Nữ Phụ Mang Thai Những Năm 70 Không Chạy Nữa - Chương 125
Cập nhật lúc: 03/02/2026 19:17
"Cái này... Tiết Quân tính tình là như vậy, để mọi người chê cười rồi." Đoàn trưởng Khổng đặt đũa xuống, tay xoa xoa trên đầu gối, lớp vải quần quân phục bị xoa cho nhăn nhúm cả lại.
Anh định rót thêm trà cho mọi người nhưng khi cầm ấm trà lên lại quên mất phải rót cho ai trước, vòi ấm trà xoay một vòng trên không trung rồi lại lúng túng đặt về bàn.
Đoàn trưởng Chúc cười nói để chữa ngượng: "Chắc là trong nhà có việc gì gấp nên Tiết tẩu mới về xem sao."
Đoàn trưởng Khổng càng thêm ngượng ngùng, anh và Tiết Quân là vợ chồng, trong nhà có chuyện gì sao anh lại không biết chứ.
Đoàn trưởng Khổng ái ngại nhìn Khương Tuyết Di: "Khương tẩu, xin lỗi cô."
"Không sao đâu ạ." Khương Tuyết Di mỉm cười hào phóng, xua xua tay nói, "Mọi người cứ tiếp tục ăn đi ạ."
Bữa cơm trưa kết thúc trong sự ngượng ngùng của Đoàn trưởng Khổng.
Nhưng cũng chỉ có mình anh ngượng ngùng thôi, không có Tiết Quân ở đó bày ra bộ mặt khó coi, mọi người kể chuyện cười không biết náo nhiệt đến mức nào.
Sau bữa trưa, Hạ Thừa Trạch lại lấy dưa hấu lạnh từ trong tủ lạnh ra bổ cho mọi người.
Dưa hấu ướp lạnh ngọt mát, sảng khoái và thơm ngon.
Phương Cầm hỏi về việc Hội phụ nữ mở lớp xóa mù chữ và đào tạo kỹ năng, chị tò mò hỏi: "Tuyết Di, Lưu Lộ, chị nghe người ta nói lớp này của Hội phụ nữ dạy được một nghề kiếm ra tiền, có thật không vậy?"
Khương Tuyết Di cười đáp: "Bọn em sẽ bàn bạc đơn hàng với nhà máy diêm, nhà máy làm hoa nhung, nhận một số việc gia công về dạy mọi người làm để kiếm thêm chút tiền tiêu vặt, cải thiện cuộc sống thôi chứ không dám nói là dạy người ta kiếm tiền đâu ạ."
Tiền Mạn chậc lưỡi nói: "Thế cũng là rất tốt rồi."
Trước đây chị cứ tưởng mấy lớp học này chỉ là chuyện nhảm nhí lừa người thôi, giờ nghe nói đi học còn có thể kiếm tiền, nếu không phải lớp xóa mù chữ và đào tạo kỹ năng có điều kiện tuyển sinh thì chị cũng muốn đăng ký rồi.
Mọi người trò chuyện phiếm cả buổi chiều rồi lần lượt ra về.
Đoàn trưởng Khổng về đến nhà, vừa đẩy cửa ra đã thấy Tiết Quân đang ngồi trên ghế cầm một cuốn sách đọc.
Đoàn trưởng Khổng mím môi, hỏi chị: "Em không muốn nói với anh điều gì sao? Ngay trước mặt mọi người mà em lại đóng sầm cửa bỏ đi như vậy, làm thế có lịch sự không hả?"
Tiết Quân lạnh lùng đáp: "Lịch sự với chả không lịch sự, cái cô Khương Tuyết Di kia lấn lướt như vậy, chỉ biết bắt nạt người khác thôi, tôi mới nói cô ta có hai câu mà cô ta đã dùng những lời lẽ sắc mỏng để chặn họng tôi, tôi không đứng đó lý luận với cô ta là may rồi đấy."
Chị có chút ấm ức nói: "Anh cũng vậy nữa, chẳng chịu nói đỡ cho tôi lấy một câu."
