Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 60 - Chương 179
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:19
Những người này cộng lại lên tới vài vạn người, các trường học đi kèm là trường tiểu học Nam Lộ Hoài Âm, trường trung học số 14, còn nhà trẻ thì ngay trong đại viện Bộ Tư lệnh đã có một cái, rất tiện lợi.
Ba năm ngày là mấy người họ đã tìm hiểu rõ ràng xung quanh, Cốc Nhất Nhất có ý định đưa Lý thị vào nội thành đi dạo khắp nơi, nhưng Lý thị lại nói sau này còn nhiều cơ hội đến đây chơi, không vội vàng lúc này, Cốc Nhất Nhất cũng không miễn cưỡng.
Trong khoảng thời gian họ tìm hiểu đại viện, Lưu Thần Diệp cũng tranh thủ thời gian buổi tối đến nhà vài vị lãnh đạo đi lại sơ qua để quen mặt.
Vài ngày trời hai vợ chồng cuối cùng cũng có sự hiểu biết sơ bộ về nơi sẽ sinh sống trong vài năm tới này.
Chiều tối hôm nay đi làm về, bên bảo vệ nói có điện thoại từ nông trường gọi tới, Lưu Thần Diệp lập tức đi nghe ngay.
Thời gian nghe điện thoại hơi lâu, lúc về sắc mặt không được tốt cho lắm, Cốc Nhất Nhất không khỏi mở lời hỏi: "Ai gọi vậy? Có chuyện gì? Sao sắc mặt khó coi thế?"
"Điện thoại của bác trai, bảo anh giúp nghĩ cách đưa Lưu Tiểu Tứ vào trạm tự động hóa."
Trước đây khi nhắc chuyện Lưu Thần Dục với Mục Tiểu Phấn, Cốc Nhất Nhất đã có linh cảm Lưu Thần Dục bản thân không có cách nào tới Tế Nam được e là sẽ tìm đến họ, quả nhiên cô đã đoán đúng.
Theo lý mà nói anh em muốn lên thành phố tìm người anh em đã ổn định ở thành phố trước giúp đỡ là chuyện bình thường không gì bằng.
Nhưng ông Lưu rõ ràng biết mối quan hệ giữa hai vợ chồng họ và Lưu Thần Dục thế nào mà vẫn đưa ra yêu cầu như vậy, đúng là khiến người ta thấy không vui trong lòng.
Có lẽ là đã qua cái tuổi mong chờ tình phụ t.ử, lại có lẽ vì bản thân đã có con nên không còn nhiều tâm trí nghĩ ngợi linh tinh, hơn một năm qua Cốc Nhất Nhất không còn kính trọng ông Lưu như trước đây nữa.
Nay nghe nói ông đưa ra yêu cầu như vậy, Cốc Nhất Nhất có cảm giác đúng là trong lòng ông đứa con trai được cưng chiều từ nhỏ quan trọng hơn đứa con trai từ sớm đã bị đem cho làm con nuôi, nếu không tuyệt đối sẽ không để người con trai thứ ba này mới tới nơi mới chưa đầy mười ngày đã gọi điện đòi Lưu Thần Diệp - người còn chưa đứng vững gót chân - tìm cửa nẻo cho Lưu Thần Dục.
Rõ ràng sớm đã bị đem cho làm con nuôi, bao nhiêu năm qua Lưu Thần Diệp đối với ông Lưu ngoài việc không thân thiết bằng ba đứa con trai khác ra thì lễ nghĩa hiếu kính vẫn đầy đủ, thể diện vẫn giữ cho ông, vậy mà ông Lưu vẫn làm như vậy, đúng là hoàn toàn không đứng ở lập trường của anh để suy xét.
Cốc Nhất Nhất không dưng lại thấy xót xa cho Lưu Thần Diệp, nắm lấy bàn tay to rộng của anh buông lời an ủi: "Người ta vẫn nói cha mẹ thương con út, lời này đã là do tổ tiên để lại thì hẳn có cái lý của nó. Lưu Tiểu Tứ là con út của họ, họ thiên vị là chuyện bình thường."
"Chưa nói đến chuyện anh sớm đã bị đem cho làm con nuôi, ngay cả đối với anh cả anh hai ông ấy cũng thiên vị Lưu Tiểu Tứ, chú ba đừng để tâm."
"Anh không để tâm, chỉ là trong lòng thấy không thoải mái thôi."
Anh vừa nãy trong điện thoại đã trực tiếp từ chối yêu cầu của ông Lưu, ông Lưu vậy mà lại đem chuyện hôm tiệc chia tay anh đã hứa sẽ dìu dắt anh em ra nói, tức đến mức Lưu Thần Diệp trực tiếp vặn lại ông, sớm biết câu nói đó của ông là để chuẩn bị cho ngày hôm nay thì anh đã không mời ông cùng ăn bữa cơm chia tay đó rồi.
