Nữ Phụ Không Nhúng Tay - Chương 93: Tú Nương 15
Cập nhật lúc: 27/04/2026 07:50
Sau tết Trùng Cửu, việc làm ăn của Lâm Đạm càng tốt hơn, người tìm đến cửa đặt may y phục rất nhiều, hơn nữa toàn là quý phụ, tiểu thư của Lâm An phủ. Nhưng Đỗ Như Yên chỉ chọn ra vài đơn hàng của những người có thân phận khá cao để Lâm Đạm làm, số còn lại đều từ chối. Nàng ta dường như bẩm sinh đã biết cách giao thiệp với người khác, những vị khách bị nàng ta cự tuyệt ngoài cửa không hề tức giận chút nào, còn càng thêm sùng bái kỹ thuật thêu của Lâm Đạm.
Lâm Đạm không có thời gian nhận đơn, mọi người liền lùi lại cầu thứ yếu, tìm Tam di nương và Tứ di nương may y phục, được hoan nghênh nhất vẫn là loại áo váy dùng túi bông tơ tằm làm lớp lót, một bộ cần tiêu tốn hơn hai mươi lượng bạc, người đặt mua vẫn nối liền không dứt. Mùa đông sắp đến rồi, ai mà không muốn mặc vừa giữ ấm lại vừa mỏng nhẹ? Một chiếc áo váy bông tơ tằm như vậy gần như là vật dụng cần thiết cho mùa đông, đến mùa xuân còn có thể tháo lớp lót ra, tiếp tục mặc, rất có lời.
Một tháng sau, Lâm Đạm bê hộp tiền lên giường, lại gọi Trương Huệ, Tam di nương, Tứ di nương cùng Thúy Lan vào, nói: "Đây là bạc chúng ta kiếm được tháng trước, mọi người đều có góp sức, thì cùng nhau chia đi."
"Kiếm được bao nhiêu?" Trương Huệ trèo lên giường sưởi, tràn đầy mong đợi hỏi.
"Để ta đếm thử xem." Lâm Đạm mở hộp tiền ra, đổ ụp tất cả lên giường sưởi, chỉ nghe một tràng tiếng lách cách giòn giã, rất nhiều bạc từ bên trong lăn ra, lại lấp lánh phát sáng dưới ánh nến, có từng nén từng nén bạc nguyên, có từng hạt từng hạt bạc vụn, còn có bạc thưởng hình hạt dưa, hạt châu, củ lạc, quả thực đếm không xuể.
"Ây da nương của ta ơi!" Cho dù là lúc Lâm gia chưa lụn bại, Tam di nương và Tứ di nương cũng chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, lập tức nhìn đến ngây người.
Thúy Lan che miệng, vẻ mặt không dám tin.
Duy chỉ có Trương Huệ là bình tĩnh nhất, nhưng cũng nhịn không được l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô khốc, khàn giọng nói: "Ta ước chừng ít nhất cũng có ba bốn trăm lượng." Ba bốn trăm lượng bạc vào thời kỳ Lâm gia hưng thịnh nhất quả thực không tính là gì, tuy nhiên, số bạc này lại chỉ là tiền nữ nhi kiếm được trong một tháng, nói cách khác một năm trôi qua, nữ nhi ít nhất cũng có thể kiếm được ngàn lượng, đó là một con số lớn!
Lâm gia có hy vọng rồi, lão gia ông ở dưới suối vàng có nhìn thấy không? Nghĩ đến đây, hai mắt Trương Huệ đã đỏ hoe, lệ quang lấp lánh, nhưng lại ngại ngùng không muốn để nữ nhi phát hiện, vội vàng quay lưng đi lau khóe mắt. Hai vị di nương một trái một phải ngồi bên cạnh bà, nhẹ nhàng vỗ lưng bà. Mọi khổ nạn đều đã qua rồi, bọn họ đã vượt qua được, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp.
