Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 461
Cập nhật lúc: 25/04/2026 06:03
Ngu Nhược Khanh đưa tay vuốt lông thuận ý Lục Nguyên Châu. Trong khi đó, Hàn Thiển lại đưa mắt nhìn mọi người.
"Hiện tại thế cục vẫn chưa ngã ngũ, không được buông lỏng cảnh giác để tránh xảy ra sai sót." Hàn Thiển căn dặn: "Vài ngày nữa, ta và Hàn Lăng sẽ đi một chuyến tới biên giới yêu ma để dò la tình hình. Sư muội cứ ở lại tọa trấn môn phái, chờ tin tức của chúng ta."
"Vậy còn đệ và Tô sư huynh thì sao?" Lục Nguyên Châu hào hứng hỏi.
Ánh mắt Hàn Thiển lướt qua hai người bọn họ.
"Các đệ lo mà hảo hảo tu luyện, sớm ngày đột phá lên Kim Đan kỳ đi." Ở bên cạnh, Thương Hàn Lăng với vẻ mặt vô cảm lạnh lùng bồi thêm một nhát d.a.o.
Tô Cảnh Trạch & Lục Nguyên Châu: ...Cảm giác như vừa bị sỉ nhục ngầm.
Có lẽ vì bị lời nói của Thương Hàn Lăng đả kích, Tô Cảnh Trạch và Lục Nguyên Châu tu luyện khắc khổ đến mức phá lệ, đến độ ngay cả kẻ từng là trùm khổ tu như Ngu Nhược Khanh cũng phải tự thấy không bằng.
— Lục Nguyên Châu chẳng màng tới chuyện mở tiệc thiết đãi, Tô Cảnh Trạch cũng không gọi nàng làm người luyện kiếm cùng. Chừng đó thôi cũng đủ tưởng tượng ra quyết tâm của hai người họ lớn đến nhường nào.
Ngu Nhược Khanh thấy thế cũng tốt, chỉ là bụng hơi đói.
Hàn Thiển và Thương Hàn Lăng đã rời khỏi môn phái. Hai người sẽ chia nhau hành động: Hàn Thiển phụ trách đến xem xét trước những cứ điểm quan trọng từng bất ngờ làm phản trong giới Tu Tiên ở kiếp trước; còn Thương Hàn Lăng, với dòng m.á.u bán yêu của mình, sẽ trực tiếp xâm nhập vào hai giới yêu ma để điều tra.
Nếu mọi việc suôn sẻ, nhanh nhất cũng phải hai tháng nữa họ mới có thể trở về.
Lúc chuẩn bị lên đường, cả hai người đều để lại cho nàng những món quà nhỏ.
Thương Hàn Lăng đã dùng chính m.á.u của mình hòa cùng tiên ngọc thượng hạng để luyện hóa ra một chiếc vòng tay, mang trao cho Ngu Nhược Khanh.
Huyết giao nhân vốn là cực phẩm. Cứ nhìn vào sự thèm khát điên cuồng của cái lão bất t.ử Vĩnh Uyên trưởng lão đối với dòng m.á.u của Thương Hàn Lăng năm xưa là đủ hiểu.
Máu của hắn có thể dùng làm t.h.u.ố.c trị thương, có thể đúc thành thần binh lợi khí, và càng có thể xua đuổi những loài yêu thú tầm thường.
Đương nhiên, Thương Hàn Lăng cũng giấu giếm chút tâm tư nhỏ của riêng mình trong đó. Chiếc vòng tay này trong mắt tu sĩ bình thường thì chỉ là vật tầm thường, nhưng một khi lọt vào mắt Yêu tộc, đặc biệt là loài giao nhân, bọn chúng sẽ lập tức nhận ra: Nàng là người đang được che chở bởi một giao nhân mang huyết mạch vương tộc.
Ban đầu Ngu Nhược Khanh hoàn toàn mù tịt về hành động này của Thương Hàn Lăng. Mãi đến khi Hệ thống lật giở tài liệu tra cứu, nàng mới hay biết chiếc vòng này dính dáng đến m.á.u — và để cô đọng được tinh hoa đến nhường này, hắn đã phải rút ra không biết bao nhiêu tâm huyết.
...Luôn có cảm giác, từ sau khi Thương Hàn Lăng khôi phục ký ức, hắn đã không còn thuần khiết và lương thiện như xưa nữa.
Điều này vô hình trung tạo cho Ngu Nhược Khanh một áp lực.
Nàng cẩn thận cất chiếc vòng vào trong chiếc hộp gỗ quý giá nhất, đặt ngay ngắn trên kệ điện, thái độ cung kính chỉ thiếu nước mang nhang ra cúng.
Cứ nghĩ đến việc Thương Hàn Lăng vì mình mà đổ bao nhiêu m.á.u, nàng lại thấy day dứt, luôn tâm niệm đợi hắn trở về, nhất định phải bồi bổ cho hắn thật nhiều món ăn bổ huyết mới được.
Ngược lại, món quà của Hàn Thiển lại có chút thú vị.
Hắn tặng nàng một quả bạch ngọc cầu nhỏ nhắn. Không phải loại thẻ lương để chứa linh thạch, cũng chẳng phải không gian trữ vật, chỉ đơn thuần là một quả ngọc cầu bình thường, bề mặt khắc vài đường vân hoa văn.
Chỉ trừ một điểm duy nhất.
"Thực ra quả bạch ngọc cầu này có một đôi." Hàn Thiển giải thích: "Quả còn lại đang nằm trong tay ta."
Ngu Nhược Khanh thầm nghĩ, Hàn Thiển quả nhiên rất trượng nghĩa, có đồ tốt cũng không quên chia cho nàng một nửa.
Ngay sau đó, nàng nghe Hàn Thiển nói tiếp: "Nếu một trong hai người dùng chân khí thôi động quả ngọc, quả ngọc trong tay người kia sẽ lập tức phát sáng và tỏa nhiệt... Nói cách khác, nếu ta nhớ muội, muội sẽ lập tức biết ngay."
Nói đoạn, Ngu Nhược Khanh trơ mắt nhìn quả bạch ngọc cầu trong tay mình bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Ngu Nhược Khanh: "...Huynh mới đi mà đã bắt đầu nhớ ta rồi hả?"
Hàn Thiển nở một nụ cười ôn hòa: "Ta không kiểm soát được bản thân mình, mong sư muội đừng chê cười."
Chờ đến khi trở về phòng, Ngu Nhược Khanh tùy tiện ném quả bạch ngọc cầu lên giường, sau đó bất lực nhìn nó nhấp nháy phát sáng đến tám trăm lần một ngày.
...Phiền c.h.ế.t đi được! Hàn Thiển không phải là vừa đi đường vừa vân vê nó như viên hạch đào đấy chứ!
Và điều phiền toái hơn cả là, viên đá rách này cứ sáng một chốc lại tắt, thi thoảng lại khiến sự chú ý của Ngu Nhược Khanh bị thu hút.
