Nữ Phụ Cứu Rỗi - 1

Cập nhật lúc: 08/09/2026 17:01

1

Tần Mục Huyền chật vật ngã xuống đất, u oán nhìn tôi.

“Cô đúng là một người phụ nữ thô lỗ như lợn! Cô muốn tìm c.h.ế.t sao?!”

Tôi khoanh hai tay trước n.g.ự.c, từ trên cao nhìn xuống anh ta.

Sau một vụ t.a.i n.ạ.n xe, anh ta bị tàn tật, cảm thấy bản thân không xứng với cô chị gái giả thiên kim kia.

Vì thế anh ta chỉ có thể lùi một bước, miễn cưỡng cưới tôi.

Tôi là thiên kim thật của nhà họ Triệu.

Bởi vì hồi nhỏ bị thất lạc, tôi được người ở quê nuôi lớn, tính tình cũng trở nên thô ráp, ngang bướng. Cuối cùng, tôi chỉ có thể cam chịu số phận, gả cho một người tàn tật.

Sau t.a.i n.ạ.n xe, nào có ai dám đối xử với Tần Mục Huyền như vậy, càng không ai dám nhắc đến bất cứ từ ngữ nào liên quan đến đôi chân của anh ta.

Huống chi còn trực tiếp chỉ ra sự thật rằng anh ta là một kẻ tàn tật.

Tôi chẳng việc gì phải chiều theo anh ta.

Tôi cũng đâu phải người hầu nhà anh ta, nhận lương của anh ta để phục vụ.

Tôi không có nghĩa vụ phải chịu đựng cái tính khí thối tha này của anh ta.

Tôi ngồi trên giường, túm lấy mấy hạt đậu phộng trên chăn, bắt đầu bóc ăn.

“Muốn g.i.ế.c tôi đến thế à? Tôi đang ngồi ngay đây này, anh tới g.i.ế.c tôi đi.”

Tôi khinh miệt nhìn chằm chằm Tần Mục Huyền đang nằm sấp dưới đất.

“Nhất định tôi sẽ g.i.ế.c cô!”

Tần Mục Huyền nằm trên sàn, ánh mắt u ám nhìn thẳng về phía tôi.

Nghe vậy, tôi ném chính xác một vỏ đậu phộng vào sau đầu anh ta.

“Ồ.”

【Ký chủ! Cô có biết Tần Mục Huyền là người đàn ông sau này sẽ nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu không?!】

Hệ thống điên cuồng hét lên trong đầu tôi.

【Bây giờ cô đá anh ta ngã xuống đất, đến ngày anh ta hắc hóa, người đầu tiên anh ta sẽ băm vằm đến xương cốt cũng không còn chính là cô đấy!】

Tôi thản nhiên nói:

“Anh ta có đứng dậy được đâu.”

Hệ thống: “...”

Hai người chúng tôi cứ thế giằng co suốt nửa tiếng đồng hồ.

Cuối cùng, người nằm dưới đất cũng lên tiếng.

“Đỡ tôi dậy.”

Tôi ngoáy ngoáy lỗ tai, cố tình hỏi thật to:

“Anh nói gì? Tai tôi bị điếc rồi, không nghe thấy.”

Nhận ra tôi cố ý, sắc mặt Tần Mục Huyền lập tức đen sì.

Tôi ném một chiếc gối qua cho anh ta, cảm thấy bản thân quả thực quá mức lương thiện.

Ngày mai nhất định phải tự thưởng cho mình một bữa chân giò heo.

Tần Mục Huyền ôm chiếc gối, bàn tay siết c.h.ặ.t đến mức nổi gân. Lồng n.g.ự.c tức đến âm ỉ đau.

“Cô định để tôi ngủ dưới đất?”