Lâm Đạm bẩm sinh đã thiếu đi sợi dây thần kinh mang tên "kích động", chỉ đưa cho Trương Huệ một chiếc khăn tay, sau đó lấy ra một cuốn sổ nhỏ, nghiêm túc đọc: "Tháng trước, Tam di nương làm năm bộ áo váy bông tơ tằm, Tứ di nương làm sáu bộ. Thúy Lan mỗi ngày đều giúp đỡ cắt vải, tiếp đón khách hàng, sửa đổi kích thước y phục. Nương và ta cùng nhau làm một bộ thiết giáp, còn liên hệ thợ rèn đặt làm hai mươi cân mảnh sắt... Lợi nhuận của một bộ áo váy bông tơ tằm là mười lượng bạc, ta trích cho mỗi vị di nương một phần mười hoa hồng, tức là mỗi người năm lượng bạc và sáu lượng bạc; Thúy Lan làm việc vặt, hàm lượng kỹ thuật không cao, nhưng rất vất vả, ta trả hai lượng bạc tiền tiêu vặt hàng tháng; Nương tuy chỉ làm một bộ thiết giáp, nhưng rất tốn thời gian và sức lực, còn gánh vác rủi ro, ta trả mười lượng bạc tiền thù lao, số tiền còn lại ta sẽ đem đi thuê một mặt bằng, sau đó mua chỉ thêu, vải thêu, t.h.u.ố.c nhuộm vân vân, ngân sách trong vòng hai trăm lượng bạc, đây chính là tình hình thu chi tháng trước của chúng ta."
Lâm Đạm gấp cuốn sổ nhỏ lại, hỏi: "Mọi người có vấn đề gì không?"
"Không có vấn đề." Hai vị di nương đồng loạt lắc đầu. Bọn họ đã quen nghe theo mệnh lệnh của đại tiểu thư, cảm thấy đi theo đại tiểu thư, sau này sẽ có vô số ngày tháng tốt đẹp để sống. Cho dù là lúc Lâm Đại Phúc còn sống, tiền tiêu vặt hàng tháng của bọn họ cũng chỉ là năm lượng bạc, không thể nhiều hơn nữa. Nhưng đi theo Lâm Đạm lại khác, chỉ cần bọn họ tay chân siêng năng, không lo không kiếm được tiền. Những di nương lén lấy tài vật của Lâm gia rồi nhân đêm tối bỏ trốn kia nếu biết Lâm gia còn có thể vực dậy, cũng không biết sẽ hối hận thế nào.
"Không có vấn đề, không có vấn đề, cảm ơn cô nương!" Thúy Lan suýt chút nữa vui sướng nhảy cẫng lên. Lúc Lâm gia chưa lụn bại, nàng chỉ là một nha đầu làm việc vặt, một tháng có thể nhận được hai trăm đồng tiền tiêu vặt, sau này Lâm gia lụn bại, nàng sợ mình bị ca tẩu bán vào loại nơi dơ bẩn đó, lúc này mới mặt dày mày dạn ở lại. Nàng nằm mơ cũng không ngờ mình có một ngày lại có thể nhận được hai lượng bạc tiền tiêu vặt hàng tháng! Cô nương thật sự quá hào phóng rồi!
Lâm Đạm liếc nàng một cái, nhắc nhở: "Lúc rảnh rỗi ngươi cũng học thêu thùa với hai vị di nương đi, đợi tay nghề tinh tiến, có thể tự mình may y phục rồi, số bạc nhận được sẽ còn nhiều hơn. Y phục đơn giản lợi nhuận ít, tiền công nhận được cũng ít, y phục xa hoa lợi nhuận nhiều, tiền công nhận được cũng nhiều. Các ngươi nếu muốn kiếm tiền lớn, còn phải liều mạng luyện tập tay nghề."
Ba người nghe xong liên tục gật đầu, một bộ dáng duy đại tiểu thư như thiên lôi sai đâu đ.á.n.h đó.
Lâm Đạm rất hài lòng với sự nhiệt tình và niềm tin trong mắt bọn họ, phát hiện Trương Huệ có chút không vui, lúc này mới đẩy đống bạc lớn còn lại đến bên chân bà, nói: "Nương, những thứ này đều là do con kiếm được, toàn bộ hiếu kính cho người. Đợi con tìm được cửa hàng thích hợp, người lại đưa tiền thuê cho con."
Trương Huệ đang nhíu mày lập tức vui vẻ, ôm nữ nhi vào lòng gọi một trận tâm can bảo bối. Người khác đều chê cười bà không sinh được nhi t.ử, không gánh vác được môn hộ của Lâm gia, đời này là cái mạng già không nơi nương tựa, tuyệt t.ử tuyệt tôn, bây giờ nhìn lại, thì sao chứ? Một nữ nhi của bà, còn có tiền đồ hơn mười nhi t.ử của nhà người khác!
