Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 60 - Chương 38
Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:44
"Thêm nữa bà nhìn xem chỉ trong chưa đầy một tháng mà con bé đã khiến thằng Ba vốn không bao giờ cười nói của chúng ta thể hiện sự dịu dàng độc nhất vô nhị đó, nó mà thực sự không biết cách nắm giữ lòng người thì làm sao làm được như vậy chứ?!"
Gần đây liên tục bị Cốc Nhất Nhất chặn họng cho không nói được lời nào, trong lòng mẹ Lưu vốn đã bực bội, giờ nghe thấy cha Lưu cứ từng câu từng chữ khen ngợi Cốc Nhất Nhất, mẹ Lưu tức đến mức cũng ngồi bật dậy theo: "Nếu nó có bản lĩnh nắm giữ lòng người như vậy thì tại sao trong suốt gần mười năm qua không nắm giữ tốt trái tim của Tiểu Tứ mà lại đi nắm giữ trái tim của thằng Ba vốn chỉ mới tiếp xúc chưa đầy một tháng?"
"Tôi thấy cuộc hôn nhân từ bé mà chúng ta định ra này, người không hài lòng không chỉ có Tiểu Tứ của chúng ta đâu, Cốc Nhất Nhất chắc hẳn cũng chẳng hài lòng gì. Chỉ có điều nó thông minh hơn, không làm loạn như Tiểu Tứ mà cứ để mặc cho Tiểu Tứ làm loạn đến khi mọi người đều đồng tình rồi nó mới tỏ ra vẻ bất đắc dĩ phải từ bỏ."
"Tôi thấy bà điên rồi, nếu không làm sao có thể nói ra những lời như vậy chứ?!"
"Nếu không phải như tôi nói thì ông giải thích xem tại sao nó lại đột nhiên từ bỏ Tiểu Tứ ngay sau khi chúng ta giúp nó và Tiểu Tứ thành lập sự thật hôn nhân rồi mới đòi kết hôn với thằng Ba?"
……
Nhà cửa thời đại này công năng cơ bản nhất chỉ là che nắng che mưa chứ không có cái gọi là khả năng cách âm.
Vợ chồng họ Lưu lúc đầu còn nén giọng nên Cốc Nhất Nhất ở phòng sát vách không hề biết họ đang bàn tán về chuyện hôm nay.
Nhưng khi cha Lưu bị lời mẹ Lưu chê bai Cốc Nhất Nhất làm cho nổi giận ngồi dậy rồi từng câu từng chữ tranh cãi với mẹ Lưu thì tất cả đều lọt vào tai cô.
Dù câu nói của mẹ Lưu khiến cha Lưu bốc hỏa cô nghe không rõ, nhưng qua cuộc tranh cãi phía sau của hai người Cốc Nhất Nhất đại khái đoán được mẹ Lưu đang chê bai nguyên chủ vô dụng, không giữ nổi trái tim một người đàn ông.
Ấn tượng tốt của Cốc Nhất Nhất đối với mẹ Lưu chỉ dừng lại ở bữa sáng ngày đầu tiên cô xuyên không, kể từ chiều hôm đó cô nói chuyện kết hôn với Lưu Thần Diệp, ấn tượng mẹ Lưu để lại cho cô không còn là sự hiền từ nhân hậu qua đôi mắt nhìn thấy nữa mà là một người mẹ ích kỷ.
Tuy nhiên người mẹ thiên vị con mình, mong muốn con mình tốt đẹp là tâm lý mà Cốc Nhất Nhất thấu hiểu được.
Vì thế đối với mẹ Lưu Cốc Nhất Nhất vốn không có ác cảm.
Nhưng đêm nay nghe thấy những suy đoán ác ý này của mẹ Lưu, Cốc Nhất Nhất cảm thấy có chút ghét bà rồi.
Đúng như cha Lưu nói nguyên chủ là do hai vợ chồng họ nhìn thấy mà lớn lên, tính cách ra sao hai vợ chồng họ dù không hiểu mười mươi thì cũng hiểu được bảy tám phần.
Trong hoàn cảnh như vậy mà mẹ Lưu còn có thể suy đoán ác ý về nguyên chủ như thế, thật đúng là uổng công nguyên chủ đã toàn tâm toàn ý đối đãi với họ.
Trước đây mỗi lần đối đầu với mẹ Lưu Cốc Nhất Nhất ít nhiều cũng nể tình cũ, lời lẽ tuy không khách sáo nhưng vẫn giữ lại thể diện cho bà.
Sau đêm nay nếu có đối đầu, Cốc Nhất Nhất nghĩ mình chắc chắn sẽ không nể mặt bà thêm nữa.
Đồng thời cô cũng nghĩ ngày mai ngày kia phải nhanh ch.óng sửa sang lại nhà cửa cho xong để dọn ra khỏi đây, tránh nghe phải những lời đàm tiếu như đêm nay.
Đối với kiểu suy đoán ác ý hoàn toàn vô bổ này, Cốc Nhất Nhất chẳng mảy may có chút hứng thú nào.
Vợ chồng họ Lưu cuối cùng còn tranh cãi rất lâu, cụ thể mấy giờ thì dừng Cốc Nhất Nhất không rõ.