Hệ thống:

【Nam phụ chịu mềm mỏng rồi! Ký chủ, bây giờ cô có thể an ủi nam phụ, sưởi ấm trái tim anh ấy rồi.】

Tôi đương nhiên kéo chăn đắp kín người, chuẩn bị đi ngủ, sau đó lại liếc nhìn người tàn tật dưới đất.

“Không thì anh nghĩ tôi sẽ để một kẻ tàn tật như anh lên giường sao?”

Hệ thống:

【Ký chủ! Tôi bảo cô cứu rỗi anh ta, chứ không phải hủy hoại anh ta!】

Tôi đeo nút bịt tai, ngăn cách tiếng hệ thống gào thét cùng tiếng nức nở của ai đó.

Cứ thế, tôi an tâm chìm vào giấc ngủ, thậm chí còn ngủ ngon đến mức ngáy khò khò.

Không ngờ tôi lại thật sự ngủ được.

Tần Mục Huyền ôm chiếc gối, tức đến đỏ hoe cả mắt, lặng lẽ gối đầu lên gối rồi khóc.

2

Sáng hôm sau, nhìn thấy khuôn mặt ma quỷ trên chiếc gối, tôi giật nảy mình.

Trên đó còn dính cả nước mũi.

Hệ thống nói cho tôi biết, mục đích tôi xuyên vào cuốn tiểu thuyết này chính là để cứu rỗi nam phụ u ám, một kẻ yêu đương đến mức mù quáng.

Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tần Mục Huyền, tôi đã biết anh ta hết cứu rồi.

Buông bỏ tâm lý muốn giúp đỡ người khác, tôn trọng vận mệnh của người khác.

Trong sách, nguyên chủ đã coi anh ta như tổ tông mà cung phụng.

Từ lau m.ô.n.g cho ăn cơm, chuyện gì cũng tự tay làm.

Đến mức ấy mà còn không cứu nổi anh ta.

Tôi chẳng cảm thấy mình làm thêm mấy chuyện đó thì có thể cứu vãn được gì.

Hơn nữa, anh ta giàu như vậy, thuê một người chăm sóc thì có làm sao?

Nói ra thì, nếu Tần Mục Huyền là một tên l.i.ế.m cẩu, vậy nguyên chủ chính là chiến đấu cơ trong số những người yêu đương mù quáng.

Sau khi được nhận về nhà, cô ta bị nữ chính nhằm vào khắp nơi. Cuối cùng, nữ chính còn bị hãm hại, suýt nữa bị đuổi khỏi nhà họ Triệu.

Nguyên chủ đem lòng yêu nam chính Tống Khiêm.

Nhưng Tống Khiêm hết lần này đến lần khác lợi dụng nguyên chủ để khiến cô chị gái giả thiên kim kia tức giận.

Cuối cùng, dù nguyên chủ đã biết sự thật, cô ta vẫn lựa chọn thành toàn cho nam nữ chính, rồi gả cho Tần Mục Huyền.

Đúng là ngu ngốc từ đầu đến cuối.

Bảo sao cuối cùng hai người này đều c.h.ế.t không có chỗ chôn.

3

Trên bàn ăn, đôi mắt hai mí xinh đẹp của Tần Mục Huyền đã biến mất, thay vào đó là một đôi mắt sưng đỏ như mắt cóc.

Đến lúc này mà anh ta vẫn không quên trừng mắt nhìn tôi.

Xấu quá.

Thật sự quá xấu.

Bên tai tôi lại truyền đến tiếng nức nở quen thuộc của ngày hôm qua.

Tôi lập tức đặt mạnh đôi đũa xuống.

“Suốt ngày chỉ biết khóc! Phúc khí cũng bị anh khóc cho bay sạch rồi!”

Hôm qua đã khóc cả đêm, ngày nào cũng chỉ biết khóc.

Bảo sao nữ chính lại chạy theo người khác.

Dì giúp việc đứng bên cạnh hầu hạ giật mình, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Cứu Rỗi - Chương 1: 1 | MonkeyD