Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 340

Cập nhật lúc: 25/04/2026 04:08

Bắt gặp dáng vẻ ngóng trông của hai người, Thương Hàn Lăng có chút bất đắc dĩ giải thích: "Đừng quá mong mỏi, ta không định biến về nguyên hình đâu. Chỉ là tạo ra huyễn cảnh thôi miên Lý Tô Việt, để hắn đinh ninh rằng Lê Văn Khang đang đến tìm hắn mà thôi."

Nghe Thương Hàn Lăng nói vậy, Ngu Nhược Khanh lúc này mới ngồi thẳng lưng lên, thôi không chồm tới nữa.

Hàn Thiển ấn nhẹ ngón trỏ lên gáy Lý Tô Việt, thấp giọng: "Hắn sắp tỉnh rồi."

Lý Tô Việt chìm trong một giấc mộng mị mịt mờ. Khi tỉnh lại, phía sau gáy truyền đến cơn đau dữ dội, ngỡ như vừa bị ai đó giáng một đòn chí mạng.

Hắn hít ngược một ngụm khí lạnh, đưa tay xoa xoa gáy. Ý thức chưa kịp vãn hồi, cơ thể đã được ai đó đỡ ngồi thẳng dậy.

Bấy giờ, Lý Tô Việt mới bàng hoàng nhận ra mình đang nằm trên giường, còn người đang ngồi bên cạnh với nét mặt nghiêm nghị kia chẳng ai khác chính là Lê Văn Khang.

"Lê huynh? Á da..." Lý Tô Việt chạm trúng chỗ sưng tấy sau gáy, hít hà rên rỉ, "Sao huynh lại ở đây?"

"Ngươi trốn học ra ngoài ngủ vạ vật, nếu không phải ta vô tình bắt gặp rồi mang về, đợi đến lúc người của Trừng Giới Đường tóm được thì đời ngươi coi như đi tong," Lê Văn Khang nghiêm mặt nói.

Hắn chìa cho Lý Tô Việt một chén nước. Lý Tô Việt đỡ lấy, cười hì hì.

"Đa tạ Lê huynh, làm huynh phải nhọc lòng rồi." Hắn quan sát sắc mặt Lê Văn Khang, tò mò hỏi: "Lê huynh, huynh vừa mới lên chức trưởng lão, đáng lý ra phải hân hoan mới đúng, cớ sao mặt mũi lại đen như đ.í.t nồi thế này, ai chọc giận huynh sao?"

"Chuyện lúc trước của chúng ta, ngươi có hé môi với kẻ nào không đấy?" Lê Văn Khang phớt lờ câu hỏi, trầm giọng tra khảo.

"Chuyện nào cơ?" Lý Tô Việt buột miệng hỏi lại.

Lê Văn Khang nín bặt, chỉ dùng ánh mắt sắc lẹm xoáy thẳng vào hắn.

Lý Tô Việt gãi gãi đầu. Nhớ ra sự việc, hắn vội vàng xua tay: "Ta đương nhiên là không nói với ai rồi, ta đâu có ngốc. Lê huynh, huynh rốt cuộc bị làm sao vậy? Nửa tháng trước huynh vừa dặn dò ta kỹ càng rồi cơ mà?"

Bên trong địa lao, Ngu Nhược Khanh và Hàn Thiển khẽ đưa mắt nhìn nhau.

Lê Văn Khang vốn là kẻ tâm cơ sâu sắc. Khi đ.á.n.h hơi thấy nguy hiểm, quả nhiên hắn đã tìm đến cảnh cáo Lý Tô Việt từ trước.

Chẳng qua ngay cả hắn cũng không tài nào lường được, lại có kẻ cả gan dám lộng hành bắt cóc người ngay trong lãnh địa tiên tông thế này.

"Gần đây ta thường xuyên lui tới giao lưu cùng Vĩnh Uyên trưởng lão. Lão già đó nắm giữ rất nhiều bí mật, hiện giờ lại khai ra vô vàn lời lẽ bất lợi cho ta," trong huyễn cảnh, Lê Văn Khang ảo não giãi bày, "Mối giao hảo giữa ta và ngươi lại khăng khít nhường này, ta sợ Trừng Giới Đường sẽ đồng thời chĩa mũi dùi vào cả hai chúng ta."

Thấy dáng vẻ căng thẳng tột độ của Lê Văn Khang, Lý Tô Việt ngã ngớn dựa lưng vào gối, phá lên cười ha hả.

"Ngươi cười cái gì?" Lê Văn Khang nhíu mày.

"Lê huynh, huynh thật là, ha ha ha ha ha... Ngày thường huynh lúc nào cũng điềm tĩnh, quy củ là thế, vậy mà cũng có lúc hoảng loạn đến nhường này," Lý Tô Việt cợt nhả, "Huynh cứ bỏ bụng vào chảo đi, chuyện đã mười hai năm trôi qua rồi, bọn chúng đào đâu ra manh mối mà điều tra chứ."

Lời vừa dứt, sắc mặt cả năm người đang hiện diện đều đồng loạt trầm xuống.

Mười hai năm trước... Đó chính là năm Tô Cảnh Trạch bị hãm hại dẫn đến tàn phế.

…… Quả nhiên sự việc có liên quan đến hai kẻ này!

"Làm sao ngươi có thể chắc chắn như đinh đóng cột thế được?" trong huyễn cảnh, Lê Văn Khang vặn vẹo, "Bản thân ta thì ta tự tin nắm chắc phần thắng, nhưng ngươi còn quá non nớt, chưa nếm trải đủ thủ đoạn của bọn chúng. Nhỡ đâu..."

"Làm gì có nhỡ đâu. Huynh đừng quên, ta là con trai của ai," Lý Tô Việt thong thả nhả từng chữ, "Có biến gì thì đã có phụ thân ta ra mặt dọn dẹp, huynh còn sợ cái gì?"

"Nhưng mà... cha ngươi cũng là cha của Tô Cảnh Trạch kia mà," Lê Văn Khang buộc miệng phản bác.

Câu nói ấy khiến Lý Tô Việt khựng lại giây lát.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực: "Lê huynh, hôm nay huynh làm sao mà kỳ quái thế? Chuyện năm xưa, chẳng phải do chính huynh cùng hai cha con ta hợp mưu hay sao?"

Lời của Lý Tô Việt hệt như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, thình lình nổ tung giữa không gian địa lao tĩnh mịch.

Ngu Nhược Khanh cùng mọi người bàng hoàng đến tột độ, không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cú sốc quá lớn, quá sức tưởng tượng, khiến họ nhất thời đứng hình.

Ngu Nhược Khanh là người đầu tiên bừng tỉnh. Nàng quay phắt lại, đập vào mắt là hình ảnh Tô Cảnh Trạch đang gục ngã bên bức tường. Gương mặt hắn trắng bệch không còn lấy một tia m.á.u, đôi môi tái nhợt đến t.h.ả.m thương. Cả người hắn lảo đảo chực ngã, hệt như nhành cỏ mỏng manh oằn mình trước gió lốc nơi bờ vực, có thể đứt gãy bất cứ lúc nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 317: Chương 340 | MonkeyD