Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 60 - Chương 62

Cập nhật lúc: 15/01/2026 07:11

Hơn nữa tư duy của hai người trong một số phương diện lại thống nhất một cách thần kỳ, điều này khiến tình cảm mẹ chồng nàng dâu tiến triển vượt bậc.

Dĩ nhiên đó là suy nghĩ của mẹ Lưu, còn Lý Đình đối với bà già từng gây cho mình bao nhiêu khó xử, thậm chí từng tát mình giữa đám đông này thì chẳng có chút thiện cảm nào. Chỉ là, hiện tại cô ta cần sự ủng hộ của bà già này để đứng vững ở nông trường.

Lúc chạy từ nhà Cốc Nhất Nhất về nhà họ Lưu, mẹ Lưu đã biết những lời cô ta mắng mỏ bên kia rồi.

Mẹ Lưu cảm thấy cuối cùng cũng có người chung suy nghĩ với mình, bà nắm tay cô ta hỏi: "Con cũng cảm thấy con nhỏ Cốc Nhất Nhất đó là nhìn trúng thân phận và tiền bạc của thằng Ba nên mới bỏ thằng Tư để lấy nó, đúng không?"

Sau một thời gian chung sống, Lý Đình đã đủ hiểu về người mẹ chồng này.

Trước đây cô ta cứ ngỡ mẹ Lưu thực lòng yêu thương Cốc Nhất Nhất, tiếp xúc rồi mới phát hiện, bà ta chẳng qua là thấy Cốc Nhất Nhất dễ điều khiển, lại là do một tay bà nuôi lớn, sau này phụng dưỡng bà sẽ tận tâm hơn mà thôi.

Nếu nói người này thương ai nhất, thì tuyệt đối không ai khác ngoài chính bản thân bà ta.

Kế đến, chắc chắn là cậu con trai út có tính cách giống bà ta nhất – Lưu Thần Dục.

Những người khác thì phải xem có ích cho bà ta hay không mới quyết định coi trọng mức nào, ví dụ như cô ta.

Mụ già này nghĩ đến sau này phải trông cậy vào cô ta và Lưu Thần Dục dưỡng lão, nên thái độ đối với cô ta lập tức thay đổi lớn.

Loại người này, Lý Đình vô cùng coi thường.

Tuy nhiên, cô ta hiện giờ vẫn cần sự ủng hộ của mụ già này, đành phải bằng mặt không bằng lòng, nghe bà nói vậy, Lý Đình trả lời rất khẳng định: "Ngoài lý do đó ra con không nghĩ được cái nào khác."

"Mẹ cũng nói với cha con như vậy, nhưng cha con không những không nghe mà còn trách mắng mẹ, thằng Ba bên kia cũng thế. Cả bác cả và bác hai của con cũng tin con nhỏ đó, không tin người mẹ sinh thành dưỡng d.ụ.c chúng nó như mẹ đây."

Quan hệ giữa mẹ Lưu và cha Lưu bắt đầu xấu đi từ đêm nằm tâm sự đó.

Nếu không phải cha Lưu vì Cốc Nhất Nhất mà mắng bà, mẹ Lưu cũng không đến mức gây gổ với cha Lưu cùng hai đứa con trai lớn đến nông nỗi này, mẹ Lưu hiện tại thực sự là ghét cay ghét đắng Cốc Nhất Nhất.

Lý Đình biết nếu không phải vợ chồng hai anh Lưu Thần Phong khiến mẹ Lưu cảm thấy nguy cơ, mụ già này sẽ không chấp nhận mình nhanh như vậy. Cho nên quan hệ giữa mẹ Lưu và hai anh kia càng tồi tệ thì bà ta sẽ càng nghiêng về phía cô ta và Lưu Thần Dục.

Đợi đến khi cô ta bào mòn hết tình cảm của hai anh kia dành cho bà ta, sau này bà ta chỉ có thể dựa dẫm vào cô ta và Lưu Thần Dục, lúc đó mụ già này sẽ không thể khống chế cô ta được nữa: "Dù sao mấy đứa nhỏ Hạo Khôn đều là do cô ấy giúp chăm sóc mà lớn, bác cả và chị dâu cả vì thế mà tin cô ấy hơn cũng là lẽ thường tình. Ngay cả mấy đứa Hạo Khôn, chẳng phải chúng cũng thân thiết với cô ấy hơn là với mẹ sao?"

Đừng tưởng trẻ con nhỏ mà không biết gì, thực ra chúng là những người cảm nhận rõ nhất ai tốt với mình, ai không tốt với mình.

Mẹ Lưu đối với mấy đứa cháu nội này chưa bao giờ bỏ ra bao nhiêu tâm tư, muốn cháu thân thiết với mình đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Ngược lại, mấy đứa trẻ đó đều do Cốc Nhất Nhất giúp chăm sóc từ nhỏ, thân với cô là chuyện quá bình thường.