…………
Nghe nói Lâm Đạm muốn thuê mặt bằng, ngày hôm sau Đỗ Như Yên đã cầm một xấp khế đất đến, hào sảng nói: "Nhìn trúng cửa hàng nào cô cứ việc lấy đi, coi như phần tiền ta góp vốn. Đỗ Như Yên ta tuy không có quyền không có thế, nhưng tiền tài lại nhiều đến mức tiêu không hết, cô cứ yên tâm đi!"
Lâm An phủ vốn là quê quán của Đỗ gia, Đỗ mẫu và Đỗ Hoàng hậu lúc xuất giá đã được chia rất nhiều cửa hàng và ruộng đất ở Lâm An phủ. Tuy hai tỷ muội cuối cùng đều bị hưu khí, nhưng của hồi môn lại không bị tham ô. Hoàng đế không làm ra loại chuyện hạ lưu đó, cho dù chán ghét Đỗ Hoàng hậu, cũng bồi thường đầy đủ, đủ để bà sống sung túc nửa đời sau. Hoàng đế chưa từng đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, còn sắp xếp xong đường lui cho Đỗ Hoàng hậu, có thể thấy trong lòng vẫn còn lưu lại một tia dư tình, An Định Hầu phủ liền cũng không dám bắt nạt hai huynh muội, không những trả lại nguyên vẹn của hồi môn của Đỗ mẫu, còn cho thêm rất nhiều tiền bạc. Chuyện này khiến đám thứ t.ử thứ nữ của An Định Hầu tức điên lên, nhưng cũng không thể làm gì được.
Lâm Đạm biết tình cảnh của Đỗ Như Yên, thế là không hề khách sáo với nàng ta, cầm lấy khế đất lật xem từng tờ, chỉ vào một tờ trong đó nói: "Chu Tước đại nhai? Nếu ta nhớ không lầm, Mạnh thị tú trang cũng mở trên Chu Tước đại nhai phải không?"
"Không sai, cửa hàng này của ta nằm ngay đối diện cửa hàng nhà nàng ta, cửa đối cửa."
"Vậy ta muốn cửa hàng này." Lâm Đạm bất giác xoa xoa tay, luôn cảm thấy có thể mở cửa hàng đối diện Mạnh thị tú trang, dường như là một chuyện rất đáng vui mừng, có một loại cảm giác rốt cuộc đã viên mãn rồi.
"Được, ta lập tức bảo Tôn Bá đi dọn dẹp cửa hàng." Đỗ Như Yên cười hì hì nói.
"Nhân tiện làm thêm một tấm biển ngạch, viết tên cửa hàng của chúng ta lên. Cửa hàng của chúng ta gọi là Đạm Yên tú trang thì thế nào?" Lâm Đạm từ từ lên tiếng.
"Cô nói gì?" Đỗ Như Yên sững sờ.
"Ta nói tú trang của chúng ta gọi là Đạm Yên tú trang, cô cảm thấy cái tên này thích hợp không?"
"Thích hợp, đương nhiên thích hợp!" Đỗ Như Yên lúc này mới hoàn hồn, muốn mỉm cười, hốc mắt lại đỏ hoe. Nàng ta giúp đỡ Lâm Đạm thật sự không mưu đồ gì, chỉ là rất thích cỗ kình dẻo dai của nàng khi đối mặt với nghịch cảnh. Nhưng Lâm Đạm lại dùng sức nắm lấy tay nàng ta, kéo nàng ta ra khỏi vũng bùn. Đạm Yên tú trang, đây là tên của hai người các nàng, cũng là sự nghiệp của hai người các nàng, thật tốt nha!
"Đạm Đạm, chúng ta nhất định phải biến Đạm Yên tú trang thành tú trang tốt nhất Lâm An phủ!" Đỗ Như Yên hào tình vạn trượng tuyên thệ.
Lâm Đạm lắc đầu, vẻ mặt rất bình tĩnh: "Không, mục tiêu của chúng ta là biến Đạm Yên tú trang thành tú trang tốt nhất Đại Chu quốc." Nàng hoặc là không làm, đã làm thì phải làm tốt nhất.
