Nữ Phụ Đen Đủi, Thai Xuyên Đến Thập Niên 70 Để Giữ Mạng! - Chương 548

Cập nhật lúc: 06/02/2026 06:42

Tuy nhiên Ngụy Thục Phấn cũng không hỏi tiếp, vẫn để hai đứa trẻ nghỉ ngơi vài ngày, rồi cả nhà cùng nói chuyện t.ử tế về dự định sắp tới.

Chương 452 Mở miệng là một triệu

Trong lúc ăn cơm, Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên đã trình bày rõ ràng dự định sau khi về nước, Thẩm Minh Hiên là được mời về!

Dù chưa tốt nghiệp nhưng anh đã nhận được không ít lời mời làm việc từ các bệnh viện, thậm chí bệnh viện tốt nhất nước Mỹ cũng đưa ra những điều kiện cực kỳ hấp dẫn, lương bổng rất cao.

Nhưng cuối cùng anh vẫn chọn về nước, nhận lời mời của Bệnh viện Số 1 Kinh đô, đợi ăn Tết xong sẽ đi làm thủ tục nhập chức.

"Tốt, tốt lắm, ở lại Kinh đô là tốt nhất."

"Còn Minh Lãng thì sao?"

Mọi người nhìn về phía Thẩm Minh Lãng, anh cũng được nhiều doanh nghiệp nhắm đến, nhất là nhiều công ty tài chính nước ngoài trực tiếp mời anh với mức lương hàng năm lên tới mấy trăm nghìn.

Nhưng chí hướng của Thẩm Minh Lãng không ở đó, anh trực tiếp từ chối để về nước.

Ngay cả phía nhà họ Phương cũng muốn anh vào làm việc trong công ty gia đình với mức lương triệu đô, nhưng Thẩm Minh Lãng vẫn từ chối.

"Con... con dự định tự mình mở một công ty công nghệ."

Thẩm Minh Lãng biết ông bà nội coi trọng các đơn vị nhà nước hơn, nên cũng hơi lo lắng gia đình không hiểu cho suy nghĩ của mình.

"Mở chứ!"

Ngụy Thục Phấn hào sảng vỗ bàn, không nói hai lời đã đồng ý chuyện Thẩm Minh Lãng tự mở công ty.

"Bà nội?"

"Gì mà gì! Bà nội mày bây giờ là trưởng phòng tài chính đấy nhé, bà nhìn thấu hết rồi."

"Trưởng phòng tài chính gì cơ ạ?"

"Thì của chuỗi siêu thị và cửa hàng quần áo nhà mình chứ đâu."

Hai anh em Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên đối với nhiều chuyện trong nhà vẫn chưa rõ lắm, nhà mình mở chuỗi siêu thị từ bao giờ thế?

Phương Chi bình thường phải lên lớp, không có nhiều thời gian quản lý cửa hàng quần áo và siêu thị, nên việc quản lý tiền bạc đều giao cho Ngụy Thục Phấn làm.

Mà phải nói thật, Ngụy Thục Phấn làm cực kỳ tốt, bà đã biết chữ và biết tính toán, mọi khoản thu chi của mỗi cửa hàng đều không thoát khỏi "ngũ chỉ sơn" của bà.

Thẩm Cương Nghị cũng không ngờ mẹ mình lại có năng khiếu lớn đến vậy, sổ sách mỗi cửa hàng hàng tháng, dù chỉ một xu bà cũng tính toán rõ ràng.

Hiện tại cả nhà đều sống ở phủ ngũ tiến, lại còn thuê cả bảo mẫu, Ngụy Thục Phấn thế là bắt đầu phát triển sự nghiệp.

Thẩm Cương Nghị trực tiếp giao mảng tài chính cho bà, chức trưởng phòng tài chính này là vị trí rất quan trọng, mẹ ruột mình thì đáng tin hơn bất cứ ai.

Bà là trưởng phòng tài chính, dưới tay còn có mấy nhân viên cơ đấy!

Thẩm Minh Lãng và Thẩm Minh Hiên thực sự cảm thấy không theo kịp sự thay đổi của gia đình rồi, nhà mình không chỉ định cư ở Kinh đô mà giờ đây việc kinh doanh cũng phất lên như diều gặp gió.

"Thế còn ông nội ạ?"

"Ông nội chúng mày á? Ông chúng mày giờ ngày nào cũng đi câu cá uống trà thôi."

May quá may quá, cuối cùng trong nhà cũng có một người bình thường rồi.

"Ông nội, ông uống trà câu cá với ai thế ạ?"

"Thì với ông Chu, ông Võ, ông chú ba với mấy người nữa."

