Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 219
Cập nhật lúc: 25/04/2026 02:00
Ngu Nhược Khanh nhìn thẳng vào con Diễm Ly Điêu. Cơ thể nàng căng như dây đàn, tựa một dã thú đang rình mồi, khẽ chúi người về phía trước. Kiếm khí như sơn hô hải khiếu cuốn theo ngọn gió lao thẳng vào con Diễm Ly Điêu, thổi tung vạt rừng dưới chân làm cành lá bay lả tả.
Diễm Ly Điêu rít lên một tiếng ch.ói tai. Trực diện đối đầu với sức mạnh mãnh liệt này, nó đập cánh, cuộn theo những luồng hỏa phong nghênh chiến với kiếm chiêu của Ngu Nhược Khanh.
Ngay khoảnh khắc va chạm, Ngu Nhược Khanh cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ dội ngược lại, khiến bàn tay cầm kiếm của nàng hơi tê rần.
Yêu thú Kim Đan kỳ quả nhiên không phải dạng vừa! Ánh mắt Ngu Nhược Khanh càng thêm rực sáng.
Đám đệ t.ử bên ngoài theo dõi trận chiến qua lưu ảnh thạch đều trầm mặc. Bọn họ nhìn nữ t.ử với đôi mắt ánh lên tia sáng sắc lẹm, ngọn lửa chiến đấu bừng bừng như muốn xé xác mọi đối thủ ngáng đường, trong lòng không khỏi sợ hãi.
Mới vài ngày trước, nhiều người vẫn đinh ninh Ngu Nhược Khanh là một đóa hoa sen cao ngạo, lạnh lùng. Nào ngờ khi chạm trán đối thủ xứng tầm, nàng lại hóa điên cuồng đến thế. Chẳng những không mảy may run sợ, ngược lại càng đ.á.n.h càng hăng.
Khu rừng dưới chân nàng bị những chiêu kiếm dốc sức cày xới đến tan hoang. Cây cối thi nhau đổ rạp, ngay cả mặt đất cũng bị cày nát bét.
Diễm Ly Điêu vốn là yêu thú hệ Hỏa. Ngọn lửa từ trên không không ngừng trút xuống như mưa. Chỉ trong chớp mắt, khu rừng dưới chân bốn người đã chìm trong biển lửa.
Kỳ thực, tỷ lệ chiến thắng của Ngu Nhược Khanh khi đối đầu trực diện một chọi một với Diễm Ly Điêu ít nhất cũng phải lên tới bảy phần. Nàng bước vào trận chiến mà chẳng hề vướng bận chút tâm lý lo âu hay né tránh nguy hiểm thường thấy ở tu sĩ bình thường. Nàng chiến đấu cuồng bạo chẳng kém gì loài yêu thú, không biết sợ hãi, cũng chẳng màng thoái lui.
Tuy nhiên, cũng giống như việc họ vừa cản Lục Nguyên Châu tiếp tục chiến đấu một mình, chặng đường trong bí cảnh còn dài tận bốn ngày. Ba vị sư huynh đệ đương nhiên không thể để mặc Ngu Nhược Khanh bung hết sức lực ngay trong ngày đầu tiên được.
Thế nhưng nếu ra tay can thiệp ngay lập tức, chắc chắn Ngu Nhược Khanh sẽ nổi trận lôi đình.
Ba người vốn quá hiểu tính nết nàng, chỉ đành đợi đến khi nàng đã thỏa mãn phần nào cơn ghiền chiến đấu, mới bắt đầu bủa vây từ nhiều góc độ khác nhau.
Một mình Diễm Ly Điêu chống đỡ Ngu Nhược Khanh đã là quá sức. Giờ phải đối mặt thêm cả ba người kia, con ác điểu gần như nắm chắc phần thua trong tay.
Chưa tàn một nén nhang, con chim khổng lồ lảo đảo rồi rớt bịch từ trên không trung xuống, thân xác đồ sộ của nó đập ầm ầm xuống đống hoang tàn của khu rừng.
Đám đệ t.ử bên ngoài được phen mở mang tầm mắt. Con yêu thú cấp cao đầu tiên của bí cảnh đã bị hạ gục, nhưng cái đội bốn người của Huyền Sương kia xem chừng vẫn chưa hề dùng đến toàn lực.
Họ làm như thể chỉ tình cờ dừng lại dùng bữa giữa rừng, rồi tiện tay trừ khử vài con yêu thú lảng vảng cho rảnh nợ vậy.
... Cường đại đến mức này thì quả thật là quá đáng!
Đứng trước xác con Diễm Ly Điêu, Ngu Nhược Khanh nào rành việc m.ổ x.ẻ lấy bảo vật trên người yêu thú. Nàng và Lục Nguyên Châu đứng trơ mắt nhìn, để mặc Hàn Thiển thoăn thoắt thu thập linh vũ, xương cốt và yêu đan của con ác điểu.
Ở một diễn biến khác, Thương Hàn Lăng lại đang dùng năng lực hệ Thủy của mình để dập lửa.
May mắn thay, cách đó không xa có một dòng sông. Thương Hàn Lăng lơ lửng trên không trung, những ngón tay thon dài khẽ điểm. Nước sông lập tức cuồn cuộn vọt lên, dập tắt toàn bộ ngọn lửa đang thiêu rụi khu rừng.
"Con yêu thú cầm đầu khu rừng này chẳng phải đã bị tiêu diệt rồi sao, vì cớ gì y còn phải cất công đi dập lửa?" Vài đệ t.ử đứng ngoài thắc mắc, "Thế này chẳng phải là phí phạm linh lực sao?"
Gần như chẳng ai hiểu nổi vì sao Thương Hàn Lăng lại chuốc lấy việc tốn công vô ích này.
Trong bí cảnh, sau khi Hàn Thiển đã thu gọn xác con chim khổng lồ, Thương Hàn Lăng cũng hoàn tất việc dập lửa.
Y từ trên không hạ cánh xuống, giữa những ngón tay thon dài tái nhợt là một chú chim nhỏ bị cháy đen thui ở đôi cánh.
Thương Hàn Lăng lặng lẽ chìa tay về phía Hàn Thiển. Hàn Thiển hiểu ý, đưa tay ra, khẽ vuốt ve lên mình con chim, lập tức trị khỏi đôi cánh bị cháy sém.
Chú chim nhỏ đậu trên tay Thương Hàn Lăng với vẻ ngơ ngác, dường như chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hàn Thiển huýt một tiếng sáo lảnh lót, lúc này con chim nhỏ mới bừng tỉnh. Nó theo thói quen vỗ vỗ đôi cánh, rồi lảo đảo bay lên không trung, phải mất một lúc sau mới lấy lại được thăng bằng.
Trước hành động có vẻ thừa thãi này, nhóm bốn người Huyền Sương lại tỏ ra chẳng mảy may bận tâm, xem đó là chuyện hiển nhiên thường tình.