Đoàn trưởng Khổng trầm mặt nói: "Anh giúp em kiểu gì đây? Em vừa mở miệng đã mỉa mai người ta là 'đại tài năng' rồi lại 'trước đây có phải đã từng tiếp xúc với những thứ đó không'. Anh hít sâu một hơi, "Chúng ta đến nhà người ta làm khách chứ không phải đến nhà người ta để kết thù kết oán."
Tiết Quân hừ lạnh một tiếng: "Chẳng qua là giúp bộ đội bắt được tên gián điệp thôi mà? Có gì đâu mà lúc nào cũng treo trên đầu môi, để cả khu ký túc xá này phải tâng bốc cô ta lên tận mây xanh."
"Người ta treo trên đầu môi bao giờ chứ?" Đoàn trưởng Khổng lạnh giọng nói, "Trên bàn ăn, anh không hề nghe thấy Khương tẩu chủ động nhắc đến chuyện phát hiện gián điệp, ngược lại chính em là người cứ nhắc đi nhắc lại mãi đấy."
"Nói trắng ra là em đang ghen tị với người ta, ghen tị người ta được mở buổi nói chuyện, mở lớp xóa mù chữ, lại ghen tị người ta được lên tỉnh nhận giải thưởng, còn phát hiện ra gián điệp nữa."
Đoàn trưởng Khổng thở dài, thật ra anh cũng hiểu tại sao Tiết Quân lại luôn nhắm vào Khương Tuyết Di như vậy.
Hồi trước ở khu gia đình trên đảo Quỳnh Châu, Tiết Quân vì là quân tẩu duy nhất có bằng cấp trung học, lại làm phát thanh viên ở đài phát thanh, lại có người chồng là cán bộ cấp đoàn như anh nên luôn được mọi người tâng bốc.
Nhưng bây giờ đổi chỗ ở, đến thành phố Nam Bình, sống trong khu ký túc xá bộ đội này, các quân tẩu qua lại nếu không có chồng cấp bậc tương đương với anh thì cũng cao hơn, chẳng ai thèm nịnh nọt Tiết Quân làm gì.
Lại nói đến bản thân Tiết Quân, từ bên đảo Quỳnh Châu chuyển sang đây, nghỉ việc phát thanh viên để đến đây, cứ ngỡ dựa vào cái bằng trung học là có thể dễ dàng tìm được một công việc, không ngờ ngay cả Hội phụ nữ cũng không đỗ.
Sự hụt hẫng trong lòng chị đã nảy sinh tâm lý tự ti mạnh mẽ.
Khương Tuyết Di tuy bằng cấp không cao bằng chị nhưng lại đỗ vào Hội phụ nữ, cấp bậc của Hạ Thừa Trạch lại cao hơn anh, hai người họ còn có một đứa con kháu khỉnh.
Hai nhà lại ở sát vách nhau nên chị khó tránh khỏi tâm lý so đo, từ đó mới luôn tìm cách gây khó dễ cho Khương Tuyết Di.
Điều này Đoàn trưởng Khổng có thể hiểu được, thậm chí vì Tiết Quân đã vì anh mà bỏ cả công việc phát thanh viên nên anh có vài phần áy náy, vì thế mới luôn nhường nhịn chị.
Nhưng những gì Tiết Quân làm hôm nay thực sự là quá đáng quá rồi, Đoàn trưởng Khổng cảm thấy mình cần phải khuyên bảo Tiết Quân thật tốt.
Anh bước tới một bước, nắm lấy tay Tiết Quân: "Những suy nghĩ của em anh đều hiểu và thông cảm được, nhưng đúng như Khương tẩu đã nói đấy, 'đừng có lúc nào cũng chỉ nhìn vào hào quang của người khác mà nói lời chua ngoa, để rồi quên mất rằng dưới chân mình cũng có thể tự bước ra một con đường riêng', chúng ta không đi so bì với họ nữa, chúng ta cứ sống tốt cuộc đời của mình không phải tốt hơn sao?"
Tiết Quân im lặng.
Đoàn trưởng Khổng nói tiếp: "Em cứ tìm cách gây chuyện với Khương tẩu mà cô ấy không hề chấp nhặt với em, chứng tỏ cô ấy là người có lòng dạ rộng lượng, thôi em nghe lời anh, sang nói lời xin lỗi với cô ấy một tiếng nhé?"
Tiết Quân đột ngột rụt tay lại, quay mặt đi, mím môi nói: "Tôi không đi đâu!"
