
Nữ Phụ Độc Ác Là Cô Con Gái Bám Mẹ
Ta là con gái nhà thương hộ, được gả cao vào phủ Bá tước.
Người trong phủ ai nấy đều coi thường ta. Mà chính ta cũng chẳng biết tranh giành, thành thân nhiều năm vẫn chưa có con nối dõi.
Cha mẹ chồng châm chọc, chị em dâu lạnh nhạt, phu quân nạp thiếp, còn nuôi cả ngoại thất bên ngoài, vậy mà ta đến một lời bất mãn cũng chẳng dám nói.
Hôm ấy, một người họ hàng xa bên nhà mẹ chồng tới cửa cầu cứu, nói trong nhà gặp biến cố, muốn đưa con gái vào phủ Bá tước tìm một con đường sống.
Đó là một nha đầu gầy trơ xương, bị người ta ấn đầu quỳ dưới đất.
Đúng lúc mẹ chồng đang định tìm cớ từ chối, ta lại lên tiếng:
“Mẫu thân, trong viện của con vừa hay thiếu một đứa trẻ bầu bạn. Hay là để con bé ở lại với con đi.”
Không vì gì khác.
Ta chỉ tò mò.
Vì sao trên đỉnh đầu con bé lại hiện lên bốn chữ: “Nữ phụ độc ác”.
Một đứa trẻ mới bảy tuổi, có thể độc ác đến mức nào chứ?












