Nữ Phụ "làm Tinh" Văn Niên Đại Cứ Không Chịu Thức Tỉnh - Chương 158
Cập nhật lúc: 07/04/2026 13:16
Nhưng thằng con trai thô kệch này thật sự chẳng biết điều chút nào, hoàn toàn không di truyền được chút tính cách đỏng đảnh yêu cái đẹp nào của mẹ, lại chủ động đòi mặc bao phân bón.
Nghe nói ở trường có khá nhiều đứa trẻ mặc loại quần này vì nó bền, lại chỉ mất năm hào mà không cần phiếu vải. Mua một cái bao về sửa lại là có ngay chiếc quần dài, tiện lợi vô cùng.
“Mẹ ơi, mẹ may cho con quần run rẩy đi mà!”
Tần Tưởng Tưởng thẳng thừng từ chối: “Mẹ tuyệt đối không may loại quần đó cho con đâu. Con muốn mặc thì tự đi mà may.”
Cô dù sao cũng là con em nhà máy dệt, giờ lại còn là xưởng trưởng lâm thời, bảo cô dùng bao phân bón may quần chẳng khác nào sỉ nhục cô cả.
Ngược lại, em chồng Lê Kim Linh lại thấy loại quần này cũng ổn. Cô bỏ ra một đồng mua hai cái bao phân bón, may cho mình và Tiểu Béo mỗi người một chiếc. Nhưng vì tay nghề kém nên thành phẩm trông xấu đau xấu đớn. May mà Tiểu Béo còn nhỏ nên chẳng chê bai gì, cứ thế mặc chiếc quần "run rẩy" do cô ruột may đi tung tăng khắp nơi.
Các bạn nhỏ khác kinh ngạc hỏi: “Tiểu Béo, cái này là mẹ xưởng trưởng của cậu may cho à?”
Các chị dâu trong đại viện cũng ngớ người nhìn theo.
Tiểu Béo dõng dạc đáp: “Đây là cô nhỏ tôi may đấy, mẹ tôi không chịu may đâu!”
Nghe vậy, các chị dâu mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu đến cả con em nhà máy dệt cũng phải mặc quần bao phân bón thì thật khiến người ta tuyệt vọng quá.
Lê Kiếm Tri về nhà, nhìn thấy bộ dạng "quần run rẩy" của hai cô cháu, chỉ buông một câu: “Cay mắt quá.”
“Lê Kiếm Tri, em phát hiện anh đúng là thiên tài!” Tần Tưởng Tưởng đỡ cái bụng bầu đi đến cạnh chồng. Sau khi nghe từ này từ miệng anh, cô cuối cùng cũng tìm được cách diễn tả cảm giác của mình mấy ngày nay.
Đúng là cay mắt! Cách miêu tả này quá tuyệt vời.
Lê Kiếm Tri bận rộn công việc suốt một thời gian dài, vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm nghị. Vốn dĩ khi về nhà anh vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tán thưởng "anh là thiên tài" của vợ, anh không nhịn được mà bật cười. Trước mặt Tần Tưởng Tưởng, số lần anh mỉm cười luôn nhiều hơn hẳn bình thường.
Anh đỡ vợ về phòng: “Cay mắt thì đừng nhìn nữa, xem cái gì đẹp để rửa mắt đi.”
Lê Kiếm Tri cởi cúc áo, định thay bộ đồ khác. Anh có thói quen về nhà là phải thay quần áo ngay vì chê bụi bẩn bên ngoài, vào phòng ngủ phải mặc đồ sạch sẽ thoáng mát. Anh mới cởi được hai cúc áo thì thấy Tần Tưởng Tưởng đang ngồi bên giường, hai tay che kín mắt.
Lê Kiếm Tri: “?”
Anh vừa buồn cười vừa bực, đi tới ôm vợ vào lòng: “Anh cũng làm em cay mắt à? Sao lại che mắt thế kia?”
Tần Tưởng Tưởng cười hì hì, thuận tay sờ sờ lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh. Cảm giác cơ bắp săn chắc, đàn hồi cực tốt: “Anh trắng ra không ít đấy, mà hình như vóc dáng còn rắn chắc hơn hồi đầu năm nhiều.”
Lê Kiếm Tri vô cùng tự tin: “Đó là đương nhiên rồi.”
