Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 128
Cập nhật lúc: 02/02/2026 07:18
Chương 108 Đi bắt cá thôi nào~
Đây là cô bé đã tuyển chọn kỹ càng, chọn cái đẹp nhất cho em gái, Thẩm Niệm nhìn thấy thì thích lắm, cái ly này tuy gia công không tốt nhưng màu hồng lại khiến cô bé mắt sáng rực.
"A~"
Thẩm Niệm vẫy tay nhỏ a a kêu lên, Thẩm Âm thấy cô bé thích thú lập tức cười ngọt ngào, cùng cô bé mỗi người một bên sờ thỏ con chơi, Ngụy Thục Phấn thật không ngờ cháu gái mình lại chơi thân với cháu nội Tam thúc công như vậy.
Đến cả nói còn chưa biết nói mà đã kết bạn được rồi, không hổ là cháu gái bà!
Thẩm Niệm: "..." Thật sự sẽ phổng mũi đấy.
Thẩm Minh Hiên và Thẩm Chính đi bắt cá, lúc về Thẩm Minh Hiên cười không khép được miệng, Thẩm Chính ngơ ngác nhìn mấy con cá nhảy tưng tưng trong xô rơi vào trầm tư.
Sau đó Thẩm Chính liếc nhìn Thẩm Minh Hiên đang cười như một tên ngốc bên cạnh, thằng nhóc này... ngốc nghếch mà vận khí lại tốt thật.
"Tớ lợi hại không?"
"Ừ."
Thẩm Chính không thể không thừa nhận cậu lợi hại, Thẩm Minh Hiên cũng tự thấy mình lợi hại, cậu chỉ cần đứng đó là cá tự nhảy vào tay mình, lần trước thỏ cũng tự đ.â.m đầu vào cái cây trước mặt cậu, vận khí này của cậu thì miễn bàn rồi!
"Cậu... đừng có đi thường xuyên."
Thẩm Chính nhắc nhở một câu thằng nhóc vẫn đang cười ngốc, cậu có biết vận khí tốt luôn bắt được cá, người trong làng sẽ ghen tị không?
"Tớ không đi đâu, bà nội bảo tớ đi tớ mới đi."
Thẩm Chính nghe vậy gật đầu, thằng nhóc này tuy ngốc nghếch nhưng làm việc rất nghe lời bề trên, còn rất thương yêu em gái.
Ngoại trừ chỉ số thông minh không cao lắm ra, những thứ khác đều rất có giáo d.ụ.c...
"Tớ không xách nổi nữa."
Sức của Thẩm Minh Hiên có hạn, cậu thực sự xách không nổi nữa rồi, Thẩm Chính nhìn đoạn đường, nhà họ Thẩm ở cuối làng, từ đây đến cuối làng còn một đoạn nữa, cậu cũng không thể kiên trì xách về nhà được.
"Cậu ở đây trông, tớ đi tìm ông nội tớ!"
Thẩm Chính gật đầu, ngồi xổm cạnh xô cá đợi Thẩm Minh Hiên đi gọi Thẩm Phú Quý đến giúp, có mấy bà thím giặt đồ xong thấy cậu ngồi xổm ở đó bất động, tò mò đi tới xem.
"Trời đất ơi! Tiểu Chính bắt được à?"
Thẩm Chính gật đầu, sau đó lại lắc đầu, nhưng các bà thím trong làng chẳng quan tâm những chuyện đó, thấy năm con cá nhảy tưng tưng trong xô mà mắt sáng rực.
"Tiểu Chính à, thím giúp cháu..."
"Tiểu Chính!"
Lời của các bà thím còn chưa nói xong, giọng Thẩm Quốc Huy đã vang lên, tay còn dắt theo Thẩm Minh Hiên, Thẩm Minh Hiên nửa đường thấy Thẩm Quốc Huy liền kéo ông tới ngay.
"Cha."
Thẩm Quốc Huy tới rồi, bà thím định giúp xách cá về nhà cười ngượng ngùng, bà ta còn định giúp xách về để Tam thúc công cho mình một con cá làm công xá đấy.
Thẩm Quốc Huy thấy cá trong xô có chút ngạc nhiên, nhưng ông ngạc nhiên hơn là con trai mình đi bắt cá!!!
Chẳng phải cậu bé ghét nhất là ra chân núi chơi với lũ trẻ trong làng, cũng không thích nghịch nước bắt cá dưới suối như lũ trẻ trong làng sao?
