Nữ Phụ Độc Ác Thập Niên 60 - Chương 76

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:01

Nghĩ đến dọc đường đi tìm, trái tim lúc nào cũng treo ngược lên cao, Cốc Nhất Nhất hận không thể giống Cổ Trác Dân, cứ để cô gái này bám ở đó mà giáo huấn cho một trận rồi mới cứu.

Nhưng thấy tia chớp ngày càng dày đặc, bầu trời ngày càng âm u, cô lo lắng bão sắp đến, nếu không nhanh ch.óng quay về bảo mọi người thu dọn đồ đạc rút lui thì cực kỳ dễ xảy ra nguy hiểm tính mạng, cô chỉ đành nén cơn giận trong lòng, bảo Cổ Trác Dân cứu người trước.

Cổ Trác Dân không phải hạng người không biết nhìn đại cục, anh cũng có chung nỗi lo như Cốc Nhất Nhất, chỉ đành vươn tay túm lấy hai bắp tay sau của Từ Quế Trân lôi cả người cô ta lên: "Cô nên thấy may mắn vì Nhất Nhất phát hiện cô mất tích là triệu tập mọi người đi tìm ngay, nếu không đợi mọi người ngủ say hết, chẳng ai biết cô biến mất thì cô chỉ có nước làm mồi cho cá mập thôi."

Đôi giày trên chân Từ Quế Trân đã rơi xuống biển từ lần ngã đầu tiên, lần ngã thứ hai cả hai lòng bàn chân đều bị những cạnh đá sắc lẹm trên bãi đá cứa rách, hoàn toàn không đứng vững nổi, Cổ Trác Dân vừa buông tay là cô ta ngồi bệt xuống đất: "Cô ấy là lãnh đạo, phụ trách an toàn của mỗi thành viên, đó là việc đương nhiên phải làm."

Giọng điệu đầy vẻ hiển nhiên, chẳng chút cảm kích hành động của Cốc Nhất Nhất.

"Lãnh đạo của Ủy ban Cách mạng sinh ra là để phục vụ đám thanh niên tri thức xuống nông thôn như chúng ta, cô ấy làm gì cho chúng ta cũng là lẽ đương nhiên. Vả lại cô ấy cứu tôi cũng là cứu chính mình, nếu tôi thật sự có chuyện gì, nhà tôi chắc chắn sẽ không tha cho cô ấy đâu, tới lúc đó cô ấy chỉ có nước gánh không xuể thôi."

Đám thanh niên tri thức từ Bắc Kinh đến này, người nào gia thế cũng không đơn giản, nếu thật sự có ai xảy ra chuyện thì không chỉ Cốc Nhất Nhất gặp rắc rối mà cả Ủy ban Cách mạng cũng sẽ gặp phiền phức.

Đây đại khái là phiên bản "bố tôi là Lý Cương" của thời đại này, dù lời nói không trắng trợn như mấy chục năm sau, nhưng cái sự đe dọa trần trụi bên trong thì bản chất y hệt nhau.

Cốc Nhất Nhất ở kiếp trước vừa là "quân tam đại" vừa là "quan tam đại", gia thế bối cảnh tuyệt đối cực khủng, nhưng cô chưa bao giờ dựa vào thân phận mình mà làm mưa làm gió, là một "quyền tam đại" rất kín tiếng.

Đương nhiên với bối cảnh gia đình như vậy, cô cũng chưa từng đụng phải hạng con ông cháu cha nào dám diễu võ dương oai trước mặt mình.

Hôm nay là lần đầu tiên trong hai kiếp người cô bị kẻ khác dùng quyền thế đe dọa, Cốc Nhất Nhất vốn đang bụng đầy lửa giận, tức đến mức mũi cũng lệch đi: "Chẳng ai ngăn nổi kẻ tự mình tìm c.h.ế.t, rõ ràng ngay ngày đầu tới tôi đã bảo là tối tan ca cấm ra biển, cô cứ thích xông lên tìm c.h.ế.t thì trách được ai?!"

Cũng chẳng trông mong gì kẻ này sẽ biết ơn công lao cực khổ tìm người, nhưng nghe xem cô ta nói những gì, thực sự là không thể lọt tai được.

"Chủ tịch để thanh niên tri thức xuống nông thôn tiếp nhận giáo d.ụ.c lại của nông dân nghèo và trung nông, chính là muốn gột rửa tư tưởng tư sản của những kẻ như các người. Các người xuống nông thôn ba tháng rồi, tôi thấy những người khác sau khi được giáo d.ụ.c tư tưởng đều đã nâng cao giác ngộ rất nhiều, duy chỉ có cô Từ đây là vẫn còn vương vấn mọi thứ ở nhà, xem ra là giáo d.ụ.c vẫn chưa đủ."

"Với tư cách là một lãnh đạo vừa mới nhậm chức, hạng phần t.ử ngoan cố như cô, tôi tạm thời chưa giáo d.ụ.c nổi, quay về tôi sẽ báo cáo lãnh đạo để họ sắp xếp cho cô một chỗ tốt hơn, nhất định phải nắn thẳng cái tư tưởng chủ nghĩa tư bản này của cô lại, kẻo phụ lòng mục đích của Chủ tịch khi đưa mọi người xuống nông thôn."

