Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 222
Cập nhật lúc: 04/02/2026 16:26
"Ông ơi~ bắt đi ạ?"
Thẩm Âm thấy ông mình không cử động, nghiêng đầu nhìn ông ba, ông ba đứng một bên đợi cá đến, thấy cá bơi qua mới cúi người bắt một con bỏ vào xô nước.
Ông ba tuổi cao rồi, bắt được một con là đã thấy hơi mệt, Thẩm Niệm vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, bảo ông ba lại ngồi xuống nghỉ ngơi.
"Ông ba ơi~ ngồi xuống đây đi ạ!"
Ông ba cười đi đến giữa hai đứa nhỏ ngồi xuống, Thẩm Âm và Thẩm Niệm nhìn Thẩm Phú Quý bắt cá, Thẩm Phú Quý bắt được một con là hai đứa trẻ mập mạp lại vỗ tay reo hò.
"Dê! Bắt được rùi~"
"Ông của bảo bối giỏi quá!"
Thẩm Niệm đắc ý khoe khoang với mấy bạn nhỏ không bắt được cá bên cạnh, lũ trẻ trong thôn ngưỡng mộ vô cùng, vội vàng tiến lên tìm Thẩm Niệm.
"Bảo bối ơi, cậu bảo ông cậu bắt giúp bọn tớ một con đi."
"Bảo bối, bắt cho bọn tớ một con đi, bọn tớ không bắt được."
Thẩm Niệm chống cằm nhìn lũ trẻ đang quây quanh mình mà trầm tư, trầm tư chưa đến 2 giây đã đưa ra quyết định rồi.
"Được thôi ạ~ đưa tiền đây~"
Thẩm Niệm nói xong còn gật đầu ra vẻ tán đồng, đúng rồi, làm việc là phải đưa tiền cho ông nội cô bé chứ, đưa tiền cho ông, tiền vào túi cô bé!
Thẩm Niệm thấy mình thông minh cực kỳ, dường như cô bé đã phát hiện ra một cách làm giàu tuyệt vời nào đó rồi.
"Bọn tớ không có tiền mà."
Lũ trẻ trong thôn nghe thấy phải đưa tiền thì nháy mắt mặt mày ủ rũ ngay, bọn nó làm gì có tiền chứ, đưa kiểu gì đây?
"Tìm bố mẹ các cậu đi mà~"
"Đến nhà tớ, đưa tiền, đổi lấy cá~"
Thẩm Niệm vận dụng kiến thức mình học được vô cùng tốt, lúc khảo hạch ông ba đã nói rồi, lao động là thứ đáng giá nhất.
Ông nội cô bé lao động rồi thì phải đưa tiền chứ!
Ông ba ngồi một bên nghe thấy thế thì cười lắc đầu. Thật là, mình dạy như thế sao?
Nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng có gì sai, dùng tiền đổi lấy cá, kiểu gì cũng tốt hơn là cả tháng trời ngồi chờ đợi mấy cái phiếu thịt ở hợp tác xã chứ?
"Bảo bối cậu thông minh thật đấy."
"Bảo bối, cậu bảo ông cậu bắt nhiều một chút, lát nữa tớ bảo bố mẹ tớ sang nhà cậu mua cá."
"Là đổi~"
Không phải mua bán đâu nhé, đừng có hòng lừa trẻ con.
"Đúng đúng đúng, là đổi cá!"
Thế là lũ trẻ trong thôn đều ngồi bên bờ sông xem Thẩm Phú Quý bắt cá, thấy ông bắt được nhiều thì đứa nào đứa nấy phấn khích hơn bất cứ ai.
Thẩm Niệm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ cổ vũ cho Thẩm Phú Quý: "Ông cố lên! Bảo bối kiếm tiền!"
"Được, được, được."
Chương 187 Thẩm Niệm chia tiền
Thẩm Phú Quý hăng hái vô cùng, sự khích lệ của cháu gái cưng đúng là có tác dụng thật, bản thân ông thấy tràn đầy sức lực, lưng không mỏi chân cũng chẳng đau nữa.
Trưởng thôn: "..." Tôi thấy bình thường ông chỉ là không muốn làm việc thôi!
"Phú Quý, đủ rồi đấy."
Ông ba thấy trong xô đã có mười con cá thì lập tức lên tiếng ngăn cản, mỗi con cá này trông cũng nặng cả nửa cân, nếu bắt thêm nữa là sẽ bị nghi ngờ đấy.
Thẩm Niệm đếm đếm, mười con cá, cô bé và chị Thẩm Âm mỗi nhà 2 con, chỗ còn lại bán sạch sành sanh!
