Nữ Phụ Bỏ Trốn - Chương 3
Cập nhật lúc: 17/07/2026 02:01
5
Rời khỏi căn nhà tôi và Tống Thần từng sống chung, tôi mang theo toàn bộ tài sản của mình tới quê của Lâm Mặc, bạn cùng phòng đại học.
Quả nhiên, sau khi rời xa Tống Thần, đạn mạc cũng biến mất.
Quê Lâm Mặc non xanh nước biếc, yên bình và dễ chịu theo cách mà những thành phố lớn không thể có được.
Lúc này, Lâm Mặc nhìn tôi như muốn nói lại thôi.
Tôi vừa uống trà sữa vừa nhướng mày.
— Muốn hỏi gì thì hỏi đi.
Cô ấy dè dặt mở miệng:
— Cậu thật sự định buông tay à? Hồi đi học ngày nào cũng nghe cậu nhắc tới anh ta. Ai có mắt đều nhìn ra cậu thích anh ta đến mức nào.
Tôi hút một viên trân châu rồi cụp mắt xuống.
— Anh ấy không thích tớ. Trước đây tớ cứ nghĩ cả đời này anh ấy sẽ không thích ai, như vậy anh ấy chỉ có thể là của tớ. Nhưng bây giờ khác rồi, anh ấy có người mình thích rồi.
Lâm Mặc đập mạnh xuống bàn.
— Mẹ nó! Đây chẳng phải ngoại tình sao?
Tôi vội vàng trấn an cô ấy.
— Không có, không có ngoại tình. Chỉ là tớ phát hiện dấu hiệu thôi. Thay vì tự chuốc lấy khó chịu thì chi bằng chia tay sớm một chút.
Lâm Mặc đau lòng ôm lấy tôi.
— Không sao cả! Cậu có tiền lại còn xinh đẹp, chẳng lẽ thiếu đàn ông chắc?
Cô ấy giúp tôi tìm một căn nhà nhỏ.
Không quá lớn cũng không quá nhỏ.
Vừa đủ để tôi sống một mình.
Ba ngày nhanh ch.óng trôi qua.
Tôi tin rằng Tống Thần cũng đã về nhà và nhìn thấy những thứ tôi để lại.
Buổi tối, người đàn ông đã mất tích rất lâu cuối cùng cũng gửi tin nhắn cho tôi.
【?】
Tôi nhìn dấu hỏi đó mà thấy thật nực cười.
Bức ảnh tin đồn tôi gửi cho anh, anh chẳng buồn giải thích.
Bây giờ lại gửi cho tôi một dấu hỏi làm gì?
Có lẽ do hormone t.h.a.i kỳ tác động.
Càng nghĩ tôi càng tức.
Thế là trực tiếp gửi cho anh một câu c.h.ử.i rồi chặn số, xóa bạn bè.
【Đồ ngốc to xác!】
Đương nhiên tôi không biết ở đầu bên kia, Tống Thần đang nhìn màn hình với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
Ngay sau đó anh gọi điện tới.
Tôi tức giận cúp máy luôn.
Rồi nhắn cho luật sư:
【Tống Thần đi công tác về rồi. Chuyện ly hôn của chúng tôi, anh xử lý nhanh giúp tôi nhé.】
【Vâng, cô Diệp.】
Nhưng Tống Thần như phát điên.
Liên tục đổi số điện thoại gọi cho tôi.
Bị làm phiền đến phát cáu, tôi vừa bắt máy đã mắng xối xả:
— Tống Thần, rảnh quá thì uống nhiều nước vào, đừng làm phiền bà đây!
Đầu dây bên kia bật cười.
— Vậy nên lý do em đòi ly hôn là vì kỹ thuật của anh không tốt?
— Cái gì?
— Em quên tờ giấy mình để lại rồi à?
Lúc này tôi mới nhớ nội dung lá thư hôm đó.
"Tống ch.ó, bà đây chịu đựng anh đủ rồi! Giữ cái sức lực đó lại cho nữ chính của anh đi! Một đêm làm được bao nhiêu lần mà đối với tôi lại keo kiệt như vậy, đúng là đồ keo bẩn, đồ tồi! Bà đây đi tìm cuộc sống mới rồi. Thỏa thuận ly hôn không có vấn đề gì thì ký đi. Đừng ép tôi tung đại chiêu!"
Giọng nói đầy nguy hiểm của Tống Thần vang lên:
— Vậy đại chiêu của em là gì? Anh tò mò quá đấy.
Đó chỉ là lời nói mạnh miệng lúc nóng giận thôi.
Làm gì có đại chiêu nào chứ.
Thấy tôi không trả lời, anh lại hỏi:
— Sao không nói nữa?
— Liên quan gì tới anh! Đồ tồi!
Nói xong tôi cúp máy.
Sau đó còn tháo luôn thẻ SIM, ném thẳng ra ngoài cửa sổ.
Sau khi biết tôi mang thai, Lâm Mặc đặc biệt dẫn tôi tới bệnh viện nơi anh họ cô ấy làm việc để khám thai.
Nhưng nhìn nụ cười đầy ẩn ý của cô ấy, tôi đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Cho tới khi nhìn thấy anh họ cô ấy, tôi lập tức hiểu ra.
Cố Từ mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng vàng.