Đoàn trưởng Khổng hít sâu một hơi, tiếp tục khuyên: "Em nghe anh một lần đi mà."
Tiết Quân lạnh lùng nói: "Anh đừng có mơ, bảo tôi xin lỗi cô ta á, trừ phi tôi c.h.ế.t." Chị nói tiếp, "Anh cũng không nghĩ xem vừa nãy trên bàn ăn họ đã cười nhạo tôi như thế nào, họ cười tôi thi trượt Hội phụ nữ, sao hả, họ đỗ rồi thì tài giỏi lắm chắc."
Đoàn trưởng Khổng khách quan nói: "Họ cười em cũng là do em lấn lướt quá thôi, vả lại chính em lúc đầu đã tuyên bố chắc nịch là sẽ đỗ Hội phụ nữ mà."
Anh thậm chí còn thấy mấy vị quân tẩu đó vẫn còn lịch sự chán đấy, nếu là người khác thì chẳng cười Tiết Quân cho thối mũi rồi.
Tiết Quân cứng họng, há miệng nhưng không nói nên lời.
Đoàn trưởng Khổng đứng dậy, nhìn xuống Tiết Quân từ trên cao: "Anh hỏi lại em một lần nữa, em có đi xin lỗi không?"
Tiết Quân trợn mắt: "Anh mà dám dùng giọng điệu này để nói chuyện với tôi sao?"
Chị bật dậy như lò xo: "Anh! Anh định làm phản đấy hả!"
Đoàn trưởng Khổng thở dài, không nói thêm gì nữa, đóng sầm cửa bỏ đi.
Anh đi dạo bên ngoài một lúc, nhìn ánh đèn của muôn nhà, nhìn người lớn dắt trẻ con chơi đùa, ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức từ các gia đình bay ra, đột nhiên cảm thấy cuộc sống này thật chẳng có gì thú vị.
Đoàn trưởng Khổng đứng dậy khỏi ghế dài, đi đến cửa hàng hợp tác xã mua rượu và bánh ngọt, hít sâu một hơi rồi mới gõ cửa nhà họ Hạ.
Lúc này Hạ Thừa Trạch và Khương Tuyết Di vừa mới ăn xong cơm tối.
Hạ Thừa Trạch nghe tiếng gõ cửa ra mở cửa, thấy Đoàn trưởng Khổng ở ngoài cửa, anh ngạc nhiên nhướng mày: "Sao anh lại đến đây, có chuyện gì không?"
Đoàn trưởng Khổng cười gượng: "Cái đó... có chút việc ạ." Anh nhìn ra phía sau Hạ Thừa Trạch, "Khương tẩu có nhà không ạ?"
Hạ Thừa Trạch né người sang một bên: "Cô ấy đang rửa bát trong bếp ạ."
Anh mời Đoàn trưởng Khổng vào nhà, rót trà cho anh: "Anh tìm Tuyết Di có chuyện gì thế ạ?"
Mặt Đoàn trưởng Khổng đỏ bừng lên, mãi lâu sau mới thốt ra được mấy chữ: "Tôi tìm Khương tẩu... là muốn xin lỗi cô ấy, hôm nay trên bàn ăn vợ tôi đã có lời lẽ không được lịch sự với cô ấy."
Anh đẩy chai rượu và hộp bánh ngọt vừa mang đến lên phía trước: "Một chút quà mọn không thành kính ý, mong Khương tẩu đừng chấp nhặt với cô ấy."
Hạ Thừa Trạch cạn lời luôn, anh cứ tưởng Đoàn trưởng Khổng đến có việc gì to tát, không ngờ lại là để xin lỗi.
Tiếng nước trong bếp ngừng hẳn, Khương Tuyết Di bước ra, dùng khăn lau khô những giọt nước trên tay: "Đoàn trưởng Khổng, người làm sai không phải là anh, anh không cần phải xin lỗi em." Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp, "Cũng không cần thay Tiết Quân xin lỗi em."
Đoàn trưởng Khổng đứng dậy, lúng túng nói: "Thế sao được chứ, dù sao thì làm sai là làm sai rồi, hôm nay Tiết Quân đúng là đã lấn lướt quá, khiến cô cũng phải khó xử."
