Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 592: Sửa Xong Phi Thuyền
Cập nhật lúc: 26/02/2026 09:16
Cuộc họp đi vào hồi kết, Khương Vân Đàn lơ đãng liếc nhìn về phía cửa hông, kết quả lại nhìn thấy Thẩm Hạc Quy đang dựa vào cửa, mỉm cười nhìn cô.
Tâm thần Khương Vân Đàn rung động, mỉm cười hiểu ý.
Cô nói với mọi người một câu: "Cuộc họp hôm nay đến đây là kết thúc, mọi người về chuẩn bị một chút đi."
Cô vừa dứt lời, liền nhìn thấy Thẩm Hạc Quy ra hiệu tay, ý bảo anh đến văn phòng đợi cô.
-
Khương Vân Đàn mở cửa văn phòng, liền nhìn thấy Thẩm Hạc Quy đang đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ngắm Thần Mộc có chút m.ô.n.g lung dưới màn mưa sương bao phủ.
Nghe nói những người chuyên nghiên cứu về Thần Mộc đã đại khái biết Thần Mộc là loại cây gì rồi, chỉ là vẫn cần khảo chứng thêm.
Dù sao thì trong mấy phương án dự phòng họ đưa ra, cơ bản đều là cây trong truyền thuyết, bọn họ đều chưa từng thấy qua, cũng không có ghi chép hiện còn để đối chứng.
Vì hiện tại vẫn đang ở giai đoạn phỏng đoán, nên tạm thời chưa có ai mạo muội định tính cho Thần Mộc. Dù sao thì nó cũng quá quan trọng.
Khương Vân Đàn vừa nhìn thấy Thẩm Hạc Quy, liền như chim én về rừng lao về phía anh, Thẩm Hạc Quy vội vàng bước lên vài bước, vững vàng đón người vào lòng.
Khương Vân Đàn dựa vào người anh, cả người thả lỏng.
"Sao vậy? Căn cứ trưởng của chúng ta vừa nãy chẳng phải rất thong dong sao?" Thẩm Hạc Quy xoa eo cô, đoán rằng hôm nay cô không phải đứng suốt thì cũng là ngồi suốt.
Bận rộn cả ngày, chung quy vẫn là mệt.
Quả nhiên, giây tiếp theo, anh liền nghe thấy cô nói: "Mệt quá, người mệt, não cũng mệt."
Cả một ngày, toàn thân cô đều căng như dây đàn. Bây giờ sắp xếp xong xuôi, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Hạc Quy an ủi: "Em lần đầu tiên tự mình xử lý hoàn toàn những việc như thế này, đợi qua vài lần, sau khi thành thạo rồi, xử lý thuận tay, sẽ không mệt như vậy nữa."
"Ừm." Khương Vân Đàn cũng hiểu đạo lý này, hôm nay cô có không ít việc là vừa học vừa làm, may mà cũng không xảy ra sai sót gì.
Đối với việc Thẩm Hạc Quy không nói kiểu "em thấy mệt thì không cần làm nữa", cô rất hài lòng. Rất tốt, chứng tỏ mắt nhìn người của cô không sai.
Dưới sự xoa bóp không nhẹ không nặng, lực đạo vừa phải của anh, Khương Vân Đàn cảm thấy trạng thái của mình đã dịu đi không ít.
Cô ngước mắt hỏi: "Ca ca, anh đến vừa nãy sao không vào?"
Thẩm Hạc Quy trầm giọng nói: "Anh sợ anh đột ngột đi vào sẽ làm gián đoạn tiến độ của các em. Hơn nữa, em xử lý rất tốt, anh tin tưởng em. Không cần thiết phải vào làm gì, dù sao sau đó anh cũng biết được sự sắp xếp cụ thể là gì mà."
Khương Vân Đàn đảo mắt: "Cái phi thuyền đó, anh sửa xong rồi à?"
"Ừ, bây giờ đi lấy không?"
"Được."
-
Hai người trở về biệt thự, việc đầu tiên là xuống tầng hầm.
Khương Vân Đàn nhìn chiếc phi thuyền đã được sửa xong, một lần nữa cảm thán trình độ công nghệ của Vị diện Khoa học kỹ thuật Tinh Tế.
Cô quay đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Thẩm Hạc Quy: "Ca ca, anh học được cách chế tạo phi thuyền chưa?"
Thẩm Hạc Quy giơ tay xoa đầu cô: "Toàn ra đề khó cho anh."
Anh thành thật nói: "Sửa thì biết sửa, nhưng chế tạo thì tạm thời chưa làm được. Hơn nữa, vật khổng lồ như thế này, một mình anh cũng rất khó làm ra."
"Nếu có cơ hội, em có thể hỏi đối phương xem có phi thuyền hỏng nào khác có thể bán cho chúng ta không. Cộng thêm các nghiên cứu viên chuyên về kỹ thuật hàng không vũ trụ khác, nói không chừng thực sự có thể chế tạo ra được."
"Mặc dù dị năng hệ Kim của anh có thể giúp anh phán đoán chính xác độ tinh xảo của các loại linh kiện. Nhưng về đặc tính của các loại vật liệu kim loại, vẫn là bọn họ am hiểu hơn."
"Điểm quan trọng nhất là, không biết vật liệu chế tạo phi thuyền chúng ta có thể tìm được hay không."
Khương Vân Đàn đăm chiêu gật đầu: "Được, em biết rồi."
Chiếc tàu sân bay đầu tiên của bọn họ, ban đầu cũng là mua một cái mô hình từ nước khác về. Sau đó qua nghiên cứu, cũng đã chế tạo được tàu sân bay thuộc về mình, hơn nữa còn tiến hành nâng cấp.
Lời của Thẩm Hạc Quy không phải không có lý.
"Đúng rồi, lúc sửa xong phi thuyền, dị năng hệ Kim của anh cũng đã thăng lên cấp 6." Thẩm Hạc Quy bật cười nói, "Anh còn tưởng dị năng hệ Lôi của anh sẽ thăng cấp trước chứ, không ngờ sửa phi thuyền còn có tác dụng này."
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, lúc anh sửa phi thuyền vẫn luôn tập trung sử dụng dị năng hệ Kim của mình, có thể thăng cấp cũng không lạ.
Khương Vân Đàn nắm lấy tay anh, đảo mắt: "Vậy à, thế sau này tìm nhiều máy móc cho anh sửa, như vậy anh có thể nâng cao dị năng rồi."
Thẩm Hạc Quy một tay ôm lấy eo cô, ý vị không rõ nói: "Sao hả? Căn cứ trưởng muốn bồi dưỡng anh theo hướng thợ sửa chữa sao?"
"Nếu có thể, anh xin phép sửa chữa một chút vị tổ tông nhỏ hay tác quai tác quái nào đó."
Khương Vân Đàn trừng mắt nhìn anh, khẽ hừ một tiếng: "Có người đúng là không biết lòng tốt của người ta, còn muốn sửa chữa em."
"Đâu có." Giọng Thẩm Hạc Quy lập tức mềm xuống, "Anh là muốn nói với em, không cần vì anh mà trù tính nhiều như vậy, nâng cao dị năng còn có cách khác. Không cần em đi nợ ân tình của ai."
"Không đâu, anh sửa xong phi thuyền, lẽ ra là đối phương nợ em ân tình mới đúng." Khương Vân Đàn nghiêm túc nói, ví dụ như đòi Graven một số máy móc đã cũ nát, đối với cô mà nói, chỉ là chuyện động mồm mép.
Thẩm Hạc Quy không tranh luận với cô, càng không giáo huấn, mà khen ngợi: "Vậy bảo bối thật lợi hại."
Tai Khương Vân Đàn đỏ lên, khẽ ho một tiếng: "Em thu phi thuyền lại, anh đi chuẩn bị bữa tối đi."
"Được." Thẩm Hạc Quy vui vẻ đồng ý, xoay người lên lầu, để lại không gian cho cô.
Anh vừa đi, Khương Vân Đàn lập tức gửi video call cho Graven.
Video vừa kết nối, Khương Vân Đàn đi thẳng vào vấn đề: "Phi thuyền của cậu sửa xong rồi, bây giờ tôi gửi qua cho cậu."
Cô vừa nói, vừa đặt phi thuyền vào cửa sổ giao dịch.
"Thật á, sao nhanh vậy. Em tưởng còn cần một thời gian nữa chứ. Chị, thợ máy chị tìm quá lợi hại." Graven vui đến mức không nhịn được nhảy cẫng lên.
Sau khi nhận được phi thuyền, Graven thao tác một hồi ngay trước mặt Khương Vân Đàn, xác định phi thuyền có thể cất cánh, hệ thống định vị trên phi thuyền cũng đã sửa xong cho cậu ta, chỉ là vẫn chưa kết nối được với Tinh Võng.
Nhưng cái này không quan trọng, không ảnh hưởng đến việc cậu ta về nhà. Bọn họ vốn dĩ không cùng một vị diện, nếu có thể giúp cậu ta sửa được cả vấn đề không kết nối được Tinh Võng thì quả là quá nghịch thiên rồi.
Trong giọng nói của Graven không giấu được vẻ hân hoan: "Có điều, em phải mấy ngày nữa mới về. Em đã thử đề nghị của chị, cảm thấy có chút hiệu quả."
"Không sao, cậu muốn khi nào về thì tự mình xem xét là được." Khương Vân Đàn không định can thiệp quá nhiều, dù sao hiện tại việc xây dựng căn cứ vẫn đang tiến hành.
"Tôi còn có việc, không nói nhiều với cậu nữa."
Sau đó, cô cúp video.
-
Bảy giờ sáng, đội ngũ xuất phát đi Hải Thành tập hợp ở cổng căn cứ.
Vì nơi đến lần này là Hải Thành, Bạch thúc và bốn con ngỗng trắng lớn của ông ấy cũng đi. Một thời gian không gặp, trạng thái của bốn con ngỗng trắng tốt hơn lúc mới đến rất nhiều, trở nên bóng mượt.
Mấy con ngỗng trắng nhìn thấy Khương Vân Đàn, chạy về phía cô.
Nhưng không ngờ, bọn chúng vừa đến gần cô, liền bị Tiểu T.ử và Ô Long Phủng Thịnh cùng nhau trói gô lại.
