Nữ Phụ Ác Độc Quá Đáng Yêu, Các Bệnh Kiều Muốn Chiều Hư Cô Ấy - Chương 58

Cập nhật lúc: 12/03/2026 12:01

“Về chỗ ngồi đi, lo mà nghe giảng.”

Ôn Húc Nham cất điện thoại, vươn vai.

Sắc mặt Bùi Diệu khó coi đến cực điểm, hắn nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn bạn thân.

Cuối cùng cũng hiểu tại sao ở sân trượt tuyết Ôn Húc Nham lại đột nhiên nói đỡ cho Tạ Thời Diên. Thằng nhãi này đúng là đồ trọng sắc khinh bạn!

“Bắt đầu từ bao giờ? Có phải hôm ở nhà anh Gia Thuật, mày đã động lòng trước vẻ lẳng lơ của cô ta rồi không? Có phải lúc cô ta bảo mày bóp cổ, mày đã hiểu sai ý rồi không!?”

Hắn còn lạ gì Ôn Húc Nham nữa.

Đây chính là một thằng mê sắc thô tục.

Thích những cô nàng có khuôn mặt thiên thần, thân hình yêu kiều.

Nhưng khuôn mặt của Tạ Thời Diên thì liên quan gì đến hai chữ thiên thần đâu chứ, đó là yêu nữ mới đúng.

“Mày quản nhiều thế làm gì.”

Ôn Húc Nham lười giải thích.

Mặt Bùi Diệu càng thối hơn, nếu không phải đang trong giờ học, chắc chắn hắn đã lao vào bóp c.h.ế.t Ôn Húc Nham rồi.

Ôn Húc Nham trêu chọc.

“Ngày nào mày cũng để ý Tạ Thời Diên, không biết người ta lại tưởng mày thích cô ấy đấy.”

Nhắc đến tên Tạ Thời Diên là Bùi Diệu phản ứng mạnh nhất, cứ như thể vừa yêu vừa hận đến c.h.ế.t đi sống lại vậy.

“Mày đừng làm tao buồn nôn được không?”

Bùi Diệu giận tím mặt.

Cả đời này hắn sẽ không tha thứ cho Tạ Thời Diên, dám tính kế hắn à!

“Bớt nhìn chằm chằm ảnh Tạ Thời Diên đi, coi chừng tao bảo người khóa tài khoản của cô ta đấy.”

Hắn sẽ không trơ mắt nhìn Ôn Húc Nham bước lên thuyền giặc. Loại phụ nữ như Tạ Thời Diên có thể trêu vào sao?

Biết giả vờ đáng thương, biết kể khổ, còn biết tranh thủ sự đồng cảm.

Hắn đã nhìn thấu bộ mặt thật của cô ta rồi.

“Mày mà dám động tâm tư với cô ta thì hai đứa mình cũng khỏi làm bạn bè gì nữa.”

Ôn Húc Nham nằm bò ra bàn ngủ, chẳng biết có nghe lọt tai câu nào không.

Bùi Diệu trừng mắt nhìn hắn vài lần, thấy hắn không phản ứng gì.

Cuối cùng, Bùi Diệu lấy điện thoại ra, vào trang cá nhân của Tạ Thời Diên, lướt qua vài tấm ảnh. Trong mắt hắn thoáng qua vẻ kinh ngạc mà chính hắn cũng không nhận ra, nhưng tay thì lại bấm vào ảnh rồi lần lượt báo cáo nội dung k.h.i.ê.u d.â.m, đồi trụy.

Làm xong việc này, hắn mới hài lòng mỉm cười.

Một lát sau, hắn giật lấy sách giáo khoa của Ôn Húc Nham, xé trang bìa có tên Ôn Húc Nham. Vo tròn lại thành cục giấy, nhắm thẳng gáy Tạ Thời Diên mà ném.

Không biết có phải do xui xẻo hay không, rõ ràng ngắm chuẩn Tạ Thời Diên, nhưng lại ném trượt. Cô đột nhiên quay đầu sang nói chuyện với người bên cạnh.

Cục giấy rơi trúng bàn một nữ sinh khác.

Nữ sinh kia mở cục giấy ra, nhìn thấy tên Ôn Húc Nham, trong mắt thoáng qua vẻ bất ngờ.

Cô ta vội quay đầu lại.

Bùi Diệu đang trừng mắt nhìn cô ta với vẻ hung thần ác sát, biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.

Nữ sinh giật mình kinh hãi.

Bùi thiếu sở hữu khuôn mặt đẹp trai đầy vẻ thiếu niên như vậy, tại sao ngày nào cũng hung dữ thế nhỉ? Sự dịu dàng của hắn dành hết cho Tạ nhị tiểu thư rồi sao?

Tạ Viện Viện phát hiện ra động tác nhỏ của Bùi Diệu.

Hơn nữa Bùi Diệu cứ lầm bầm nói chuyện với Ôn Húc Nham ở phía sau, loáng thoáng còn nghe thấy ba chữ Tạ Thời Diên.

Cô ta không hy vọng Tạ Thời Diên và bọn họ có bất kỳ sự giao thiệp nào. Tại sao Bùi Diệu lại chủ động nhắc đến cái tên này? Sao còn muốn đi trêu chọc con nhỏ đó chứ?

Cô ta quay đầu lại, không biết nên dùng lời lẽ uyển chuyển thế nào để nhắc nhở Bùi Diệu.

Bùi Diệu ngả ngớn nghiêng đầu, nằm bò ra bàn bắt đầu ngủ.

Đúng lúc này, Tạ Thời Diên bỗng nhiên quay đầu lại. Cách mười hai hàng ghế, ánh mắt cô chuẩn xác dừng lại trên người Tạ Viện Viện.

