Nữ Phụ Bỏ Trốn - Chương 5

Cập nhật lúc: 17/07/2026 02:02

9

Nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường.

— Tôi tới đưa tài liệu cho Tống tổng.

Dì Trần định đưa tay nhận lấy.

Nhưng Hà Kiều Kiều vẫn mỉm cười, chỉ là tôi cảm thấy nụ cười ấy đầy ý khiêu khích.

— Tôi vẫn nên tự tay đưa cho Tống tổng thì hơn.

Dì Trần lúng túng rút tay về, nhìn sang tôi.

— Thiếu phu nhân...

Tôi xua tay.

— Muốn đưa thì cứ đưa đi, anh ấy ở trên lầu.

Nói xong, tôi đi vào bếp rót cho mình một cốc nước rồi ngồi xuống sofa uống.

Hà Kiều Kiều nhìn tôi, đáy mắt thoáng hiện một tia không cam lòng, sau đó mới đi lên lầu.

Chưa đầy một phút sau, trên lầu đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Giọng nói của Tống Thần truyền xuống.

— Sau này những việc này để Trần An làm là được, cô không cần làm nữa. Ngày mai tới bộ phận dự án nhận việc đi.

— Tống tổng, tôi...

— Nghe không hiểu sao?

— Tôi hiểu rồi.

Tôi ngồi trên sofa, vừa uống nước vừa thưởng thức đạn mạc trước mắt.

【Hướng đi của nam nữ chính hình như không đúng rồi!】

【Không nhìn ra nam chính có ý gì với cô ấy cả.】

【Mùi trà xanh của nữ chính nồng quá! Trà ngon ông nội tôi cất mười năm cũng không đậm bằng cô ta.】

【Sắc mặt nữ chính bây giờ khó coi thật.】

【Xanh lè rồi kìa...】

【Mà sao nữ chính lại nhìn nữ phụ như thế nhỉ? Tôi cảm nhận được ác ý rất rõ luôn.】

Trước khi rời đi, Hà Kiều Kiều nhìn tôi rất lâu.

Như thể tôi mới là kẻ xấu không thể tha thứ.

Sau khi Hà Kiều Kiều đi khỏi, Tống Thần ngồi xuống cạnh tôi.

Trong nháy mắt, áp suất thấp bao trùm.

Anh trầm giọng:

— Em yên tâm để một người phụ nữ tới tìm chồng mình như vậy à?

— Người ta chẳng nói rồi sao, là chuyện công việc.

Tống Thần cười lạnh.

— Em rộng lượng thật đấy!

Tôi không phục đáp trả:

— Cảm ơn đã khen!

Dì Trần lúc này cũng đã bày thức ăn lên bàn.

— Thiếu gia, thiếu phu nhân, ăn cơm thôi.

Nhưng vừa ngửi thấy mùi thức ăn, dạ dày tôi đã cuộn lên.

Tôi vội vàng chạy vào nhà vệ sinh nôn khan.

Tống Thần lập tức đuổi theo.

Nhìn thấy tôi nôn đến mức mặt tái nhợt, anh cau mày, lo lắng nhẹ nhàng vuốt lưng tôi.

Đợi tôi đỡ hơn, cuối cùng anh cũng hỏi ra điều mình nghi ngờ:

— Em m.a.n.g t.h.a.i rồi?

Đến nước này cũng chẳng giấu nổi nữa.

Tôi dứt khoát ngẩng đầu nhìn anh.

— Thì sao? Liên quan gì tới anh?

Tống Thần bất lực nhìn tôi.

— Em chỉ giỏi cãi anh thôi. Chuyện lớn như vậy sao không nói cho anh biết?

Tôi dùng nước lạnh rửa khuôn mặt tái nhợt của mình.

— Chẳng phải anh nói anh không thích trẻ con sao?

— Lúc đó anh lo cho em. Em vẫn còn trẻ con như thế, sinh con sẽ phải bỏ ra rất nhiều tâm sức. Anh sợ em quá vất vả.

Tôi lập tức trừng mắt.

— Anh nói em trẻ con?

— Đây là trọng điểm à?

— Sao lại không phải?

Tống Thần kéo tôi vào lòng.

— Được rồi, đừng giương vuốt nữa, để anh ôm một lát.

Nghe tiếng tim mạnh mẽ của anh, không hiểu sao tôi bỗng thấy muốn khóc.

Nước mắt cứ thế rơi xuống không kiểm soát được.

Lần này tới lượt Tống Thần hoảng hốt.

— Sao em lại khóc? Anh có dùng sức đâu.

