Nữ Phụ "làm Tinh" Văn Niên Đại Cứ Không Chịu Thức Tỉnh - Chương 632: Sức Mạnh Của Sự Nổi Tiếng
Cập nhật lúc: 10/04/2026 19:13
"Lê thủ trưởng, tối nay trước khi đi ngủ, anh phải đọc 'Thép đã tôi thế đấy' cho em nghe."
Tần Tưởng Tưởng cảm thấy mình cần phải tôi luyện "ý chí" thép mới có thể chịu đựng nổi sự đả kích của thực tại phũ phàng này. Sóng trước chưa yên sóng sau đã tới, nào là phân xưởng đặc khu đầu tư năm triệu tệ, nào là giải thưởng văn học Mao Thuẫn... cái bóng ma mang tên "rắc rối" đang quấn c.h.ặ.t lấy cô không buông.
Lê Thanh Phong vẻ mặt kỳ quái: "Mẹ mình đúng là lạ thật, tối nào cũng bắt bố đọc 'Thép đã tôi thế đấy'..."
Lê Thanh Tuệ im lặng không dám ho he, vì cô bé biết mẹ cũng giống mình, cứ đặt lưng là ngủ, đọc thép hay đọc đồng cũng vô dụng, trừ khi đọc thực đơn Mãn Hán Toàn Tịch thì may ra.
Lê Thanh Hòa dõng dạc: "Em phải học tập bố mẹ, lớn lên dưới cờ đỏ, trở thành một học sinh giỏi ngay thẳng như ánh mặt trời."
Lê Thanh Lan nũng nịu: "Anh cả, em có thể đến trường anh chơi không? Em cũng muốn đi khoe về Tần xưởng trưởng..."
...
Lê Kiếm Tri bế xốc vợ lên lầu, thì thầm vào tai cô: "Đọc thép cái gì chứ... tối nay chúng ta đừng ngủ nữa, tiểu biệt thắng tân hôn, làm chút chuyện vui vẻ đi."
"Tần xưởng trưởng một lòng vì công việc, không rảnh làm chuyện vui vẻ với anh đâu!"
Tần Tưởng Tưởng đi tắm rửa, trút bỏ mọi phiền não, rồi thoải mái xuống lầu ngắm nghía chiếc xe mới của mình. Có xe là có tất cả! Cô dự định mình cũng phải đi học lái xe, lấy cái bằng rồi tự tay lái xe đưa chồng con đi hóng gió... mà khoan, tại sao lại là cô lái xe nhỉ? À, vì đây là xe riêng của xưởng trưởng Tần Tưởng Tưởng mà.
Vừa về đến Thượng Hải, ăn theo sức nóng của "Tiếng vọng rừng vân sam", đủ loại đoàn biểu diễn, phóng viên báo chí, văn nghệ sĩ nườm nượp kéo đến nhà máy Phi Yến để tham quan, học tập và phỏng vấn.
"Tần xưởng trưởng, cô có cảm nghĩ gì về những chuyện năm xưa?"
"Trong ký ức của cô, Tiết Kiến Quân là người như thế nào?"
"Cô cảm thấy lớp học nuôi heo trong lòng mọi người có ý nghĩa gì..."
Tần Tưởng Tưởng sợ nhất là mấy thứ này, thầm nghĩ biết thế này thà ở lại bãi đất hoang đặc khu ăn bụi còn hơn.
"Chuyện năm xưa tôi quên gần hết rồi."
"Tiết Kiến Quân hả? Tôi chỉ nhớ cậu ta viết cuốn 'Nuôi heo và tư biện triết học' thôi."
"Lớp học nuôi heo á? Giáo sư Thẩm đến dạy mọi người cách phối trộn thức ăn lên men cho heo. Đến tận bây giờ, tôi vẫn thuộc lòng khẩu quyết nấu cám heo đây này..."
Phóng viên: "???" (Quên gần hết? Nuôi heo và triết học?)
Văn nghệ sĩ: "???" (Phối trộn thức ăn lên men? Cám heo thật á?)