Nhưng sáng hôm sau không khí giữa hai vợ chồng có vẻ không ổn, Cốc Nhất Nhất và Lưu Thần Diệp có thính lực cực tốt đều nhận ra, chỉ riêng Lưu Thần Dục vốn không mấy quan tâm là không có phản ứng gì.
Có điều cả Cốc Nhất Nhất và Lưu Thần Diệp đều biết chuyện hai vợ chồng tranh cãi đêm qua nên thấy họ không ổn hai người cũng chẳng mở miệng hỏi han gì.
Sau một bữa sáng trầm mặc, Lưu Thần Diệp vẫn đứng dậy tiễn Cốc Nhất Nhất đi học, trên đường đi còn dặn cô đừng để tâm đến những suy đoán ác ý của mẹ Lưu, còn bảo lát nữa anh sẽ ra bưu điện xem giấy giới thiệu kết hôn đã tới chưa.
Những lời của mẹ Lưu nếu nói là để tâm thì cũng không hẳn, chỉ là trong lòng thấy không thoải mái thôi.
Cô biết ý của Lưu Thần Diệp là hễ lấy được giấy giới thiệu kết hôn hai người sẽ lập tức đi đăng ký rồi dọn ra khỏi nhà họ Lưu một cách danh chính ngôn thuận.
Điểm này Cốc Nhất Nhất tán thành.
Vì thế cô để lại một câu: Hy vọng buổi trưa tan học có thể nghe được tin tốt.
Ông trời chắc hẳn đã nghe thấy tiếng lòng nôn nóng kết hôn của hai người, buổi trưa lúc tan học Lưu Thần Diệp quả nhiên báo cho cô biết giấy giới thiệu kết hôn đã tới rồi, bảo cô chiều nay đến trường xin nghỉ vài ngày để chuẩn bị cho việc kết hôn và dọn nhà.
Chuyện sắp kết hôn lãnh đạo trường sớm đã rõ nên việc xin nghỉ phép được phê duyệt ngay lập tức.
Cốc Nhất Nhất nhận được kỳ nghỉ ngay trong buổi chiều hôm đó, thế là cô bắt đầu bài trí tổ ấm mới của mình.
Vải mua ngày hôm qua đã được cô mang ra tiệm may ở nông trường nhờ họ làm thành rèm cửa sổ và rèm cửa chính theo yêu cầu, khi cô từ trường xin nghỉ ra lấy thì đối phương đã làm xong.
Cốc Nhất Nhất trả tiền công rồi ôm đồ về nhà.
Tại nhà mới Lưu Thần Diệp đã quét dọn sạch sẽ, hai người cùng nhau treo rèm cửa sổ và rèm cửa chính lên, căn hộ một phòng ngủ một phòng khách đơn giản coi như bài trí xong xuôi.
Tường sơn trắng, đồ nội thất bằng gỗ đu (elm) màu vàng nhạt, rèm vải màu xanh quân đội, phong cách rất tối giản.
Bài trí xong nhà cửa hai người bắt đầu chuyển đồ đạc từ nhà họ Lưu sang đây.
Đừng nói Lưu Thần Diệp tám năm không trở về nhà gần như chẳng có đồ đạc gì của riêng mình, ngay cả nguyên chủ là người đã sống trong ngôi nhà đó gần mười năm thì đồ đạc cũng ít ỏi đến đáng thương.
Lưu Thần Diệp chẳng cần tốn bao nhiêu sức lực chỉ một chuyến là đã chuyển hết đồ của hai người về nhà mới.
Sau khi đồ đạc được chuyển đến Cốc Nhất Nhất phụ trách treo quần áo vào tủ, Lưu Thần Diệp phụ trách sắp xếp những thứ khác.
Lưu Thần Diệp vốn tưởng chỉ ở nhà một tuần nên chỉ mang theo một bộ quần áo để thay, quần áo của nguyên chủ mỗi mùa cũng chỉ có ba bộ để thay, quần áo của hai người cộng lại tổng cộng chỉ có mười bộ, hoàn toàn không thể so sánh được với tủ quần áo rực rỡ muôn màu ở kiếp trước của cô.
Cốc Nhất Nhất ban đầu còn nghĩ lúc treo quần áo có thể cảm nhận một chút kiểu quần áo của hai người "trong em có anh, trong anh có em".
Treo xong mới nhận ra mình hoàn toàn nghĩ nhiều rồi……
Hôm nay hai người có động tĩnh lớn như vậy cha Lưu mẹ Lưu đương nhiên biết ngày mai họ sẽ đi đăng ký, lúc ăn cơm tối đã dặn dò hai người vài lời như sau khi cưới phải yêu thương nhau các kiểu, rồi mỗi người đưa cho họ một trăm tệ bảo họ tự xem mà sắm sửa thêm đồ đạc.
Lúc trước thẻ ngân hàng Lưu Thần Diệp đưa cho Cốc Nhất Nhất là tiền lương và tiền thưởng tích góp bao năm qua của anh, dù chưa tới vạn nhưng cũng có đến mấy nghìn tệ. Ở thời đại này gia sản như vậy tính là không thấp rồi, hai người chẳng hề thiếu tiền.
