Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 237
Cập nhật lúc: 04/02/2026 16:29
"Còn không về, lát nữa là mất vợ đấy."
Thẩm Phú Quý thật sự lười so đo với mấy bà thím này, càng nói nhiều mấy bà thím này càng hăng hái, thà rằng đừng để ý tới.
"Mọi người làm xong việc chưa? Có thời gian ở đây ngồi lê đôi mách, không cần điểm công nữa đúng không?"
Mọi người nghe thấy sắp bị trừ điểm công liền lập tức cúi đầu làm việc, nhưng trong lòng mọi người đều cảm thấy Thẩm Cương Nghị mà còn không về thì vợ sẽ mất thật.
Thanh niên tri thức nghe lời của các chị dâu trong thôn thì liếc nhìn Thẩm Phú Quý, đặc biệt là một thanh niên tri thức nữ trong số đó cứ nhìn chằm chằm Thẩm Phú Quý rồi rơi vào trầm tư.
Cô ta nhớ con trai thứ hai của bí thư chi bộ là tài xế xe tải ở thành phố, còn xây cả nhà gạch đỏ.
Nếu Phương Chi này không về nữa, để lại hai đứa con trai, vậy Thẩm Cương Nghị...... cũng không phải là không thể gả cho anh ta.
Thanh niên tri thức nữ Ngô Tú Nhi nghĩ đến Thẩm Cương Nghị tràn đầy khí chất nam tính, cao lớn cứng cỏi liền không nhịn được mà đỏ mặt, cô ta ở thành phố còn chưa từng thấy người đàn ông nào có khí chất nam tính như vậy.
Mà ở cái thôn này lại có một người đàn ông ưu tú như thế, tướng mạo đàng hoàng, cao lớn lại có khí thế.
Nếu mình xuống nông thôn sớm vài năm, thì còn có chuyện gì của Phương Chi nữa chứ!
Nhưng bây giờ cũng không tệ, mặc dù có hai đứa con riêng, nhưng đó là con trai, sau này cũng có thể phụng dưỡng mình.
Mình mà gả qua đó thật, thì đâu cần phải xuống ruộng làm việc như bây giờ, trực tiếp có thể cầm mấy chục đồng tiền lương, ở nhà gạch đỏ hưởng phúc rồi.
Mặc dù Thẩm Cương Nghị lớn hơn mình 8 tuổi, nhưng người lớn tuổi thì biết thương người mà, không thấy anh ta thương Phương Chi thế nào sao?
Mình trước đây từng thấy Thẩm Cương Nghị một lần từ xa, đạp xe đạp mà cơ bắp cánh tay mạnh mẽ biết bao, gả qua đó không biết hạnh phúc đến nhường nào.
Ngô Tú Nhi huyễn hoặc một hồi, trong đầu toàn là hình ảnh Thẩm Cương Nghị tràn đầy sức mạnh nam tính, da mặt càng lúc càng đỏ.
"Tú Nhi bạn sao thế? Sao mặt đỏ thế?"
"Do nóng à?"
Nam thanh niên tri thức có quan hệ khá tốt với Ngô Tú Nhi tiến lên hỏi một câu, Ngô Tú Nhi đỏ mặt nhìn nam thanh niên tri thức, nam thanh niên tri thức thấy ánh mắt mang theo vẻ hờn dỗi của cô ta thì có chút tâm thần xao động.
Anh ta dám khẳng định Ngô Tú Nhi thích mình, nếu không sao mỗi lần mình giúp cô ta nhặt củi, bê đồ làm việc, cho đồ ăn, Ngô Tú Nhi đều nhận?
Đây e là do da mặt mỏng đang chờ mình tỏ tình đây, nam thanh niên tri thức trong lòng đã nghĩ xem lúc nào thì tỏ tình với Ngô Tú Nhi rồi.
"Tú Nhi, bạn đi nghỉ ngơi một lát đi, để mình làm nốt việc cho."
"Vậy cảm ơn bạn nhé."
Ngô Tú Nhi đi đến dưới gốc cây nghỉ ngơi, nam thanh niên tri thức nghe thấy lời cảm ơn của cô ta, cả người tràn đầy sức lực, làm việc vô cùng hăng hái.
———
Thời gian thắm thoát trôi qua, Thẩm Cương Nghị cuối cùng cũng trở về Băng Thành.
Mà khi anh về đến nhà, nhìn căn nhà trống vắng có chút chưa kịp phản ứng, con gái không có ở đây, mẹ cũng không có ở đây.
Hơn nữa đài phát thanh của thôn sao không phải là giọng của vợ anh nữa???
Thẩm Cương Nghị cất đồ vào phòng, đi ra ngoài tìm Thẩm Phú Quý, nhưng người còn chưa tới ruộng, đã có mấy bà thím bắt chuyện với anh.