Đoàn biểu diễn: "???" (Chà, đúng là lớp học nuôi heo có khác!)
...
Sau những cuộc phỏng vấn này, Tần Tưởng Tưởng chẳng còn tin vào báo chí nữa. Cô phát hiện ra rằng, đôi khi câu trả lời phỏng vấn chỉ là nói hươu nói vượn hoặc cảm xúc nhất thời, vậy mà người ta cũng thêu dệt lên được. Cô bị hỏi phiền quá nên nói đại, ai ngờ lại là lời thật lòng.
"Tần xưởng trưởng đúng là người chân thật!"
"Đến giờ vẫn thuộc lòng khẩu quyết nấu cám heo năm xưa —— cô ấy đúng là người làm việc thực tế! Không hề màu mè hoa mỹ."
"Tần xưởng trưởng tuy trẻ tuổi nhưng trước vinh quang vẫn vô cùng khiêm tốn, cách trả lời hóm hỉnh, phong thái cực kỳ trầm ổn so với tuổi đời."
...
Tần Tưởng Tưởng mặc kệ truyền thông viết gì, cô chẳng buồn quan tâm nữa. Đến cả "Tần xưởng trưởng" còn bị dựng thành phim truyền hình rồi, còn đả kích nào mà cô không chịu đựng nổi chứ.
Bên kia, trợ lý Hà ở trên đảo cũng gọi điện cầu cứu: "Xưởng trưởng ơi, người đến tham quan đông quá, sắp ảnh hưởng đến sản xuất rồi. Ai cũng đòi vào xem 'Lớp học nuôi heo', mà cái phòng đó bé tí, chứa sao nổi? Cô xem có cách nào không?"
Tần Tưởng Tưởng thở dài: "... Mấy người này cũng chỉ là hiếu kỳ nhất thời thôi."
Mười mấy năm qua cô đã nhìn thấu rồi, cứ mỗi đợt tuyên truyền là người ta kéo đến như trẩy hội, qua một thời gian là lại vắng như chùa Bà Đanh. Giống như thủy triều vậy, lên rồi cũng sẽ xuống.
Tuy nhiên, hiện tại nhà máy Phi Yến đang "nợ nần chồng chất" vì xây dựng phân xưởng đặc khu, nhiều người đến tham quan thế này, không tranh thủ kiếm chút tiền thì phí quá.
Cô nảy ra ý định: "Họ muốn xem lớp học nuôi heo chứ gì? Vậy thì làm huy hiệu lớp học nuôi heo, kẹp sách, thẻ gỗ treo, kèm theo một cây b.út máy nữa. Đóng thành hộp quà 'Tiếng vọng rừng vân sam', ai mua hộp quà thì coi như lĩnh hội tinh thần trạng nguyên."
Tần Tưởng Tưởng nhờ ông cụ Âu Dương chế tác mô hình thu nhỏ của lớp học nuôi heo, rồi làm thành đồ lưu niệm: kẹp sách, huy hiệu, sổ tay in hình, b.út máy. Những thứ này sẽ được bán tại Chợ Phong Hoa, các sạp chợ đêm và cả Chợ Phi Yến ở đặc khu.
"Kiếm được đồng nào hay đồng nấy."
Ông cụ Âu Dương rất hứng thú với ý tưởng này, ông bảo mình cũng bị cuốn tiểu thuyết mê hoặc, "Tôi phải đích thân đi cảm nhận bầu không khí học tập nồng đậm đó mới được!"
Đài truyền hình Thượng Hải và nhiều đài khác cũng tìm đến Tần Tưởng Tưởng và Tiết Kiến Quân để tranh quyền chuyển thể phim "Tiếng vọng rừng vân sam".
"Tác phẩm hay thế này phải đưa lên màn ảnh nhỏ!"
"Cần phải tuyên truyền rộng rãi giá trị văn nghệ xuất sắc này..."
Tần Tưởng Tưởng tối sầm mặt mũi. Đợi đến tương lai, không khéo cô còn phải đi bán cả "Búp bê Tần xưởng trưởng" mất thôi!