Thẩm Chính bị cha bắt quả tang, lập tức đỏ mặt cúi gầm đầu xuống, Thẩm Quốc Huy cười bước tới xoa đầu Thẩm Chính: "Con với Tiểu Hiên về trước đi, cha xách cá sang cho hai đứa."
"Cám ơn chú Thẩm ạ!"
Thẩm Minh Hiên không khách sáo, yên tâm giao cá cho Thẩm Quốc Huy, rồi nắm tay Thẩm Chính chạy về nhà.
Thẩm Quốc Huy đi phía sau, nhìn con trai vốn không cam lòng bị Thẩm Minh Hiên kéo chạy mà chỉ đành đi theo phía trước, nụ cười trong mắt ngày càng đậm.
"Bà nội! Bọn cháu về rồi ạ!"
Thẩm Minh Hiên vừa về đã tìm Ngụy Thục Phấn để khoe thành quả, Ngụy Thục Phấn đang trông hai đứa trẻ tắm nắng, kết quả bị thằng cháu này dọa cho giật nảy mình.
"Về thì về! Cứ la lối om sòm làm gì!"
Ngụy Thục Phấn bực bội mắng một câu, Thẩm Minh Hiên và Thẩm Chính chạy đến trước mặt Ngụy Thục Phấn, mắt Thẩm Minh Hiên đầy sự vui sướng, Ngụy Thục Phấn nhìn tay không của chúng.
"Xô của hai đứa đâu?"
Chuyện có bắt được cá hay không tạm thời không bàn tới, nhưng cái xô sao cũng mất tiêu rồi?
"Ở đằng kia ạ."
Thẩm Minh Hiên chỉ ra cửa, Thẩm Quốc Huy xách xô đi vào, Ngụy Thục Phấn thấy ông tới lập tức cười, con trai Tam thúc công bình thường là một người nho nhã, xách xô thế này trông cũng ra dáng người trong làng thật.
Ngụy Thục Phấn chợt nghĩ lại, chẳng phải đây chính là người trong làng sao?
Nhưng bà cứ luôn cảm thấy khí chất trên người Thẩm Quốc Huy thực sự không giống người làng, mỗi lần gặp ông bà đều thấy như gặp lãnh đạo trên phố vậy.
"Tiểu Huy à."
Cựu tổ trưởng bộ tài chính kinh đô Thẩm Quốc Huy: "..." Lần đầu tiên bị gọi như vậy.
"Thím..."
"Vai vế loạn hết rồi, theo lý thì chú với tôi là cùng vai đấy."
Lời của Ngụy Thục Phấn khiến Thẩm Quốc Huy một lần nữa không thốt nên lời, ông thật sự lần đầu tiên thấy người nào biết lật mặt nhanh như Ngụy Thục Phấn, giây trước gọi mình là Tiểu Huy, giây sau đã nói là cùng vai vế.
Thẩm Quốc Huy: "..." Tôi thực sự không muốn cái vai vế này lắm đâu.
"Thím, chúng ta cứ tính theo tuổi tác đi ạ."
"Được!"
Ngụy Thục Phấn sảng khoái đồng ý, bà cũng không muốn làm bạn cùng trang lứa với người bằng tuổi con trai mình, bà cũng cần giữ thể diện mà.
"Thím, đây là cá Tiểu Hiên và Tiểu Chính bắt được ạ."
Ngụy Thục Phấn bước tới xem, chà, hẳn là năm con cá, con nào con nấy trông cũng hơn một cân, vừa to vừa béo.
Ngụy Thục Phấn bắt lấy hai con, dùng rơm xâu lại đưa cho Thẩm Quốc Huy mang về: "Chú mang về đi, Tiểu Chính cũng có phần."
"Cha, con không có bắt được..."
Thẩm Chính sốt ruột nhìn Thẩm Quốc Huy, cậu không hy vọng cha mình nhận số cá này, vì những con cá này đều là Thẩm Minh Hiên bắt.
Nói đơn giản là những con cá này tự nhảy vào tay Thẩm Minh Hiên, cậu cũng chỉ giúp cho cá vào xô thôi, sức lao động của cậu không đáng giá hai con cá này.
Thẩm Quốc Huy liếc mắt đã hiểu ý con trai mình, không có công thì không nhận lộc, con trai ông hiểu đạo lý này.
"Thím, Tiểu Chính cũng chỉ giúp đỡ thôi, cá này thím cứ giữ lại mà ăn."