Khí chất nhã nhặn, lịch thiệp.
Ánh mắt nhìn người luôn dịu dàng và ôn hòa, khiến người khác cảm thấy rất dễ chịu.
Lâm Mặc ghé sát tai tôi, nhỏ giọng:
— Mấy ngày nay thấy cậu cứ buồn bực mãi, nên tớ dẫn cậu tới ngắm trai đẹp cho thư giãn tâm trạng. Tiện thể khám sức khỏe luôn.
6
Giọng nói của Cố Từ rất dễ nghe.
Mỗi khi nhìn người khác nói chuyện, trong mắt anh luôn mang theo ý cười dịu dàng.
Kiểu người như vậy quả thực rất có cảm giác chữa lành.
Sau đó, tôi trải qua vài ngày yên bình.
Thế nhưng hôm nay không biết vì sao, đường ống nước trong nhà vệ sinh đột nhiên vỡ tung.
Tôi bị xối ướt từ đầu đến chân như chuột lột, vội vàng gọi điện cầu cứu Lâm Mặc.
Chẳng bao lâu sau, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Tôi khoác khăn tắm bên ngoài chiếc váy ngủ đã ướt sũng, chạy ra mở cửa.
Nhưng người đứng ngoài không phải Lâm Mặc.
Mà là Cố Từ.
Anh mặc áo hoodie màu nâu nhạt cùng quần jeans sáng màu.
Mái tóc hơi rối phủ xuống trán, đôi mắt ôn hòa sau cặp kính đang dịu dàng nhìn tôi.
Ánh mắt anh chậm rãi hạ xuống.
Gò má thoáng hiện một tầng đỏ nhạt rồi khẽ ho một tiếng.
— Tiểu Mặc nói đường ống nước nhà em bị vỡ nên nhờ anh tới xem giúp.
Tôi ngẩn người gật đầu.
— Mặc Mặc đâu rồi?
— Hôm nay con bé có việc nên bảo anh tới trước.
Tôi gật đầu, nghiêng người nhường đường cho anh vào.
Cố Từ vừa bước vào, tôi đang định đóng cửa thì một bàn tay to nổi đầy gân xanh chặn lại.
Tiếng va chạm mạnh đến mức làm tôi giật mình.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu theo cánh tay ấy.
Ngay lập tức nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Tống Thần mặc áo khoác dã ngoại màu đen, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn tôi.
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh chăm chú nhìn tôi.
Dường như có điều gì đó nghẹn lại nơi đáy mắt.
Nhưng ngay sau đó, ánh nhìn của anh dừng trên người Cố Từ phía sau tôi.
Tôi có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ xung quanh như giảm xuống tức khắc.
Khí lạnh từ người anh tỏa ra đủ để đóng băng tất cả mọi người có mặt.
Tôi thầm cảm thán.
Đúng là nam chính.
Sau này nơi nào có anh xuất hiện chắc khỏi cần lắp điều hòa luôn.
Tôi trợn tròn mắt nhìn anh.
— Sao anh lại tới đây?
Tống Thần cong môi cười lạnh.
— Anh không được tới sao?
— Chẳng phải em đã nhờ luật sư xử lý thủ tục ly hôn rồi à? Anh còn tìm em làm gì?
Tống Thần nheo mắt nhìn bộ đồ trên người tôi.
Giọng nói rõ ràng mang theo tức giận.
— Em mặc thế này ở riêng với một người đàn ông? Hay là muốn cắm sừng anh?
Bị anh nhìn như vậy, tôi có chút mất tự nhiên.
Nhưng vẫn ngẩng đầu phản bác.
— Em mặc gì là quyền của em. Anh quản được sao?
Tống Thần sải bước chen vào trong nhà.
Sau đó kéo tôi ra phía sau lưng mình.
Anh nhìn Cố Từ đầy địch ý.
— Anh có thể đi được rồi.
Tính tình ôn hòa của Cố Từ hiếm khi trở nên cứng rắn.
— Đây là nhà của cô Diệp. E rằng anh không có quyền đó.
Tống Thần bật cười.
Chỉ là nụ cười lạnh đến đáng sợ.
— Tôi không có quyền?
— Chúng tôi là vợ chồng. Còn anh lấy thân phận gì để chất vấn tôi có quyền hay không?
Cố Từ quay sang nhìn tôi như muốn hỏi ý kiến.
Tôi lắc đầu.
— Bác sĩ Cố, anh về trước đi. Tôi còn vài chuyện riêng cần giải quyết. Hôm nay làm phiền anh rồi.
Cố Từ cau mày nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng mới xoay người rời đi.
Vừa thấy anh đi khỏi, Tống Thần lập tức quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt tối sầm.
— Anh ta là ai?
Tôi trừng mắt nhìn anh.
Rồi xoay người muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.
— Em hỏi anh anh còn chẳng trả lời, dựa vào đâu em phải nói cho anh biết?
Ánh mắt Tống Thần thoáng hiện vẻ khó hiểu.
— Ý em là sao?
Tôi tức đến bật cười.
— Anh còn giả vờ gì nữa?
— Anh giả vờ?
— Đúng vậy! Tin nhắn em gửi thì không thấy, giờ lại chạy tới chất vấn em? Là nam chính thì ghê gớm lắm à?
— Em đang nói gì vậy?