Dù chỉ là một lãnh đạo nhỏ nhoi, nhưng Cốc Nhất Nhất rất coi trọng công việc này, cô luôn tâm niệm làm lãnh đạo trước hết tâm phải chính thì mới có tư cách dẫn dắt mọi người, giáo d.ụ.c tư tưởng cho mọi người. Thế nên bao nhiêu ngày qua cô luôn lấy mình làm gương trong mọi việc, dù khổ dù mệt cũng chưa từng than vãn nửa lời.

Chắc cũng vì thế mà khiến đám người này tưởng cô là kẻ nhu nhược, dễ bắt nạt, có thể tùy ý chà đạp.

Cốc Nhất Nhất không phải hạng người vô lý, nhưng tuyệt đối không phải kẻ để người khác tùy tiện giày vò.

Bình thường ba cái chuyện nhỏ nhặt cô có thể cười cho qua, không thèm chấp.

Nhưng hạng như Từ Quế Trân, rõ ràng mình làm sai, bắt mọi người đêm hôm cực khổ đi tìm, tìm thấy rồi không một câu cảm ơn thì thôi còn vênh váo coi thường người khác, nếu cô mà còn nhịn được nữa thì cô thành con rùa rụt cổ rồi.

"Cô có tin là dù cô có bị c.h.ế.t đuối thật tôi cũng chẳng cần phải chịu trách nhiệm về cái c.h.ế.t của cô không?!"

Từ Quế Trân không ngờ Cốc Nhất Nhất bỗng dưng nổi đóa, nhất thời không kịp phản ứng.

Mấy ngày qua, rõ ràng người này rất dễ nói chuyện, luôn cố gắng trấn an những trò quậy phá của họ, mỗi lần bị ép đến bờ vực sụp đổ cũng chưa từng thấy cô nổi giận, Từ Quế Trân cứ ngỡ đây là người hiền lành nên mới không kiêng nể gì mà thốt ra những lời đó.

Không ngờ lại bị chỉ thẳng vào mặt mà mắng, lại còn câu nào câu nấy đều đúng trọng tâm khiến cô ta chẳng biết phải trả lời sao cho phải.

Thói đời luôn là "bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh", lúc Cốc Nhất Nhất dễ nói chuyện Từ Quế Trân chẳng coi cô ra gì, giờ Cốc Nhất Nhất nổi giận, Từ Quế Trân lập tức yếu thế, cuối cùng chỉ biết lí nhí lên tiếng: "Là không cần cô chịu trách nhiệm, nhưng cô cũng chẳng dễ sống gì, đúng không?!"

Cốc Nhất Nhất cười lạnh: "Hay là bây giờ cô đi c.h.ế.t thử đi, xem tôi có dễ sống không?"

"C.h.ế.t rồi thì sao mà biết cô có dễ sống hay không?"

"Xem ra não vẫn chưa hỏng hoàn toàn."

Thấy Cốc Nhất Nhất đã xả giận xong, Cổ Trác Dân đúng lúc lên tiếng: "Còn phải về thông báo mọi người thu dọn đồ đạc, tranh thủ đi trong đêm, chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa."

Tia chớp ngày càng dày đặc, bắt đầu có tiếng sấm rền rĩ, bầu trời sà thấp như muốn đè xuống người, đúng là phải nhanh ch.óng rút lui, Cốc Nhất Nhất giọng điệu không mấy thiện cảm hỏi người đang ngồi dưới đất: "Tự mình có đi nổi không?"

Từ Quế Trân cũng không dám nhặng xị nữa, vội vàng đáp: "Lòng bàn chân tôi bị thương, lại không có giày, không đi được."

Từ Quế Trân không đi được, Cốc Nhất Nhất thì dáng người nhỏ nhắn không cõng nổi, cuối cùng chỉ có thể để Cổ Trác Dân cõng cô ta đi, Cốc Nhất Nhất đi sau phụ trách soi đèn.

Nghĩ đến việc kẻ này làm ngoài biển đêm hôm, Cốc Nhất Nhất không nhịn được mỉa mai: "Chuyện ăn uống thực sự quan trọng đến thế sao? Có thể khiến cô đến cả tính mạng cũng không màng, chỉ vì cái mồm thôi à?"

"Tôi chỉ muốn chứng minh cho Dương Đào thấy, tôi không chỉ biết ăn mà tôi còn biết kiếm đồ ăn cho mọi người nữa."

Chuyện buổi chiều làm cô ta mất mặt, cô ta chẳng qua chỉ muốn lấy lại chút thể diện thôi.

"Hình tượng của cô trong lòng mọi người đã đóng đinh rồi, có nỗ lực thế nào cũng vô ích thôi."

"Rõ ràng Dương Đào còn ham ăn hơn tôi, tại sao mọi người chỉ ghét tôi mà không ghét cậu ta?" Từ Quế Trân ấm ức nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.