"Lũ ăn cháo đá bát, bao nhiêu năm qua nếu không phải mẹ và ông nội chúng đem hết lương ra chi tiêu trong nhà, chúng có được nuôi béo tốt thế kia không?! Kết quả chúng lại chẳng nhớ ơn mẹ, chỉ toàn nhớ đến con nhỏ hôi hám chỉ biết giặt tã thôi."

Khi quan hệ tốt, dù đối phương có đ.á.n.h rắm cũng thấy thơm.

Khi quan hệ rạn nứt, người ta sẽ dùng ác ý lớn nhất để suy đoán về đối phương, mẹ Lưu chính là như vậy.

Trước đây Cốc Nhất Nhất trong mắt bà cái gì cũng tốt, đi đâu cũng khen cô.

Từ khi Cốc Nhất Nhất "nghịch ý" bà, nhất quyết kết hôn với Lưu Thần Diệp, mẹ Lưu nhìn cô cái gì cũng thấy ngứa mắt.

"Sau này con của con và Thần Dục, con nhất định sẽ để nó thân thiết với mẹ nhiều hơn."

Có đứa con trai mụ già thương nhất, lại có thêm đứa cháu mụ già thương nhất, còn sợ đồ đạc trên tay mụ già không rơi vào tay mình sao?!

"Mẹ à, giờ mẹ chỉ mong con và thằng Tư mau ch.óng sinh cho mẹ một thằng cháu đích tôn mập mạp."

"Con dâu nhất định sẽ cố gắng hết sức ạ!"

Ngày hôm sau nghe nói Lưu Thần Diệp và Cốc Nhất Nhất định đi Thượng Hải, mẹ Lưu lại bắt đầu than vãn với Lý Đình: "Sớm biết thằng con này m.á.u lạnh, thà đem tiền trên tay đi phung phí cũng không chịu bỏ ra chữa bệnh cho cha già, năm đó nó vừa sinh ra tôi đã bóp c.h.ế.t nó cho rồi, đỡ phải để bây giờ ở đây làm tôi tức c.h.ế.t."

Nghĩ đến số tiền trong tay đều bị lôi ra để trả viện phí cho cha Lưu thay cho đứa con út, mẹ Lưu hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Số tiền đó, bà vốn định để dành tổ chức một đám cưới thật linh đình cho con út.

Kết quả giờ trắng tay, "Cực cho con quá, Đình Đình!"

"Con thì không sao cả, dù sao con cũng mới đến đây chưa lâu." Lý Đình hiểu chuyện lắc đầu, "Chỉ là Thần Dục dù sao cũng là người sinh trưởng ở đây, kết hôn cả đời chỉ có một lần, lại đến cả tiệc cưới cũng không có, e là sẽ bị người ta cười chê."

Từ khi bà quyết định sẽ sống cùng vợ chồng con út, trái tim vốn đã thiên vị của mẹ Lưu nay lại càng nghiêng hẳn về phía con út.

Nghe Lý Đình nói vậy, mẹ Lưu cũng cảm thấy con trai kết hôn mà không tổ chức tiệc rượu thì quá đạm bạc: "Đợi chúng từ Thượng Hải về, mẹ sẽ nói mẹ thấy người không khỏe, phải đi bệnh viện kiểm tra, bắt chúng bỏ tiền ra, lúc đó số tiền này sẽ đem đi tổ chức tiệc cưới cho con và thằng Tư."

"Không được đâu mẹ, mẹ đang khỏe mạnh sao có thể vì con và Thần Dục mà nói lời như vậy. Vạn nhất điềm lành không đến điềm gở lại linh thì không hay đâu ạ."

"Trước đây con nhỏ Phân đã bảo mẹ đi bệnh viện kiểm tra rồi, sau này mẹ tìm nó, có lời của bác sĩ như nó nói thì chuyện mẹ không khỏe là chắc như đinh đóng cột rồi."

Lý Đình lại khuyên giải thêm vài câu, cuối cùng vẫn không "khuyên" được, đành phải tùy mẹ Lưu định liệu.

Ngày trước khi vợ chồng Cốc Nhất Nhất rời đi, hai mẹ con dâu bàn tán về họ.

Ngày họ rời đi, hai mẹ con dâu vẫn bàn tán về họ.

Ngày thứ hai sau khi đi, hai mẹ con dâu vẫn bàn tán về họ...

Đến ngày thứ mười, cha Lưu cuối cùng cũng xuất viện về nhà tĩnh dưỡng, hai mẹ con dâu vẫn quen miệng nhắc đến họ.

Nửa tháng trời hai người kia không về thì thôi, ngay cả một mẩu tin tức cũng không gửi về, cứ như thể bốc hơi khỏi nhân gian vậy.

Nửa tháng không thấy về, mẹ Lưu nghĩ bụng, một tháng chắc chắn phải về rồi chứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.