Trong mắt cô ánh lên nụ cười. Nụ cười ấy khi chạm vào ánh mắt của Tạ Viện Viện khiến cô ta cảm thấy một nỗi sợ hãi đến cuồng loạn.

Cô ta thấy ánh mắt Tạ Thời Diên từ từ lướt qua mình, rồi dừng lại trên người Bùi Diệu ở hàng ghế sau.

Bùi Diệu vẫn đang giả vờ ngủ, hoàn toàn không hay biết gì.

Ánh nắng chiếu lên mái tóc đen của thiếu niên, khuôn mặt tuấn tú, hàng mi cong dài, tựa như vầng thái dương ch.ói lọi tỏa ra sự ấm áp.

Đây mới là Bùi Diệu khi trút bỏ vẻ hung bạo, ngoan ngoãn và yên tĩnh như một đứa trẻ.

Nếu không phải đã trải qua những chuyện đáng sợ, hắn cũng sẽ không dùng sự bạo lực cực đoan và hung ác để bảo vệ bản thân. Từ đó bạo lực trở thành cơ chế phòng vệ của hắn.

Tạ Viện Viện ma xui quỷ khiến, đột nhiên dịch người một chút, che khuất tầm nhìn của Tạ Thời Diên.

Tạ Thời Diên nhếch môi, cười mỉa mai.

Nụ cười làm tôn lên vẻ yêu kiều diễm lệ, môi hồng răng trắng càng thêm ướt át động lòng người.

Chột dạ rồi.

Vì cô ta là kẻ trộm mà.

Trộm đi quá nhiều thứ của nguyên chủ.

Sợ hãi bí mật sâu kín bị vạch trần, đinh ninh rằng mọi bằng chứng năm xưa đều đã bị xóa sạch.

Nhưng cho dù là một lời nói dối hoàn hảo, ván đã đóng thuyền, thì khi chính chủ xuất hiện, nội tâm trước sau gì cũng sẽ nảy sinh hoảng sợ. Cho nên mới mong Tạ Thời Diên biến mất, biến mất bằng cái c.h.ế.t thì lời nói dối mới có thể trở thành sự thật.

Ngồi cạnh Tạ Thời Diên là Doãn Nhạc Dao.

Doãn Nhạc Dao đang chăm chú nghe giảng, đột nhiên thấy Tạ Thời Diên cười. Cô ấy suy nghĩ hồi lâu rồi khẽ nói:

“Tạ tiểu thư, nếu cô có chỗ nào không hiểu bài, không ngại thì có thể hỏi tôi.”

Tạ Thời Diên không hề giống kẻ thất học như đám con trai chế giễu.

Cô biết viết chữ, hơn nữa chữ viết còn rất tinh tế và đẹp đẽ.

Trong giờ học cô ghi chép rất nghiêm túc, cô đang nỗ lực học tập.

“Được thôi.”

Tạ Thời Diên nhận lời ngay.

Doãn Nhạc Dao cười thẹn thùng. Chuông tan học vang lên, cô ấy thu dọn sách vở rồi rời khỏi lớp.

Ngồi cách đó không xa, Phùng Anne vuốt bộ móng tay lòe loẹt, thì thầm với đám bạn thân bên cạnh với vẻ khinh thường.

“Xì, con ăn mày đó tưởng bám được vào —”

Cô ta định nói Tạ Thời Diên thất học, nhưng bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Tạ Thời Diên nhìn sang.

Lời đến bên miệng đành nuốt xuống, bẻ lái sang hướng khác.

“Doãn Nhạc Dao tưởng bám được vào ai đó là bọn tao không dám dạy dỗ nó sao? Nực cười.”

“Sớm muộn gì cũng khiến nó cút khỏi Cửu Hoa.”

Tạ Thời Diên nghe vậy, khẽ ngửi mùi vị trong không khí.

Mùi t.ử khí của ngôi trường này càng ngày càng nồng nặc.

Cô soi gương, chỉnh lại tóc tai thì điện thoại bỗng rung lên.

Mở màn hình ra, hóa ra là tin nhắn của Bạch Gia Thuật.

Anh không dùng bất kỳ ứng dụng mạng xã hội nào, chỉ dùng phương thức liên lạc nguyên thủy nhất.

Trong khoảng thời gian này, đây là lần đầu tiên anh chủ động liên lạc với cô.

Đại ý là anh có một căn biệt thự nghỉ dưỡng gần Cửu Hoa, hoan nghênh cô đến làm khách sau giờ học nếu rảnh rỗi.

Hoan nghênh, làm khách ~

Cách dùng từ thật hàm súc và ý nhị.

Thực ra trái tim đang rục rịch kia đã sớm nhảy múa trên lằn ranh của lý trí và sự kiềm chế rồi.

Tạ Thời Diên không nhắn tin trả lời.

Cô chụp ngay một tấm ảnh tự sướng xinh đẹp rồi gửi đi.

Ánh mắt mọi người trong lớp nhìn cô, kẻ khen người chê đủ cả.

Phùng Anne ghen tị đến nổ mắt. So với việc đuổi Doãn Nhạc Dao khỏi trường, cô ta càng muốn Tạ Thời Diên cút đi thật xa hơn.

Buổi chiều, hội nhóm nhỏ tụ tập lại với nhau, không biết lại đang bàn mưu tính kế gì.

Tạ Viện Viện và Bạch Trân Nhi đứng một bên nghe, không nói gì, cũng không ngăn cản.

Tạ Viện Viện nhìn về phía trước, mỉm cười nhẹ nhàng, chờ cùng Bùi Diệu và Thẩm Mộ về nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.