Nữ Phụ Độc Ác Được Nam Nữ Chính Nhận Nuôi - Chương 1
Cập nhật lúc: 27/06/2026 15:00
Khi nam nữ chính đến cô nhi viện để tìm con nuôi, vừa nhìn thấy tôi, họ đã lập tức chú ý.
Viện trưởng vội vàng xua tay:
“Con bé này không được đâu. Từ nhỏ nó đã quen gây chuyện, đ.á.n.h nhau, mắng người, chuyện xấu nào cũng dính vào. Tối qua còn giả ma dọa một bà cụ tám mươi tuổi sợ đến suýt ngất!”
Tôi cứ tưởng mình lại bị bỏ lại, chẳng ai chịu nhận nuôi, nên thất vọng cúi đầu xuống.
Nào ngờ nam nữ chính lại sáng bừng hai mắt, chỉ thẳng vào tôi rồi nói chắc nịch:
“Chúng tôi muốn nhận con bé này!”
Đạn mạc lướt qua:
【Hai người này đừng có sáng suốt quá vậy chứ hahaha】
【Con trai bị tự kỷ, ngày nào cũng im lặng không nói, tự nhốt mình trong phòng thì phải làm sao? Nhận nuôi một nữ phụ ác độc là xong! Từ nay cuộc sống không còn buồn tẻ nữa, mà là ngày nào cũng náo loạn gà bay ch.ó chạy!】
【Chỉ là hai người này còn chưa biết nữ phụ đáng sợ cỡ nào đâu. Đúng kiểu ác ma đầu thai, ngang hàng với “bò sữa tà ác” và “đại vương Beagle”! Sau này nhà này khó mà yên ổn rồi!】
1
Từ nhỏ, tôi đã bị chẩn đoán là “thiếu ý thức về quy tắc”.
Ngày nam nữ chính đến nhận con nuôi, tôi đang bị nhốt trong phòng tối để tự kiểm điểm.
Nguyên nhân là vì sáng hôm đó, tôi tưới một ít nước lên người một đứa bé thực vật nằm trên giường bệnh.
Tôi thật sự không hiểu nổi.
Dù sao tôi cũng đâu có đổ nước sôi lên người nó.
Có gì nghiêm trọng đến mức phải kiểm điểm chứ?
Tôi đang co mình trong góc tường, ngủ gật từng cơn, thì bỗng nghe bên ngoài hành lang vang lên tiếng ồn ào.
Tôi lập tức nhớ ra: hôm nay chính là ngày nam nữ chính đến cô nhi viện nhận con nuôi.
Không sai, một năm trước…
Tôi đã thức tỉnh ý thức “nữ phụ độc ác”.
Từ đó, tôi biết rõ thân phận của tất cả mọi người trong thế giới này.
Ví dụ như ông viện trưởng đầu hói là một NPC pháo hôi.
Ví dụ như cặp vợ chồng đến nhận con nuôi hôm nay chính là nam nữ chính của thế giới này.
Họ dịu dàng, thiện lương, chính trực, là hiện thân của mọi thứ tốt đẹp.
Cũng là cơ hội duy nhất để tôi rời khỏi cô nhi viện khô khan, nghiêm khắc, suốt ngày nhốt tôi vào phòng tối này.
Dù sao thì mấy cặp vợ chồng NPC khác, chỉ cần nghe qua “chiến tích làm chuyện xấu” hơn mười năm của tôi, ai nấy đều chạy mất dạng.
Tuy đầu óc tôi hơi khác người một chút, nhưng tôi vẫn luôn ao ước có được một mái nhà ấm áp, có người thương yêu mình.
Vì thế, dù hy vọng mong manh đến đâu, tôi vẫn muốn thử một lần.
Tôi giả vờ gấp đến mức muốn đi vệ sinh, điên cuồng đập cửa.
Cô giáo vừa mở cửa, tôi lập tức chui qua giữa hai chân cô ấy rồi phóng thẳng ra ngoài.
Tôi chạy như bay, cuối cùng cũng kịp.
Lúc ấy, nam nữ chính vẫn chưa chọn được đứa trẻ nào vừa ý, đang định thất vọng rời đi.
Tôi cuống lên vì sợ họ đi mất, bèn đứng từ xa hét thật to:
“Ba ơi! Mẹ ơi!”
Hai người họ lập tức khựng lại.
Thấy còn có hy vọng, tôi dốc toàn lực chạy về phía họ. Nhưng mới chạy được nửa đường, eo tôi đã bị ai đó ôm c.h.ặ.t kéo lại.
“Bắt được rồi nhé!”
Là ông viện trưởng hói đầu kia!
C.h.ế.t tiệt.
“Con trốn ra bằng cách nào hả? Chẳng phải đã bảo con ở trong phòng tối kiểm điểm sao? Mới mấy tiếng mà đã không chịu nổi rồi à?”
“Hôm nay khỏi ăn cơm! Nhịn đói mà đi ngủ!”
Lại bắt đầu lải nhải không ngừng…
Tôi thật sự không rảnh dây dưa với ông viện trưởng, trong đầu chỉ toàn nghĩ cách làm sao để gặp được nam nữ chính.
Vì vậy, tôi ra sức vùng vẫy loạn xạ.
Suýt chút nữa tôi đã định c.ắ.n ông ta một phát, nhưng lại sợ nếu nam nữ chính nhìn thấy, họ sẽ cho rằng tôi là đứa trẻ cáu bẳn hung dữ rồi đổi ý không nhận nuôi nữa.
Hơn nữa, ông viện trưởng này quanh năm tập thể hình, thể lực dồi dào đến đáng sợ.
Tôi căn bản không vùng ra được.
Kỳ lạ thật.
Rõ ràng tôi đã lén đổi bột protein của ông ta thành sữa dâu Youlemei rồi mà?
Sao ông ta vẫn khỏe như trâu vậy chứ?
Vùng vẫy đến kiệt sức, cuối cùng tôi đành cúi đầu chịu trận, bị ông ta xách đi như xách một con gà con.
Xem ra… hết hy vọng thật rồi.
Thôi được.
Ngươi đã bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa.
Ngày mai tôi sẽ đứng ngay trước cổng cô nhi viện mở loa phát “Trên đời chỉ có mẹ là tốt” cả ngày không ngừng!
2
Tôi vừa bị ông viện trưởng kéo đi chưa được mấy bước, sau lưng bỗng vang lên một giọng nữ dịu dàng:
“Xin chào, vừa rồi là em gọi chúng tôi sao?”
Tôi và viện trưởng đồng thời quay đầu lại.
Chỉ thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy dài trắng tinh, đôi mày thanh tú, ánh mắt trong veo sáng rỡ, đang mỉm cười dịu dàng nhìn tôi.
Bên cạnh cô ấy là một người đàn ông mặc vest, gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, khí chất cao ngạo đến mức như cao tận hai mét tám.
Không sai — chính là nam nữ chính.
Tôi vội vàng gật đầu: “Vâng, ba mẹ, là con gọi!”
Nữ chính bật cười: “Sao đã tự gọi trước rồi?”
Nói xong, cô quay sang nhìn nam chính bên cạnh:
“Em rất thích con bé này.”
Ánh mắt lạnh nhạt của nam chính, vừa rơi lên người cô ấy liền dịu xuống như dòng suối xuân:
“Được, vậy thì…”
Câu còn chưa dứt, đã bị một tiếng hét cắt ngang:
“Không được! Tuyệt đối không được!”
Ông viện trưởng hói đầu lập tức nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi, kéo tôi lùi về sau:
