Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 687: Tổ Chức Trường Sinh
Cập nhật lúc: 15/03/2026 17:02
Khương Vân Đàn nghe đến đây đã đại khái hiểu rõ tình hình.
Thẩm Hạc Quy hẳn là sau khi bố xuất hiện thì đuổi theo ra ngoài.
Nhưng phản ứng của Thẩm Hạc Quy nằm ngoài dự liệu của cô, anh lắc đầu nói: “Không nhìn thấy.”
Khương Vân Đàn chần chừ hỏi: “Thật hay giả?”
“Đương nhiên là thật rồi.” Thẩm Hạc Quy biết đạo lý nói miệng không bằng chứng, nếu Vân Đàn không hỏi như vậy, anh sẽ không lấy bức thư Khương thúc đưa cho anh ra.
Nhưng Vân Đàn đã hỏi rồi, cho dù anh không muốn để Vân Đàn nhìn thấy nội dung trong thư, cũng đành phải lấy ra chứng minh sự trong sạch của mình.
Khương Vân Đàn nhìn thấy sự do dự và chần chừ trong mắt Thẩm Hạc Quy, còn tưởng anh sẽ nói ra lời gì để lừa gạt mình, không ngờ, một phong thư giống hệt cái trên tay cô được nhét vào tay cô.
“Mở ra xem đi? Khương thúc viết đấy.” Giọng điệu Thẩm Hạc Quy bất lực: “Vốn dĩ nghĩ, em không hỏi thì sẽ không cho em xem.”
Khương Vân Đàn mở ra xem xong, lập tức hiểu ý trong lời nói của Thẩm Hạc Quy.
Hèn gì không muốn cho cô xem.
Hóa ra là bố nói trong thư không đồng ý cho hai người bọn họ ở bên nhau.
Sau khi Thẩm Hạc Quy đưa phong thư cho cô, trong lòng vô cùng thấp thỏm, anh ước chừng cô xem sắp xong rồi mới hỏi: “Vân Đàn, em thấy thế nào.”
“Thấy thế nào là thế nào? Em cảm thấy bố nói rất đúng mà.”
Thẩm Hạc Quy:?!
Khương Vân Đàn nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của anh, cười rạng rỡ: “Lẽ nào không đúng sao? Phía sau bố đều nói ủng hộ chúng ta ở bên nhau rồi, hay là anh không muốn chấp nhận thử thách của ông ấy.”
“Đúng đúng đúng.” Thẩm Hạc Quy vội vàng cứu vãn.
Ngay sau đó, anh chú ý tới ý cười lướt qua trong mắt Khương Vân Đàn, liền hiểu cô đang trêu mình.
Thẩm Hạc Quy kéo người vào lòng, giọng điệu nguy hiểm nói: “Cố ý trêu anh?”
Khương Vân Đàn vẻ mặt vô tội mở miệng: “Không có mà, sao anh lại nghĩ như vậy chứ.”
“Đừng quậy nữa, em còn muốn xem lần này bố đưa cho em cái gì.”
Vậy mà dùng không gian nữu lớn như thế để đựng, ngay cả mật thất cũng không để.
Khương Vân Đàn vừa mở ra, sau khi nhìn thấy đồ bên trong, theo bản năng trố mắt.
Đập vào mắt, đầu tiên là trầm hương đầy ắp, không tính những cái bố đưa trước đó, cây trầm hương lần này, ít nhất có cả ngàn cây.
Trước đây cô sở hữu hơn hai trăm cây trầm hương biến dị đã thấy keo kiệt bủn xỉn, bây giờ cô cảm thấy cô có thể ngày nào cũng đốt nhang trầm hương, ngày nào cũng dùng tinh dầu trầm hương biến dị.
Khiến cô bất ngờ là, trong góc phía sau trầm hương biến dị còn đặt một đống lớn vàng, có vàng thỏi, cũng có cục vàng lớn vừa mới tinh luyện ra.
Khương Vân Đàn xem một chút, ký hiệu trên vàng thỏi không phải của quốc gia bọn họ.
Trải nghiệm mua sắm 0 đồng mà cô chưa từng trải qua trước mạt thế, đã được bố ruột cô trải nghiệm rồi. Làm tròn lên chính là cô đã trải nghiệm.
Ngoài ra, Khương Vân Đàn còn nhìn thấy một đống lớn tinh thạch, còn có không ít rau quả biến dị, đều là loại ăn được.
Thịt khô biến dị, cũng là nhân vật chính không thể thiếu lần này.
Bố đối với cô thật sự quá tốt.
Thẩm Hạc Quy thấy Khương Vân Đàn không nói gì, cũng không định hỏi nhiều.
Ai ngờ, giây tiếp theo Khương Vân Đàn nói: “Bố lại gửi cho chúng ta rất nhiều trầm hương biến dị, lần này chúng ta không cần lo không có trầm hương biến dị dùng rồi.”
Trầm hương biến dị trong tay bọn họ, đối với mấy người bọn họ mà nói thì không tính là ít. Nhưng đối với cả căn cứ mà nói, quả thực là chín trâu mất một sợi lông.
Cho dù cô đã kiểm soát c.h.ặ.t chẽ lượng dùng, nhưng tính toán nghiêm túc thì ước chừng cũng chỉ có thể kiên trì được vài tháng, đây là còn trong tình huống ưu tiên cho dị năng giả bị rối loạn tinh thần dùng.
Đây cũng là lý do tại sao cô lại sốt ruột như vậy, muốn để cây trầm hương biến dị sớm sinh trưởng.
Thẩm Hạc Quy kéo tay cô vào không gian Thiên Lôi.
Trong không gian, phạm vi bao phủ của lôi trận nhỏ hơn trước rất nhiều, chắc là bị Thẩm Hạc Quy hấp thu rồi.
Thẩm Hạc Quy dẫn cô đi đến dưới cây trầm hương trồng trước đó: “Gốc cây trầm hương biến dị trước đó, bây giờ đã mọc cao bằng một nửa trước kia rồi.”
Khương Vân Đàn nghe vậy, vỗ vỗ đầu: “Quên mất, lần sau bảo bố mang cả gốc cây trầm hương biến dị về, đừng chỉ c.h.ặ.t mỗi cây a.”
Thẩm Hạc Quy:...
Giây tiếp theo, anh không chút do dự bôi t.h.u.ố.c mắt: “Xem ra, Khương thúc vẫn chưa hiểu rõ lắm về tác phong hành sự của em ở căn cứ.”
Khương Vân Đàn nghe thấy giọng điệu châm chọc của anh, vẫn không nhịn được liếc anh một cái.
Thẩm Hạc Quy biết cô nghe ra rồi, khẽ ho một tiếng: “Nhân sâm trồng xuống, hấp thu năng lượng tinh thạch, bây giờ đã biến thành nhân sâm biến dị rồi, em có muốn đi xem không.”
“Xem xem xem.” Khương Vân Đàn nói rồi khoác tay anh.
Bây giờ cô bỗng cảm thấy, bố tạm thời không muốn lộ diện cũng rất tốt, nếu không ông ấy và Thẩm Hạc Quy không chỉ có thể cãi nhau, nói không chừng còn có thể đ.á.n.h nhau.
Khương Vân Đàn xem nhân sâm trong không gian, năng lượng bên trong quả thực giống hệt nhân sâm biến dị.
Cô giả vờ nói mang về thử một chút, đào một cây, chuyển tay liền đặt lên tủ hàng vị diện, tủ hàng đưa ra chú thích chính là nhân sâm biến dị.
Mà tiền thân của cây nhân sâm biến dị này, chính là nhân sâm cô giao dịch với Hoa Thu.
Khương Vân Đàn và Thẩm Hạc Quy lại xem thực vật trồng trong không gian, dưới tác dụng của tinh thạch, chúng toàn bộ đều biến thành thực vật biến dị.
Khương Vân Đàn cảm thán: “Thực vật bên ngoài dưới tác dụng của tinh thạch, tuy có xu hướng biến dị, nhưng tốc độ không nhanh bằng trong không gian.”
Thẩm Hạc Quy cười cười: “Nếu không sao có thể thể hiện ra tính đặc thù của không gian chứ. Sau này, chúng ta có thể trồng nhiều đồ trong không gian hơn.”
“Cũng phải.”
-
Trong phòng họp, hương trà lượn lờ, giúp tỉnh táo đầu óc.
Sau khi Khương Vân Đàn và Thẩm Hạc Quy xuống lầu, trực tiếp đưa bức thư bố gửi cho cô cho Thẩm bá bá xem.
Thế là, Thẩm bá bá lập tức gọi Vương Hoài Xuyên và Hà Quân đến, còn mang theo một đống tài liệu.
Khương Vân Đàn nhìn từng cái niêm phong trên hồ sơ liền biết đằng sau đống tài liệu này hẳn là ẩn chứa một bí mật to lớn.
Thẩm Thanh Sơn không để cô đợi quá lâu, trực tiếp mở một túi hồ sơ ra, đưa đồ bên trong cho Khương Vân Đàn, Thẩm Hạc Quy và Vương Viễn Chu.
Sau đó, ông nói: “Chúng ta nhận được một tin tức, tang thi hiện tại không chỉ tấn công người, còn nuôi nhốt con người, coi con người như nô lệ, thậm chí vẫn đang tiến hành thí nghiệm trên cơ thể người.”
Sở dĩ ông nói như vậy là không muốn để lộ chuyện Khương Hành đưa giấy cho bọn họ.
Trước mắt, chuyện này người một nhà bọn họ biết là được.
Thẩm Thanh Sơn tiếp tục nói: “Hơn nữa, theo chuyện của Căn cứ Hải Thành và Căn cứ Định Hải gần đây mà xem, tiếp theo tang thi chắc chắn sẽ tấn công con người ồ ạt. Bác cảm thấy tác phong hành sự của bọn chúng có chút giống tổ chức ‘Trường Sinh’, cho nên đã đến lúc cho các cháu xem những tài liệu này rồi.”
Vương Hoài Xuyên không nhịn được nói: “Ông lấy đâu ra tin vỉa hè thế?”
Thẩm Thanh Sơn khẽ hất cằm, kiêu ngạo mở miệng: “Vương Viễn Chu không có nhà ngoại, Vân Đàn chúng tôi có. Hơn nữa, Tiên Tiên ngày nào cũng bay trên trời, tự nhiên có thể biết nhiều tin tức hơn, nó sẽ giao tiếp với tôi.”