Đỗ Như Yên ngẩn người, sau đó cười sảng khoái. Nàng ta cực kỳ thích tính cách này của Lâm Đạm, thoạt nhìn không tranh với đời, vô cùng Phật tính, nhưng lúc cần nghiêm túc, nàng lại lập tức trở nên nhuệ ý tiến thủ, dũng vãng trực tiền.
…………
Hai người đều là phái hành động, chỉ mất nửa tháng đã trang hoàng xong mặt bằng, và treo biển hiệu lên.
Mạnh Tư nhíu c.h.ặ.t mày nhìn sang đối diện, lẩm bẩm: "Đạm Yên tú trang, đây là nhà ai mở vậy?" Nàng ta vừa dứt lời, liền thấy cửa hàng đối diện mở ra, Lâm Đạm và Đỗ Như Yên trước sau bước ra, trong tay cầm hai lẵng hoa lớn, Trương Huệ xách một bánh pháo, châm lửa trong con hẻm nhỏ không người bên cạnh.
Tiếng lách cách giòn giã thu hút rất nhiều người đi đường, nhưng do cửa hàng trang hoàng quá mức tinh xảo xa hoa, mỗi một viên gạch lát nền đều do thợ thủ công đặc chế, thoạt nhìn nhẵn bóng như ngọc thạch, vải vóc bày trên giá hàng tuy không nhiều, lại đều là một số chủng loại danh quý cực hiếm thấy trên thị trường, ngược lại khiến bách tính bình thường không dám ghé thăm.
Đỗ Như Yên nhìn cửa hàng vắng ngắt như chùa Bà Đanh, vẻ mặt có chút chán nản.
Lâm Đạm lại không hề lo lắng chút nào, chỉ lo bày biện kim chỉ, giá thêu ngay ngắn.
Đúng lúc này, Đỗ Như Tùng mặc một bộ kình trang, tay cầm một thanh chiến đao bước vào. Hôm nay hắn không được nghỉ mộc, là sau khi đổi gác với đồng liêu vội vã chạy tới, đưa một chiếc hộp nhỏ tinh xảo cho Lâm Đạm, dịu dàng nói: "Lâm cô nương, chúc cô khai trương đại cát."
"Cảm ơn." Lâm Đạm mở hộp ra, phát hiện bên trong nằm một chiếc quạt xếp, mặt quạt thêu một bức tranh hoa điểu, việc vận dụng màu sắc và biến hóa châm pháp hoàn toàn khác biệt với tú phẩm của Đại Chu quốc, là một loại phong cách cực kỳ rực rỡ nhưng lại cực kỳ giản minh, việc chọn lựa chất liệu chỉ thêu cũng không chỉ giới hạn ở chỉ lụa, còn tăng thêm cọng cỏ, ruy băng, lông chim, lông cừu vân vân.
"Dùng cọng cỏ thật để thêu bồ đoàn, ý tưởng thật kỳ diệu!" Lâm Đạm lập tức thích món quà này, quả quyết nói: "Đây không phải là tú phẩm của Đại Chu quốc phải không?"
"Đây là ta thu được từ trên thuyền của Oa khấu. Kỹ thuật thêu của người Oa truyền thừa từ thời Thịnh Đường mấy trăm năm trước, rất nhiều châm pháp thời Thịnh Đường đã thất truyền ở Đại Chu quốc, bọn họ lại bảo tồn được trọn vẹn." Đỗ Như Tùng rũ mắt nhìn nàng, tràn đầy mong đợi hỏi: "Món quà này cô có thích không?"
"Ta vô cùng thích!" Lâm Đạm dùng sức gật đầu, hai mắt mở to tròn xoe, "Ta có thể cắt nó ra không? Ta muốn học châm pháp của người Oa quốc."
Vẻ mặt Đỗ Như Tùng ngưng trệ một cái chớp mắt, một lát sau lại lắc đầu cười khẽ, ngữ khí vô cùng bất đắc dĩ: "Cắt đi, tùy cô cắt thế nào cũng được." Lâm Đạm không hổ là Lâm Đạm, mãi mãi đều là thực dụng chí thượng. Khó trách nàng có thể mở lại Lâm thị tú trang chỉ trong vòng hơn nửa năm ngắn ngủi.
Không đúng, bây giờ đã không còn là Lâm thị tú trang nữa, mà là Đạm Yên tú trang. Nghĩ đến đây, Đỗ Như Tùng cười càng thêm dịu dàng.