"Cương Nghị à! Cháu cũng là người có số khổ."
"Thím ơi, thím đang nói gì thế ạ?"
"Chao ôi~ Cương Nghị à, thím nhìn cháu từ nhỏ đến lớn, bây giờ vợ cháu con gái cháu đều không còn nữa rồi."
"Thím giới thiệu cháu gái nhà mình cho cháu nhé?"
Thẩm Cương Nghị đi trên đường nhận được không ít ánh mắt kỳ lạ của các bà thím, luôn cảm thấy có gì đó không đúng liền vội vàng đi tìm Thẩm Phú Quý.
"Cha! Vợ con đâu ạ?"
Thẩm Phú Quý thấy anh vừa về nhà đã tìm vợ, trong lòng lập tức thấy chua xót, thằng hai nhà mình có biết dạo này mình vất vả thế nào không!
Chăm sóc gia đình, chăm sóc hai đứa cháu nội, sao chẳng hỏi xem người làm cha này có mệt không?
"Vợ con lên thành phố đi làm rồi."
"Lên thành phố đi làm?"
"Phải, lát nữa cha nói cho con biết, còn phải trông mọi người làm việc đã."
Thẩm Phú Quý không có thời gian để ý đến anh, bây giờ đang vụ thu hoạch, nhiệm vụ của cấp trên vẫn chưa hoàn thành, ông không có thời gian.
Thẩm Cương Nghị trong lòng nghi hoặc, nhưng cũng chỉ có thể đi về trước, không về thì ở đây cha anh cũng chẳng buồn để ý đến anh.
Thẩm Cương Nghị chưa bao giờ cảm thấy Phương Chi sẽ là một người phụ nữ bỏ chồng bỏ con, vợ mình mình hiểu rõ hơn ai hết.
Thẩm Cương Nghị về nhà, sắp đến cửa nhà rồi lại thấy một người phụ nữ trẻ tuổi đang lảng vảng trước cửa nhà mình, Thẩm Cương Nghị đen mặt đi tới.
"Đồng chí này, cô có việc tìm mẹ tôi?"
Một đồng chí nữ trẻ tuổi đến nhà, không tìm mẹ anh chẳng lẽ tìm cha anh sao?
Thẩm Cương Nghị cảm thấy cha mình không có gan đó, chắc hẳn là đến tìm mẹ mình.
Ngô Tú Nhi nhìn thấy Thẩm Cương Nghị thì mắt sáng rực lên, cô ta vừa nghe các bà thím trong thôn bàn tán nói Thẩm Cương Nghị đã về, mình không tin, tìm cớ đến xem thử.
Không ngờ đúng lúc bắt gặp Thẩm Cương Nghị, đây chắc chắn là duyên phận do ông trời định sẵn.
"Phải, tôi có việc."
"Đồng chí Thẩm Cương Nghị, có thể nói chuyện riêng một chút không?"
Thẩm Cương Nghị cau mày nhìn cô ta, sau đó nghĩ đến chuyện gì đó liền hỏi một câu: "Cô là thanh niên tri thức nữ?"
"Vâng, tôi là thanh niên tri thức nữ mới đến năm ngoái."
Thẩm Cương Nghị nghe thấy là thanh niên tri thức nữ liền vội vàng lùi lại hai bước, đứng cách thật xa, trong mắt toàn là vẻ chán ghét, quay người định đi vào nhà.
"Đồng chí Thẩm Cương Nghị, tôi có chuyện liên quan đến vợ anh muốn nói với anh."
Thẩm Cương Nghị dừng bước, hôm nay làm sao vậy? Từng người từng người một đều có chuyện của vợ anh muốn nói với anh?
"Có chuyện gì nói ở đây là được."
"Đồng chí Thẩm Cương Nghị, có lẽ anh còn chưa biết, vợ anh lăng loàn trắc nết tìm được một công việc ở thành phố."
"Bỏ chồng bỏ con, đã mang theo con gái anh lên thành phố một tháng rồi."
"Đồng chí Thẩm Cương Nghị, hành động như vậy của đồng chí Phương Chi thật sự là không nên, tôi sợ anh không hiểu rõ tình hình, cho nên đến để nói với anh......"
Thẩm Cương Nghị nghe thấy những lời này mặt đen lại, vợ anh lăng loàn trắc nết? Đùa gì thế!
"Đến để nói xấu vợ tôi với tôi à?"
Ngô Tú Nhi lời còn chưa nói xong đã bị Thẩm Cương Nghị chặn lại, Ngô Tú Nhi không ngờ đến nước này rồi mà anh vẫn còn bênh vực Phương Chi.