— Đều tại anh! Anh bỏ em một mình ở bệnh viện. Anh có biết lúc đó em sợ đến mức nào không?

— Anh sai rồi, sau này sẽ không như vậy nữa.

Nói đến đây, tôi đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh.

— Nói đi, rốt cuộc anh đối với em là chấp nhận cho có, cảm thấy là ai cũng được... hay là...

Nói đến đó, tôi c.ắ.n môi, mắt ngấn nước nhìn anh.

Bàn tay lớn của Tống Thần nhẹ nhàng vuốt lưng tôi.

— Em thấy anh là kiểu người sẽ chấp nhận cho có sao?

— Hả?

— Chuyện liên hôn đúng là do bố mẹ đề nghị, nhưng người được chọn là do chính anh quyết định.

— Anh chọn em?

— Ừ.

— Tại sao?

— Đồ ngốc, còn vì sao nữa? Đương nhiên là vì anh thích em.

Nói xong câu đó, Tống Thần hơi mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng.

Gương mặt vẫn bình thản như thường.

Nhưng tôi nhìn thấy vành tai anh đang dần đỏ lên.

Tôi vừa định đưa tay chạm thử thì đã bị anh giữ lại.

Tống Thần nghiêm túc nhìn tôi.

— Còn em thì sao?

Tôi cố ý đảo mắt suy nghĩ một lúc.

Sau đó nhìn anh, đầu ngón tay chậm rãi lướt từ yết hầu xuống n.g.ự.c anh.

— Gương mặt này miễn cưỡng cũng vừa mắt em đấy.

Nhìn nụ cười ranh mãnh của tôi, Tống Thần bất lực véo nhẹ má tôi.

— Vậy xem ra anh phải cố gắng giữ gìn nhan sắc rồi, kẻo có người lại chê anh già rồi thất sủng mất.

10

Sau khi tôi và Tống Thần thổ lộ lòng mình, hai người ngày nào cũng dính lấy nhau như sam.

Tống Thần ngày nào cũng tan làm đúng giờ, khiến toàn bộ nhân viên của Tống thị đều cảm thấy anh có gì đó không bình thường, thậm chí còn nghi ngờ Tống thị sắp phá sản rồi.

Sau khi biết tôi mang thai, mẹ Tống càng vui đến không chịu nổi, ngay trong ngày đã chuyển cho tôi năm mươi triệu tệ.

Bà còn nói đợi tôi sinh xong sẽ chuyển thêm năm mươi triệu nữa, khiến Lâm Mặc ghen tị đến đỏ mắt.

Quay đầu liền nói muốn làm em dâu tôi, với thực lực nhà tôi, không có năm mươi triệu thì năm triệu chắc chắn không thành vấn đề.

Nhưng vừa nghĩ đến cậu em trai ngốc nghếch như thiếu dây thần kinh của mình, tôi lập tức khuyên cô ấy từ bỏ ý định.

Thế nhưng sau khi em trai tôi biết chuyện này, nó nhìn tôi như con mèo bị giẫm phải đuôi.

— A a a a a, chị, sao chị có thể từ chối chứ?

— ?

— Em mặc kệ, chị phải bồi thường cho em!

— !

— Sau này lúc Lâm Mặc tới tìm chị chơi nhớ gọi em, nghe chưa?

Tôi ngơ ngác gật đầu, đột nhiên cảm thấy hình như mình đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện hóng hớt.

Cuộc sống sau khi m.a.n.g t.h.a.i càng thêm nhàm chán.

Mặc dù Tống Thần cố gắng dành thời gian ở bên tôi nhiều nhất có thể, nhưng công ty không thể thiếu anh.

Hôm nay nhân lúc anh không có nhà, tôi lén ra ngoài.

Ăn đồ dinh dưỡng lành mạnh quá lâu rồi, bây giờ tôi cần chút đồ không lành mạnh để xoa dịu tâm trạng bực bội.

Nhưng còn chưa tới được quán lẩu ngày đêm mong nhớ, miệng tôi đã bị một bàn tay bịt kín rồi kéo lên xe.

Bị bịt miệng, tôi chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ.

Rất nhanh, tôi nhìn thấy trước mặt xuất hiện một cô gái mặc váy hoa nhí.

Là Hà Kiều Kiều.

Trên gương mặt thanh tú của cô ta lúc này đang treo một nụ cười.

Nhưng nụ cười ấy lại khiến tôi lạnh sống lưng.

— Lâu rồi không gặp, nữ phụ độc ác của tôi.

— Ưm ưm ưm ưm.

C.h.ế.t tiệt.

Tôi vốn định mắng cô ta bị thần kinh, kết quả lại không mở được miệng.