Khương Tuyết Di nhìn Đoàn trưởng Khổng, trong đáy mắt thoáng hiện lên vài phần thương hại.
Vớ phải cô vợ như Tiết Quân cũng thật là khổ tâm, tối muộn thế này còn phải mang quà sang nhà người ta xin lỗi.
Đoàn trưởng Khổng nhận ra sự thương hại của Khương Tuyết Di, càng thêm lúng túng, chỉ hận không có cái lỗ nào dưới đất để chui xuống ngay lập tức.
Anh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Thật sự xin lỗi."
Khương Tuyết Di thở dài: "Em vẫn giữ nguyên câu nói cũ, nếu Tiết Quân thật lòng muốn xin lỗi em thì hãy để cô ấy tự mình đến đây."
Cô dắt bánh bao nhỏ đang tò mò nhìn Đoàn trưởng Khổng, xỏ giày vào, dừng lại một chút ở cửa: "Em dắt bánh bao nhỏ đi dạo một lát, hai anh cứ trò chuyện nhé."
Tiểu Mễ nhìn Hạ Thừa Trạch rồi lại nhìn Khương Tuyết Di và bánh bao nhỏ, sủa "Gâu" một tiếng rồi chủ động ngậm dây dắt ch.ó đưa vào tay Khương Tuyết Di.
Khương Tuyết Di một tay dắt bánh bao nhỏ, một tay dắt Tiểu Mễ đi dạo phố, dắt con dắt ch.ó đi chơi.
Hạ Thừa Trạch liếc nhìn chỗ rượu mà Đoàn trưởng Khổng mang đến, hỏi Đoàn trưởng Khổng: "Hay là làm một ly nhỉ?"
Đoàn trưởng Khổng gật đầu, mặt nhăn như mướp đắng.
Không uống thì còn làm gì được nữa, chẳng lẽ về nhà lại tiếp tục cãi nhau với Tiết Quân sao.
Hạ Thừa Trạch rót đầy một ly rượu cho Đoàn trưởng Khổng, ra hiệu: "Anh cứ uống trước đi, em đi chuẩn bị mấy món nhắm."
Nói xong anh quay người vào bếp.
Đoàn trưởng Khổng bưng chén rượu lên, chất lỏng màu vàng hổ phách lung linh dưới ánh đèn.
Anh uống cạn một hơi.
Rượu trôi qua cổ họng, tận gốc lưỡi thấy đắng nghét và chua chát.
Hạ Thừa Trạch từ trong bếp đi ra nhìn thấy Đoàn trưởng Khổng đã uống cạn cả một chai rượu rồi, anh vội vàng ngăn lại: "Ơ này, uống chậm thôi, uống chậm thôi." Anh nói thêm, "Cũng phải để lại cho em một ít chứ."
Đoàn trưởng Khổng chẳng thèm để tai, cứ thế rót tiếp vào ly.
Hạ Thừa Trạch đẩy mấy đĩa nhắm tới trước mặt anh: "Đây, dưa chuột trộn còn thừa từ bữa tối, cá cơm nhỏ rang lạc, với lại có tai heo kho vợ em làm, định bụng để mai mang đến đơn vị ăn mà hôm nay thôi hời cho anh tất đấy."
Đoàn trưởng Khổng nhón một miếng tai heo bỏ vào miệng.
Rõ ràng miếng tai heo thơm ngon đậm đà, giòn sần sật mà sao anh ăn chẳng thấy mùi vị gì cả.
Đoàn trưởng Khổng thở dài thườn thượt, rồi cầm luôn chai rượu dốc thẳng vào miệng.
Hạ Thừa Trạch: "Ơ này, nếu anh mà say mèm ở nhà em là em không chịu trách nhiệm khiêng anh về đâu đấy, đến lúc đó em tống anh ra ngoài cửa cho anh ngủ hành lang luôn."
Đoàn trưởng Khổng cứ "ừng ực ừng ực", uống càng hăng hơn.
Hạ Thừa Trạch thấy vậy đành đổi sang cách khuyên khác: "Anh liệu mà uống thôi, chỉ mang theo mấy chai rượu này thôi đấy, uống hết là anh phải tự đi mua ở cửa hàng hợp tác xã đấy nhé."