"Còn mấy ông bạn già nữa, đều là cựu cục trưởng cục công an, thị trưởng gì đó."

"Không đáng nhắc tới, toàn mấy lão già thôi, đều là quen nhau khi đến tiệm tạp hóa mua đồ ấy mà."

Hai anh em nghe ông nội nói mà mắt đầy vẻ hoang mang, những người đó mà ông bảo là "không đáng nhắc tới", thế thì còn ai đáng nhắc tới nữa?

Hơi một tí là toàn nhân vật lớn, sao đột nhiên cảm thấy hai người bọn họ mới là kẻ chưa thấy sự đời thế này.

"Mẹ, không phải mẹ cũng tốt nghiệp rồi sao?"

"Đúng vậy, mẹ ở lại trường làm giảng viên, tiện thể học thêm thạc sĩ."

Phương Chi nói một cách nhẹ tựa lông hồng, hai anh em vừa tốt nghiệp đại học xong chỉ thấy mình chẳng là cái đinh gì trong cái nhà này cả.

"Còn em gái thì sao?"

"Em gái chúng mày á, nó đang học song song thạc sĩ và tiến sĩ đấy, bận lắm."

Xong, coi như chưa hỏi.

Để tìm lại chút cảm giác tồn tại, hai anh em hướng mắt về phía Thẩm Cương Nghị, Thẩm Cương Nghị còn chưa kịp nói gì thì Ngụy Thục Phấn đã kể hết mọi chuyện của ông ra.

Bố bọn họ vừa mở chuỗi siêu thị, chuỗi cửa hàng quần áo, vừa làm dự án tòa nhà chính phủ gì đó.

Thẩm Cương Nghị là "đại gia đất đai", chẳng là Kinh đô dự định xây dựng tòa nhà chính phủ mới ở khu vực khác, và họ nhắm trúng vị trí khu đất trong tay Thẩm Cương Nghị.

Thế là Thẩm Cương Nghị và chính phủ vừa ký xong hợp đồng, dự án cũng mới chỉ bắt đầu.

Hảo hán thật, bố bọn họ đã làm ăn với cả nhà nước rồi, địa vị trong gia đình cứ thế tăng vùn vụt.

"Bố, bố có thể cho con mượn ít tiền không?"

Thẩm Minh Lãng muốn thành lập công ty riêng, nhưng hiện tại vốn liếng trong tay anh không nhiều, nên chỉ có thể tìm bố thôi.

"Hừ, vừa về đã chìa tay xin tiền, tao chiều mày quá rồi đấy!"

"Bố, bố xem con ở nước ngoài không có công lao cũng có khổ lao, bố cho con mượn một ít đi."

"Con định cùng Thẩm Chính mở một công ty công nghệ, vốn không đủ."

"Cần bao nhiêu."

"Không nhiều không ít, một triệu."

"Nhiều thế!"

Thẩm Phú Quý và Ngụy Thục Phấn đều không ngờ anh cần nhiều vốn như vậy, nhà tuy có tiền nhưng cũng không thể tiêu kiểu đó được!

"Cút!"

Thẩm Cương Nghị không muốn để ý đến thằng con này, Thẩm Minh Lãng ăn no xong cũng nhanh ch.óng "lượn" ngay, không lượn nhanh là ông bà nội chuẩn bị vác gậy đuổi người rồi.

Nhưng chuyện của Thẩm Minh Lãng, Thẩm Cương Nghị thực sự để trong lòng, chỉ là cho mượn tiền để khởi nghiệp thì được, nhưng phải dùng hành động thực tế để đổi lấy.

Thế là Thẩm Minh Lãng phải theo chân Thẩm Cương Nghị làm "đàn em" mấy tháng trời, lúc này mới có được sự tài trợ của ông.

"Bố, con biết bố là người ngoài cứng trong mềm mà."

Thẩm Cương Nghị nhìn anh, Thẩm Minh Lãng nhếch mép, nói toẹt hết tình yêu thương của bố trong lòng Thẩm Cương Nghị ra.

"Bố là muốn con học tập mô hình vận hành doanh nghiệp trong nước, còn dẫn con đi làm quen với những mối quan hệ con sẽ c.ầ.n s.au này."

"Im miệng đi."

"Dạ vâng."

Thẩm Cương Nghị bị anh làm cho phiền lòng, thằng nhóc này đi nước ngoài bốn năm về lại trở nên hoạt bát hơn cả Thẩm Minh Hiên, đúng là phiền phức.

Thẩm Cương Nghị tuy mồm kêu phiền, nhưng thực tế trong mắt đều là vẻ an ủi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.