Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 60 - Chương 157
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:15
Phải nói là tầm quan trọng của vấn đề nhang khói, không chỉ có Lưu mẫu và Lưu phụ coi trọng, mà ngay cả anh em Lưu Thần Phong cũng cho rằng bất luận thế nào trong nhà cũng phải có một đứa con trai.
Nếu không năm xưa khi người em thứ ba cùng lớn lên bị quá kế, họ đã không một lời can ngăn, cứ thế trơ mắt nhìn em mình bị quá kế đi.
Nhưng năm đó khi Lưu Thần Diệp bị quá kế, mặc dù họ không còn nhỏ nhưng vẫn còn mang tư duy của trẻ con, lo lắng nếu em mình không bị quá kế thì một trong số họ sẽ bị chọn.
Thế là họ hèn nhát, không nói giúp đứa em này lấy một lời.
Mặc dù họ và em trai cùng mang một dòng m.á.u, nhưng so với huyết thống một mạch tương truyền giữa cha con thì làm sao bì được. Hơn nữa tình cảm anh em dành cho em trai sao có thể sâu đậm bằng tình cảm dành cho con trai mình được.
Năm xưa chuyện Lưu Thần Diệp bị quá kế họ có thể không lên tiếng.
Giờ đây liên quan đến con cái của họ, họ không thể không lên tiếng nữa, người anh cả Lưu Thần Phong mở lời trước: “Chú tư và thím tư đều còn trẻ, giờ bàn chuyện quá kế là quá sớm rồi. Đợi đến khi họ ba mươi tuổi mà thực sự không sinh được mụn con trai nào thì lúc đó hẵng nói vấn đề này cũng chưa muộn.”
Lúc này ngoài kế hoãn binh ra, Lưu Thần Phong chẳng biết nói gì hơn.
Vừa nghe anh cả nói vậy, Lưu Thần Hoàng lập tức tiếp lời: “Đúng đúng đúng, em cũng thấy giờ nói chuyện này là quá sớm.”
“Bác sĩ đã nói rõ rồi, Đình Đình không thích hợp sinh nở nữa, nếu không sẽ có nguy cơ một xác hai mạng, em và cô ấy không thể có con trai nữa.”
Ngô thị không vui: “Đó là chuyện của anh và cô ta, liên quan gì đến anh chị dâu chúng tôi?”
“Tôi nói cho anh biết, các người ra nông nỗi này chính là báo ứng đấy. Báo ứng vì việc anh đã có vị hôn thê mà còn lén lút tư thông với nhau. Các người nếu cứ tiếp tục tác oai tác quái thì sau này có khi báo ứng lên đầu con cái các người đấy, lúc đó dẫu các người có con trai thì cũng chẳng sinh nổi cháu trai đâu.”
“Chi bằng cứ như bây giờ, sống tốt với hai đứa con gái của mình đi, sợ sau này mình c.h.ế.t không ai cúng bái thì cùng lắm sau này bảo con gái tuyển một đứa con rể ở rể là được, đừng có chà đạp con của tôi và chị dâu.”
Ngô thị xưa nay có gì nói nấy, Lưu Thần Dục dám mặt dày cướp con của bà thì bà dám nguyền rủa anh ta không chỉ không có con trai mà còn không có cả cháu trai.
Con cái sắp bị cướp đi rồi, bà chẳng thèm quan tâm gia đình này nhìn bà thế nào nữa?!
“Em dâu nói đúng đấy, các người tự mình không sinh được con trai chắc chắn là do ông trời nhìn không lọt cái cách hành xử của các người nên mới trừng phạt đấy, là do các người tự chuốc lấy, chẳng liên quan gì đến chúng tôi cả, đừng có nghĩ đến chuyện bắt chúng tôi gánh chịu hậu quả của việc các người không sinh được con trai.”
Thái độ vừa rồi của Lưu phụ khiến lòng Lý thị lạnh đi một đoạn, cho nên những lời này bà cố ý dùng những từ ngữ nặng nề nhất có thể nói ra được để nói.
“Nói thật lòng, cái gia đình vốn được người ta ngưỡng mộ như nhà mình, nếu không phải do Lưu chú tư anh năm xưa cứ nhất quyết đòi theo đuổi cái gọi là tình yêu gì đó thì đã chẳng ra nông nỗi này. Chúng tôi và anh chị cả cũng chẳng đến mức giờ mỗi lần về tổng trường đều phải tự bỏ tiền túi ra ở nhà khách.”
“Đối với cả gia đình này, Lưu chú tư anh ngoài việc tự mình tác oai tác quái làm mất đi sự hòa hợp của gia đình ra thì chẳng có đóng góp gì khác, vậy mà lại bắt chúng tôi và anh chị cả phải trả giá cho những việc làm của anh. Nghĩ đến tình anh em giữa anh với anh cả và anh hai nên tôi và chị dâu chưa từng nói lấy một lời.”