Hà Kiều Kiều dường như hiểu ý tôi, phất tay một cái.

Tên đàn ông đứng phía sau mới buông tay.

Ngay khoảnh khắc miệng được tự do, tôi lập tức gửi lời hỏi thăm thân thiết tới mười tám đời tổ tông nhà cô ta.

Thế nhưng Hà Kiều Kiều vẫn ung dung ngồi trên ghế.

Đợi tôi mắng đến khô cả cổ họng, cô ta mới chậm rãi mở miệng:

— Chửi đủ chưa?

Có lẽ nhìn ra ánh mắt tôi đang mắng người, Hà Kiều Kiều cúi đầu đ.á.n.h giá tôi.

— Khuôn mặt này đúng là rất đẹp, tiếc là không có số làm nữ chính.

— Cô nói gì?

— Trước đó cô làm nhiều chuyện trái với cốt truyện như vậy, chắc cũng đã biết thân phận của mình rồi nhỉ?

Tôi trừng lớn mắt, cảnh giác nhìn người trước mặt.

Sắc mặt Hà Kiều Kiều đột nhiên trầm xuống.

— Phiền phức thật đấy. Xem ra muốn hoàn thành nhiệm vụ công lược thì phải xử lý cô trước đã.

Sau đó cô ta không biết đang nói chuyện với ai.

Nhưng hình như đối phương không đồng ý với cô ta.

Nụ cười trên gương mặt yếu đuối của Hà Kiều Kiều lúc này lại mang theo vẻ điên cuồng.

— Được lắm, được lắm, chẳng ai giúp tôi cả. Cái hệ thống ch.ó má này cũng vô dụng thật.

Tôi kinh hãi nhìn cô ta.

Hà Kiều Kiều lại bật cười.

— Nếu nữ chính không thể sụp đổ hình tượng, vậy thì để nữ phụ sụp đổ hình tượng đi.

— Cô muốn làm gì?

— Đương nhiên là chuyện tốt rồi, ha ha ha ha ha.

Tiếng cười của cô ta khiến toàn thân tôi nổi da gà.

Sau đó tôi nhìn thấy cô ta cầm một cốc nước trên bàn đi về phía mình.

Tôi hoảng hốt lùi ra sau.

Tên đàn ông bên cạnh lập tức đè tôi xuống đất.

Hà Kiều Kiều cười, bóp miệng tôi rồi đổ toàn bộ nước trong cốc vào.

Tôi không khống chế được phản ứng sinh lý mà nuốt xuống không ít.

Rất nhanh, toàn thân tôi bắt đầu nóng ran.

Hà Kiều Kiều nhìn tên đàn ông bên cạnh, mỉm cười nói:

— Giao cho anh đấy. Làm sạch sẽ một chút, xóa hết mọi dấu vết của tôi ở đây.

— Vâng, cô Hà.

Tôi hoảng loạn muốn chạy ra ngoài.

Nhưng bị người đàn ông kia kéo trở lại.

Anh ta đẩy tôi ngã lên một chiếc giường cũ nát trong căn phòng.

Nhưng tay tôi lại vô tình chạm được một viên gạch.

Nhân lúc hắn không chú ý, tôi đập mạnh vào đầu hắn.

Người đàn ông hét lên một tiếng, ôm đầu đau đớn ngã xuống đất.

Tôi nhân cơ hội chạy ra cửa.

— Con khốn...

Ngay lúc sắp mở được cửa, người đàn ông phía sau đã túm lấy tóc tôi.

Tôi lập tức nhận thua.

— Đại ca, người đẹp trai ngời ngời như anh chắc chắn có tấm lòng từ bi đúng không? Hà Kiều Kiều trả anh bao nhiêu, em trả gấp đôi được không?

Người đàn ông nhìn tôi cười lạnh.

— Cô nghĩ tôi ngu à?

Nói xong liền tát tôi một cái.

Lực mạnh đến mức tôi lập tức hoa mắt ch.óng mặt.

Ngay sau đó tôi chỉ cảm thấy n.g.ự.c mình lạnh đi.

Cúc áo trước cổ đã bị xé toạc.

Tôi mơ mơ màng màng vùng vẫy.

Ngay lúc nghĩ rằng mình thật sự sắp c.h.ế.t ở đây, người đàn ông trước mặt đột nhiên bị đá văng ra xa.

Sau đó trong cơn mê man, tôi nhìn thấy Tống Thần đỏ mắt bế tôi lên.

— Diệp An, em không sao chứ? Diệp An!

— Tống Thần, đầu em đau quá...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Bỏ Trốn - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD