Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 541: Bất Ngờ Gặp Lại Cố Nhân, Lưng Chợt Lạnh Gáy
Cập nhật lúc: 26/02/2026 08:20
Khi Bàng Cơ còn chưa nói xong, những lưỡi đao sắc bén kia đột nhiên trồi lên, thật sự dọa hắn giật nảy mình.
Ai mà hiểu được cảm giác đó chứ? Một người đã lâu không gặp, đột nhiên xuất hiện trước mắt mình ở một nơi như thế này. Chưa nói được mấy câu, lại phải trơ mắt nhìn họ c.h.ế.t ngay trước mặt, thật sự quá sốc.
Đến giờ anh ta vẫn chưa hoàn hồn.
Vương Viễn Chu cũng tò mò nhìn anh: “Bây giờ anh có thể thi triển dị năng mạnh như vậy từ xa rồi sao? Quan trọng là còn nhanh đến thế.”
Có lẽ ngoài anh ra, không ai kịp phản ứng.
Thẩm Hạc Quy thong thả nói: “Từ lúc biết ở đây còn có người, tôi đã trải một lớp kim loại giống hệt lên sàn nhà, chỉ là các anh không để ý thôi.”
Mọi người cúi đầu nhìn, quả thật không nhận ra được.
Nhưng cũng là vì sàn của phòng thí nghiệm vốn có màu bạc. Hơn nữa vừa rồi lại xảy ra một trận chiến, chẳng ai đi để ý đến chuyện này.
Vương Viễn Chu đột nhiên nhận ra điều gì đó, anh ta cúi đầu nhìn: “Dưới chân chúng ta, không phải cũng có đấy chứ.”
Nói xong, anh ta cảm thấy sau lưng mình hơi lạnh. Dựa theo tình hình vừa rồi, nếu Thẩm Hạc Quy muốn dùng cách này để ra tay với họ, chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao.
Đây chỉ là giả thuyết. Anh ta tin rằng, khi họ chưa chủ động gây sự, Thẩm Hạc Quy sẽ không ra tay với họ.
Vương Viễn Chu cảm thấy cơ thể hẫng đi một cái, chưa đầy một giây sau, lại đặt chân lên sàn nhà vững chắc.
Thẩm Hạc Quy nói: “Bây giờ anh hiểu rồi chứ.”
Vương Viễn Chu im lặng gật đầu, anh ta sẽ mãi mãi ghen tị với dị năng hệ Kim có thể tạo ra vật thể thật của Thẩm Hạc Quy.
Khương Vân Đàn nghĩ đến phản ứng của họ lúc nãy, hỏi: “Các anh quen người tên Bàng Cơ đó à?”
Thẩm Hạc Quy nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, hạ giọng giải thích: “Ừm, trước khi hắn mười lăm tuổi, nhà họ Bàng ở Kinh Thị cũng là một gia tộc có tiếng tăm. Bàng Cơ có thể nói là phú tam đại, đều có qua lại với bọn anh.”
“Chỉ là, sau này doanh nghiệp của nhà họ Bàng bị phanh phui chuyện ăn bớt nguyên vật liệu trong xây dựng, lại còn dùng vật liệu gây u.n.g t.h.ư. Công ty thực phẩm dưới trướng nhà họ cũng bị phanh phui sử dụng thực phẩm hết hạn, quy trình sản xuất không đạt chuẩn và nhiều vấn đề khác.”
“Lúc đó, chuyện của nhà họ Bàng liên tiếp bị phanh phui, mọi người đều cho rằng nhà họ bị gài bẫy. Nhưng trên thực tế, nhà họ Bàng đúng là có những vấn đề đó.”
“Nguyên nhân họ bị điều tra là vì việc ăn bớt nguyên vật liệu đã khiến một công trường xây dựng có mấy người c.h.ế.t, rất nhiều người khiếu nại không có kết quả, đành phải đăng tin lên mạng.”
“Ban đầu nhà họ Bàng dùng thủ đoạn để dập tin. Nhưng không ngờ, có một lần anh đi ngang qua một nơi, vừa hay thấy người nhà của những người c.h.ế.t oan kia quỳ trên đường đòi công bằng, hỏi ra mới biết sự thật.”
“Thế là, anh đã giúp họ báo cáo lên trên. Những người đó cũng không gây thất vọng, sau khi có cơ hội liền đưa ra hết những bằng chứng đã thu thập từ trước.”
“Đối thủ cạnh tranh của nhà họ Bàng thấy vậy, liền thi nhau bỏ đá xuống giếng. Dù sao, nhà họ Bàng sụp đổ, họ cũng có thể chia một phần lợi ích.”
“Chuyện đến đây vẫn chưa kết thúc. Khi người nhà họ Bàng bị bắt giam, lại có thêm những nạn nhân từng bị bịt miệng trước đây đứng ra tố cáo.”
“Sau một loạt phản ứng dây chuyền, nhà họ Bàng sụp đổ. Chỉ là, lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo, nhà họ Bàng vẫn để lại cho con cháu một khoản tiền. Bàng Cơ giải quyết sơ qua một vài chuyện của gia đình xong thì định ra nước ngoài.”
“Trước khi đi, Bàng Cơ còn đặc biệt nhắn tin cho anh, nói muốn gặp anh một lần. Vốn dĩ anh không muốn gặp, nhưng hắn nói đã đến dưới lầu rồi, nên anh cho người đưa hắn lên.”
“Vừa gặp mặt, Bàng Cơ đã đổ hết nguyên nhân họ ra nông nỗi này lên đầu anh. Từ đó về sau, bọn anh không gặp lại nữa.”
“Không ngờ, hắn lại ở đây, trong phòng nghiên cứu dưới lòng đất của nhà họ Lâm.” Thẩm Hạc Quy nói những lời này với vẻ mặt bình thản.
Khương Vân Đàn nhìn anh chằm chằm với đôi mắt long lanh.
Thẩm Hạc Quy tò mò, cúi đầu hỏi: “Sao thế? Cứ nhìn anh mãi.”
Khương Vân Đàn cười: “Chỉ là muốn khen anh, còn nhỏ tuổi đã biết phò trợ chính nghĩa rồi.”
Thẩm Hạc Quy đối diện với ánh mắt tự hào của cô, lòng mềm nhũn, cố nén xúc động muốn ôm cô vào lòng.
Khương Vân Đàn hỏi: “Nhưng mà, sao anh biết họ có thể đã chuẩn bị t.h.u.ố.c nổ ở đây?”
Thẩm Hạc Quy thành thật đáp: “Những phòng thí nghiệm mờ ám như thế này thường sẽ có. Trước tận thế, có lẽ là không muốn để lại bằng chứng cho người khác. Sau tận thế, có lẽ là không muốn thành quả nghiên cứu bị đ.á.n.h cắp.”
“Nếu không phải chúng ta dùng t.h.u.ố.c mê làm ngất nhiều người như vậy, có lẽ trước khi chúng ta xuống đây, họ đã hủy hết những tài liệu này rồi.”
“Không để lại tài liệu cho người khác, cũng giống phong cách của nhà họ Lâm.”
Khương Vân Đàn hiểu ra: “Vậy là, họ lo chúng ta lấy đi rồi cũng sẽ dùng như họ à.”
Ngoài tài liệu, họ còn phát hiện không ít d.ư.ợ.c phẩm. Nhìn hướng dẫn, có vẻ là d.ư.ợ.c phẩm thúc đẩy thức tỉnh dị năng.
Dược phẩm đúng là gọi là Dược phẩm thức tỉnh, nhưng thực tế có rất nhiều tác dụng phụ. Có lẽ những con quái vật và những “người” bị động vật hóa lúc nãy chính là do cái gọi là Dược phẩm thức tỉnh này tạo ra.
Không chỉ vậy, cô còn thấy thiết bị cấy Tinh hạch vào người một cách cưỡng ép, và cả thiết bị rút năng lượng trong Tinh hạch. Tài liệu ghi rằng, d.ư.ợ.c phẩm năng lượng có thể tăng cường dị năng, tác dụng phụ chưa xác định.
Họ nghiên cứu nhiều như vậy, nhưng lại không hề thử nghiên cứu d.ư.ợ.c phẩm loại bỏ virus zombie.
Mấy người dọn dẹp lại toàn bộ phòng thí nghiệm, xác định không còn sinh vật nào có thể cử động, bèn thu dọn vật tư rồi mới rời đi.
Những Tinh hạch họ thu được trong phòng thí nghiệm đều đã bị ô nhiễm, hoàn toàn không giống Tinh hạch bình thường.
Khương Vân Đàn và Thẩm Hạc Quy quyết định mang những Tinh hạch này về cho người của mình nghiên cứu.
Trước khi chuẩn bị rời khỏi tầng hầm, Khương Vân Đàn quay đầu lại nhìn.
Thẩm Hạc Quy hỏi: “Sao thế?”
“Lý Bình không phải nói có mười dị năng giả cấp 5 sao? Kể cả bốn người bị động vật hóa lúc nãy, cũng chỉ có bốn người thôi. Sáu người còn lại, không phải đang ở bên cạnh hắn ta chứ.” Khương Vân Đàn hạ giọng hỏi.
“Chắc là vậy.” Thẩm Hạc Quy trầm giọng nói: “Nếu mấy người đó là những người bị trói cùng hắn, em nghĩ Lý Bình sẽ chịu bó tay chịu trói sao? Anh cảm thấy trong đó có thể có hai ba người, những người còn lại chắc đang ở trong nhà hắn.”
“Lên trên trước đã.” Khương Vân Đàn nói: “Cũng không biết hắn tỉnh chưa. Nếu hắn tỉnh rồi, mà mấy dị năng giả cấp 5 kia lại ở bên cạnh, hắn có thể sẽ gây chuyện.”
Dư Khác thấy Vạn Phú An và Vương Viễn Chu họ đều đã lên, quay đầu lại thì thấy em gái đang thì thầm với Thẩm Hạc Quy, anh gọi: “Hai người nhanh lên đi, mọi người đi hết rồi, còn nói chuyện riêng nữa.”
Tề Nhược Thủy cũng vẫy tay với họ.
“Đến đây.” Khương Vân Đàn đi đến bên cạnh họ rồi nói: “Chị Nhược Thủy, em nghi ngờ trong biệt thự của Lý Bình chắc vẫn còn mấy dị năng giả cấp 5 trà trộn vào.”