“Thậm chí năm đó vì chút đồ ăn mà vợ anh đã nói những lời đó với mấy đứa nhỏ, chúng tôi cũng chẳng thèm chấp nhặt. Suốt một năm qua thấy các người cuối cùng cũng chịu tu chí làm ăn, dần dần tôi và chị dâu cũng gạt bỏ những chuyện không vui trước kia đi, có thể giúp gì được các người chúng tôi đều cố gắng giúp rồi.”
“Tôi và chị dâu chẳng trông mong các người đền đáp gì, nhưng giờ anh lại vong ơn bội nghĩa đến cướp con của chúng tôi, chuyện đời không có đạo lý đó đâu.”
“Hôm nay tôi đặt lời ở đây rồi, các người mà dám nhắm vào anh em Hạo Dương sáu đứa xem, tôi và chị dâu sẽ dám trực tiếp dẫn con rời khỏi nhà họ Lưu ngay, sau đó cho con theo họ của chúng tôi hết, để nhà họ Lưu các người tuyệt tự tuyệt tôn không chỉ có mỗi mình Lưu chú tư anh đâu mà còn cả anh cả và anh hai bị anh liên lụy nữa đấy.”
Cái lý lẽ gia tộc tuyệt tự tuyệt tôn quá nghiêm trọng, Lưu Thần Hoàng không thể không mở miệng khiển trách: “Ngô Bảo Châu, cô im miệng cho tôi.”
“Im miệng? Con tôi sắp bị người ta cướp đi rồi, tại sao tôi phải im miệng?”
Không cho bà nói bà càng phải nói: “Nhà họ Lưu các người nói thì hay lắm, có bốn đứa con trai, oai phong hơn bất kỳ ai.”
“Nhưng chỉ có những người sống trong nhà họ Lưu như chúng tôi mới biết, sinh nhiều cái gọi là con trai để nối dõi tông đường này cuộc sống hoàn toàn chẳng bằng nhà người ta sinh một ổ con gái đâu. Cứ nhìn dì Hoàng Anh mà xem, lúc người ta còn trẻ mặc dù sinh hết đứa con gái này đến đứa con gái khác nhưng chưa từng vì thế mà ghét bỏ con gái, bỏ rơi con gái. Cho nên cuối cùng ông trời đã ban cho họ một đứa con trai.”
“Mẹ nhà mình năm xưa cứ mở mồm ra là cười nhạo người ta không có con trai dưỡng lão đưa tiễn, nhưng mọi người nhìn người ta bây giờ xem, có con trai, bốn đứa con gái con rể còn đứa nào đứa nấy đều hiếu thảo, cách dăm bữa nửa tháng lại về thăm hai ông bà.”
“Ngược lại nhìn nhà mình xem, bốn đứa con trai bốn nơi chốn, bố mẹ thậm chí vì Lưu chú tư mà đến cả hôn cũng ly rồi. Bảo là cho chúng tôi về tổng trường đón Tết, về đây rồi lại chẳng có lấy một chỗ ở, nói đây là nhà của chúng tôi mà chẳng sợ người ta cười cho thối mũi à.”
“Các người cứ tiếp tục tác oai tác quái thế này đi, sau này người không có ai đưa tiễn chắc chắn là các người chứ không phải dì Hoàng Anh đâu, tôi nói cho các người biết đấy.”
Vừa rồi thái độ của Lưu phụ làm lòng Ngô thị nguội ngắt, nên những lời này bà cố ý làm mờ đối tượng, ngầm ngầm cũng mắng luôn cả ông vào.
Nói bà bất hiếu cũng được, nói bà ích kỷ bà cũng chẳng sao.
Nếu những người này không cho bà sống yên ổn thì tất cả mọi người đừng hòng có ngày lành mà sống.
Cái miệng của Lý thị không giỏi nói như Ngô thị nhưng suy nghĩ thì đại thể cũng giống bà: “Em cũng có cùng suy nghĩ với em dâu, ngộ nhỡ mọi người muốn động đến con em thì đừng có trách chúng em trực tiếp dẫn con đi đấy.”
Lý thị vốn là người chị dâu hiểu chuyện, hôm nay có thể khiến bà hết lần này đến lần khác nói ra những lời nặng nề như vậy đủ thấy bà đã bị vở kịch ngày hôm nay làm cho trong lòng không thoải mái đến mức nào.
“Bố, bố cũng đừng thấy em và em dâu không có tình người. Nói thật lòng, hai chị em em gả vào nhà họ Lưu bao nhiêu năm nay, thực sự nhận được sự chăm sóc của bố mẹ chẳng được bao nhiêu đâu, ngay cả mấy đứa con trai của chúng em, người giúp chăm sóc chúng lớn lên đều là Nhất Nhất chứ không phải là bố và mẹ.”