"Bây giờ anh hiểu rất rõ một đạo lý, không phải người một nhà không vào cùng một cửa, ông ấy và mẹ Lưu có thể cùng chung sống ba mươi mấy năm trời, về mặt tính cách không có chỗ tương đồng thì không thể nào. Chỉ là mẹ Lưu mấy năm trước do thời kỳ mãn kinh, lại do anh và Lưu Tiểu Tứ đều không lấy vợ theo ý bà nên sớm đã kích phát hết những nét tính cách không mấy hay ho của bà ra một lượt, mới náo loạn đến mức khiến ông ấy - người còn có thể giữ được lý trí - ly hôn với bà."
"Còn ông Lưu thì trong sự chênh lệch giữa mấy đứa con ngày càng lớn, đặc biệt là đứa con bị cho đi làm con nuôi này của ông ấy ngày càng có tiền đồ, cái tâm vốn có thể miễn cưỡng giữ được sự công bằng dần bắt đầu lệch lạc rồi. Lưu Tiểu Tứ sau này mà có thể sống tốt với Lý Đình thì cái tâm bắt đầu lệch lạc này của ông ấy có lẽ sẽ không lệch quá mức, còn nếu Lý Đình lần này trực tiếp ly hôn với Lưu Tiểu Tứ thì sau này e là ông ấy sẽ đưa ra những yêu cầu quá đáng hơn."
Lưu Thần Diệp rất may mắn vì bản thân đã làm tròn trách nhiệm mà mình nên làm đối với ông Lưu mẹ Lưu, chưa bao giờ nghĩ tới việc vì thế mà nhận được gì từ phía họ. Nếu không lúc này anh chắc phải đau lòng lắm.
Cốc Nhất Nhất biết phân tích của Lưu Thần Diệp cực kỳ chính xác, có chút cảm thán nói: "Trước đây em luôn cảm thấy làm con một chỗ này không tốt chỗ kia không tốt, mấy năm nay trước là mẹ Lưu thiên vị không biên cương, sau lại là cái tâm dần nghiêng lệch của ông ấy trong hơn một năm qua, em thấy con một dù có ngàn cái không tốt vạn cái không tốt đi nữa thì cái tâm của cha mẹ đều đặt lên người mình, sẽ không có ngày bị đối xử thiên vị."
Thấy vợ vẻ mặt đầy cảm thán, Lưu Thần Diệp cười trêu chọc: "Vốn dĩ cuộc đời không có gì là thập toàn thập mỹ, nếu không mọi điều tốt đẹp đều rơi vào một người thì bắt những người khác phải làm sao?!"
"Mười ngón tay còn không dài bằng nhau, làm cha mẹ muốn bát nước bưng cho thật bằng là rất khó, nhưng ít nhất phải làm được sự công bằng tương đối. Hôm nay người ông ấy nhờ anh giúp nếu là anh cả anh hai thì trong lòng anh sẽ không thấy khó chịu thế này, nhưng người ông ấy muốn anh giúp lại là Tiểu Tứ, đừng nói bây giờ anh còn chưa đứng vững gót chân ở đây, ngay cả khi đã đứng vững rồi anh cũng không muốn giúp."
Họ khó khăn lắm mới rời khỏi nông trường, rời khỏi cái nơi có quá nhiều người quen biết với vợ chồng Lưu Tiểu Tứ kia để đến một nơi hoàn toàn mới bắt đầu cuộc sống mới, Lưu Thần Diệp không muốn vòng tròn cuộc sống sau này lại có bất kỳ giao thoa nào với Lưu Tiểu Tứ nữa.
Anh đã nói thẳng suy nghĩ của mình cho ông Lưu nghe.
Ông Lưu hỏi anh chẳng lẽ anh nỡ lòng trơ mắt nhìn em trai mình ly hôn, nhìn hai đứa cháu gái không có cha mẹ yêu thương sao?!
Lưu Thần Diệp quẳng lại một câu: Cũng chẳng phải do anh hại, anh có gì mà không nỡ?!
Tức đến mức ông Lưu mắng thẳng anh là m.á.u lạnh, không chút tình nghĩa anh em.
Lưu Thần Diệp nghe thấy khó chịu nên đã trực tiếp cúp điện thoại.
Nghĩ đến mục đích kết hôn của mình ban đầu, Cốc Nhất Nhất hỏi anh: "Có bao giờ hối hận chuyện năm đó đồng ý kết hôn với em không?"
Theo đúng diễn biến của nguyên văn, Lưu Thần Diệp kể từ sau chuyến trở về ba năm trước là không còn mấy dính dáng đến cái nhà này nữa, nếu không phải năm đó cô ích kỷ giữ anh lại kết hôn với anh thì Lưu Thần Diệp hiện giờ không cần phải đối mặt với những phiền toái này.
"Tất nhiên là không rồi, đồ ngốc!" Vươn tay xoa xoa tóc cô, Lưu Thần Diệp nói: "Không có em anh hiện giờ không có người vợ yêu thương, không có con gái thông minh đáng yêu, càng không có hai nhóc con sắp chào đời này."
"Trước khi kết hôn với em anh không biết mình phấn đấu vì ai, sống vì ai. Sau khi kết hôn với em anh biết mình phải nỗ lực thật tốt vì gia đình của chúng ta, phải sống thật tốt vì em và các con."
