượng phun lửa của hắn, đầu tiên nhắm vào Tạ Thời Diên.
Cơn ác mộng.
Chẳng phải Tạ Thời Diên định ra nước ngoài du học sao? Tại sao lại đến đây?
Cô lúc nào cũng giữ cái vẻ kiêu ngạo hống hách ấy, rảnh rỗi sinh nông nổi lại thích đi bắt nạt người khác.
Đừng tưởng hắn không nhìn thấy, Tạ Thời Diên cố ý ngáng chân người ta, hại người ta ngã sấp mặt.....
“Nực cười, mày bảo tao đừng bắt nạt cô ta, trong khi cô ta bắt nạt người khác thì thuần thục lắm.”
Bùi Diệu tức giận.
“Mày không thấy cô ta vừa cố tình ngáng chân người ta à?”
“Thế mày không thấy người vừa quỳ trên mặt đất kia à?”
Ôn Húc Nham chớp mắt, chỉ về phía trước.
“Bạn bè của Tạ Viện Viện đúng là không lúc nào không đi bắt nạt người khác.”
Chính câu nói này khiến sắc mặt Bùi Diệu thay đổi.
Hắn trừng mắt nhìn Ôn Húc Nham với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, còn Ôn Húc Nham thì cười như không cười.
Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nữ ngọt ngào.
“A Diệu!”
Cơn giận trong lòng Bùi Diệu tan đi không ít.
Trên mặt thoáng hiện lên một vệt đỏ ửng, hắn vội vàng quay đầu lại.