Thẩm Niệm đếm số lượng các bạn nhỏ có mặt ở đây, có 5 bạn nhỏ, mỗi nhà một con, còn dư lại một con tối nay phải chui vào bụng cô bé.
"Mỗi người một con thôi nhé~"
"Mang tiền đến đổi nha!"
"Ông ơi! Về nhà thôi!"
Thẩm Niệm khoát tay một cái, hạ mệnh lệnh, Thẩm Phú Quý cười khà khà xách xô nước về nhà, Thẩm Niệm nắm tay ông chạy lon ton về, rồi bê cái ghế nhỏ của mình ra ngồi trước ngưỡng cửa đợi.
Ngụy Thục Phấn đi làm về thấy trong xô nước có nhiều cá như vậy thì nháy mắt phát hoảng, ôi trời đất ơi!
Hay cho lão già này, ông đây là bình thường không làm thì thôi, hễ làm là làm một mẻ lớn luôn cho tôi xem à.
"Nội ơi! Bán đi!"
Thẩm Niệm vội vàng ôm đùi bà nội nói xem số cá này phải xử lý thế nào, Thẩm Phú Quý giải thích qua cho vợ mình nghe một chút.
"Bảo bối nhà mình đúng là thông minh thật, đã biết kiếm tiền rồi cơ đấy."
"Hừm~ con là giỏi nhất mà."
"Con này, con này béo này, để cho nhà ông ba."
Thẩm Niệm lại bắt đầu chỉ tay định giang sơn rồi, Ngụy Thục Phấn cười cầm con cá Thẩm Niệm chỉ định lấy cọng rơm xâu lại, bảo Thẩm Phú Quý mang sang nhà ông ba.
Thẩm Phú Quý còn chưa đi được nửa quãng đường đã thấy Thẩm Quốc Huy và Lương Hân Kỳ đi làm về, vừa hay ông đưa cá cho hai người mang về luôn.
"Chú Thẩm?"
"Cá này mang về mà ăn, bảo bối với Tiểu Âm chiều nay bắt được đấy."
Thẩm Quốc Huy và Lương Hân Kỳ thấy con gái mình với bảo bối lại đi vơ vét thịt thà về rồi, trong mắt vừa bất lực vừa vui mừng.
"Cảm ơn chú Thẩm nhiều ạ."
Thẩm Quốc Huy nhận lấy, hai nhà quan hệ tốt có gì ngon đều chia một phần, cũng chẳng có gì phải khách sáo đẩy đưa cả.
"Được rồi, tôi phải về trông bảo bối đây."
Thẩm Phú Quý phải về nhà để thu tiền, ông còn phải tính toán sổ sách cho bảo bối nữa, kẻo cháu gái nhỏ của ông lại đem con cá tặng không cho người ta chỉ đổi lấy 1 xu tiền thì khổ.
Rất nhanh sau đó đã có bạn nhỏ dẫn theo bố mẹ đến nhà mua cá, vốn dĩ mấy ông chú bà thím này đều không tin, nhưng nghe thấy là do bảo bối bắt được, trong lòng lại có chút tin tưởng một nửa.
Dù sao thì người già trong thôn đều cảm thấy bảo bối là một đứa trẻ có phúc khí, thế là vừa nghe thấy đã đưa tiền cho con mang theo để đi mua cá ngay.
"Ôi trời ơi! Có cá thật này!"
Ngụy Thục Phấn lấy riêng ba con cá của nhà mình ra, chỗ còn lại mới bày ra sân trước.
"Vợ thư ký thôn ơi, cái này đổi bao nhiêu tiền?"
Mấy ông chú bà thím đến hỏi nhỏ một câu, Ngụy Thục Phấn nhìn cháu gái cưng của mình một cái, Thẩm Niệm giơ 5 ngón tay ra.
"Đều là người trong thôn cả, 5 hào một con, mọi người tự chọn đi."
Ngụy Thục Phấn nể mặt làng xóm, mọi người nghe thấy giá này cũng thấy rẻ, mà quan trọng nhất là không cần phiếu mà!
"Được!"
Năm con cá nhanh ch.óng được bán sạch, Thẩm Niệm nháy mắt thu về hai đồng rưỡi, số tiền này cô bé chia cho Thẩm Phú Quý 2 đồng.
"Bảo bối nhà mình thật hiếu thảo, tiền này bảo bối cầm lấy, giữ lấy mà đi mua kẹo mạch nha mà ăn."
Thẩm Niệm nghe thấy mình có tiền tiêu vặt rồi, lập tức cười hớn hở bỏ tiền vào cái túi nhỏ đeo chéo của mình, trước khi đi còn không quên hôn Thẩm Phú Quý một cái.
"Hơ hơ hơ hơ, đi đi con."