“Anh giảm mỡ tăng cơ thành công mà.” Một người đàn ông có ý thức giữ gìn vóc dáng như anh yêu cầu rất khắt khe với bản thân. Trước đây anh còn chê mình hơi gầy, nửa năm qua đã chăm chỉ tập luyện để có vóc dáng tam giác ngược hoàn hảo với tám múi bụng.
Cái này gọi là gì nhỉ? Đây chính là sự tu dưỡng của một "kẻ ăn bám" chất lượng cao.
“Tưởng Tưởng, có muốn tự tay kiểm tra thử không?” Vì Tần Tưởng Tưởng m.a.n.g t.h.a.i nên hai vợ chồng đã lâu không gần gũi. Lê Kiếm Tri nhân cơ hội này khổ luyện thân thể, định bụng sẽ khiến vợ phải kinh ngạc sau khi sinh xong. Để cô biết thế nào là "xa ba ngày phải nhìn bằng con mắt khác".
Âm thầm nỗ lực để khiến vợ yêu phải kinh diễm, đó chính là mục tiêu của anh.
Tần Tưởng Tưởng đỏ bừng mặt, cô không chịu nổi sự mặt dày của gã này: “Anh đừng có tự coi mình là món ngon bày ra trước mặt em. Đừng có dụ dỗ em nữa, đi ra đi.”
“Tưởng Tưởng, lại đây giúp anh rửa mắt nào.”
Cây cối tháng Chín sinh trưởng tươi tốt trong tiết trời thu. Đến mùa này, ba con gà mái Tần Tưởng Tưởng nuôi bước vào thời kỳ đẻ trứng cao điểm, gần như ngày nào cũng có trứng. Nhà họ giờ nuôi năm con gà, toàn là gà mái, hai con mới thêm vào còn nhỏ nên phải đợi đến năm sau.
Mỗi sáng tối đi nhặt trứng đã trở thành niềm vui của cả nhà. Tiểu Béo đi mua bữa sáng về tiện thể vào chuồng gà nhặt trứng, mang vào cho lên nồi luộc hoặc rán ngay. Tuy gà đẻ đều nhưng để mỗi người một quả mỗi ngày vẫn hơi khó, chỉ có thể cách ngày ăn một quả, nhưng thế cũng đủ để không phải ra cửa hàng mua trứng nữa rồi.
Thời tiết ngày một lạnh hơn. Bước vào mùa đông, Tần Tưởng Tưởng lôi hết áo khoác dạ trong nhà ra phơi nắng và giặt giũ. Là một cô nàng yêu cái đẹp và kỹ tính, cô có tới năm bộ áo khoác dạ. Một chiếc áo như vậy cần phiếu công nghiệp và tốn gần một trăm sáu mươi đồng. May mà áo khoác có thể mặc nhiều năm. Từ năm mười sáu tuổi vóc dáng cô không thay đổi nữa, mấy bộ này là tích cóp suốt mấy năm qua, đặc biệt là năm kết hôn gia đình đã may riêng cho hai bộ mới.
Tủ đồ của Lê Kiếm Tri thì đơn điệu hơn, toàn là áo khoác dạ hai hàng cúc màu xanh hải quân, mấy bộ mới cũ đều là đồ quân nhu được phát, rất ấm. Vì ở trong khu tập thể hải quân nên nhiều nhà có loại áo này. Có nhà chuyển đi sẽ bán rẻ áo cũ với giá chỉ năm sáu mươi đồng.
Tần Tưởng Tưởng đương nhiên không cần mua, nhưng Lê Kim Linh đã mua lại một chiếc áo cũ của một nữ quân y, ngày nào mặc vào cũng thấy vui vẻ và vừa vặn.
Trước khi vào đông, Tần Tưởng Tưởng bắt đầu "bắt cu li". Cô nhờ Lê Kim Linh tháo hết mấy chiếc áo len cũ ra, giặt sạch rồi căng sợi len cho thẳng lại, sau đó mới đan thành áo mới. Làm như vậy áo sẽ đẹp và mới hơn hẳn.
Lê Kim Linh vô cùng khâm phục sự "siêng năng" của chị dâu. Theo cô thấy mấy chiếc áo len đó vẫn còn rất đẹp, vậy mà chị dâu vẫn tỉ mẩn tháo ra đan lại, đúng là người chăm chỉ hiếm có, xứng đáng được lên bảng lao động kiểu mẫu.
