Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 116

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:22

Còn phải nói, cái điệu cười này trông cũng đáng yêu lắm, Hoa Nhẫn Đông móc ra một viên kẹo đưa cho cậu bé. Đứa trẻ nhìn bà nội, sau khi thấy bà lưỡng lự gật đầu mới dám nhận lấy.

"Cảm ơn chị ạ!"

Hoa Nhẫn Đông xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cậu bé, quần áo tuy rách nhưng giặt sạch sẽ, mặt mũi tuy đen nhẻm nhưng cũng được rửa rất sạch, sờ vào thấy da dẻ vẫn còn non nớt lắm.

Hoa Nhẫn Đông mỉm cười thu tay lại: "Bác ơi, hai bà cháu vẫn chưa ăn cơm đúng không? Cháu mời hai bà cháu vào tiệm cơm quốc doanh ăn nhé."

Nụ cười trên mặt bà cụ tắt ngấm, ngay lập tức nhìn Hoa Nhẫn Đông với ánh mắt đầy cảnh giác: "Cô gái à, trên người tôi không có tiền đâu, chỉ có mấy chục quả trứng này thôi."

Ý là, cô muốn lừa thì cũng đừng tìm loại nghèo như chúng tôi mà lừa.

Hoa Nhẫn Đông bất đắc dĩ nói: "Cháu chỉ thấy hiện giờ chúng ta đều đang ở đại đội Loan Đào, tình cờ gặp nhau thì cháu mời hai bà cháu ăn chút gì đó thôi, không có ý gì khác đâu."

Bà cụ hơi kinh ngạc há hốc mồm: "Cô nhìn thấy tôi rồi à?"

Đã nhìn thấy chưa? Đương nhiên là chưa rồi!

Cũng chẳng biết là do bà cụ cố ý tránh mặt cô, hay là do không có duyên như thế, cô đã tìm kiếm ở đại đội Loan Đào suốt hơn nửa tháng, còn đặc biệt đến chuồng bò tìm vài lần mà lần nào bà cụ cũng không có ở đó.

Nhưng cô biết bà cụ là đi theo chồng mình bị đưa xuống đại đội Loan Đào, dù không nhìn thấy thì cũng phải nói là đã nhìn thấy rồi.

Thế là cô gật đầu: "Nhìn thấy rồi mà, không lẽ cháu vừa nhìn thấy hai bà cháu là đã chạy lại ngay sao? Chúng ta cũng coi như người quen rồi, bác cũng biết rõ về cháu, cháu thấy khá quý đứa cháu nội nhà bác nên mới muốn đưa cậu bé đi ăn một bữa cơm."

Trái tim đang treo lơ lửng của bà cụ lúc này mới hạ xuống. Bà đã nói mà, bà nhìn người không bao giờ sai, cái con bé này nhìn là biết gia cảnh tốt, chưa từng phải chịu khổ, ngây ngô như một con ngốc vậy, nếu không lần trước cũng chẳng mua hơn hai mươi con gà con của bà làm gì.

Người như vậy làm sao mà đi báo cáo bà cho được? Xem đi, người ta còn muốn mời mình và cháu nội đi ăn cơm kìa.

Yên tâm rồi, bà cụ nở một nụ cười thật tươi với Hoa Nhẫn Đông: "Cô gái à, sao lại nỡ để cô mời cơm chứ? Hay là cô mua cho hai bà cháu tôi mấy cái bánh bao đi, loại có thịt ấy là tốt nhất, chúng tôi mang về còn có thể để dành ăn dần."

Hoa Nhẫn Đông biết bà muốn mang về cho ông lão ở nhà ăn một ít nên không vạch trần mà đồng ý ngay.

Nếu bà cụ là đối tượng cần nghi ngờ thì không thể bỏ lỡ cơ hội kéo gần quan hệ thế này. Cô đâu phải không thấy bà cụ nhìn mình tuy đang cười nhưng trong mắt lại như đang nhìn một con ngốc vậy, bị bà coi là con ngốc thực ra chưa chắc đã không phải là chuyện tốt.

Còn nếu bà cụ không có vấn đề gì thì chỉ vài năm nữa thôi ông nhà bà sẽ được bình phản, cho dù không nhờ vả được gì thì kết giao một chút cũng chẳng mất mát gì.

Bánh bao ở tiệm cơm quốc doanh vừa to vừa ngon, Hoa Nhẫn Đông cũng thích ăn, cô mua thẳng sáu mươi cái, ba mươi cái bỏ vào túi vải của mình.

Thấy bà cụ cứ nhìn chằm chằm vào túi vải của mình với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, Hoa Nhẫn Đông lại móc ra một cái túi mới, đựng ba mươi cái bánh bao còn lại vào đó rồi đưa cho bà cụ.

"Ái chà, thế này sao mà tiện được chứ?" Bà cụ miệng thì nói không tiện nhưng tay thì chộp lấy cái túi vải nhét ngay vào chiếc giỏ rách của mình: "Vậy thì đa tạ đồng chí Hoa nhé, tôi đưa thằng nhỏ đi trước đây, khi khác mời cô ăn cơm nhé." Nói xong, bà dắt đứa cháu nội đi thẳng.

Nụ cười trên mặt cô nhân viên phục vụ sắp không giữ nổi nữa, thấy Hoa Nhẫn Đông không tức giận mới hỏi: "Họ hàng nhà em à? Bà cụ đó cũng thú vị thật."

Hoa Nhẫn Đông cũng cười: "Chị ơi, hôm nay tiệm cơm có món gì ngon không?"

Cô nhân viên nghe vậy liền phấn chấn hẳn lên: "Có chứ, em đến sớm đấy, hôm nay có thịt kho tàu này, thịt lợn này là chở từ trên núi về, ăn ngon hơn thịt lợn nuôi ở đại đội nhiều."

Hoa Nhẫn Đông biết cả nhà Hoa Kiến Thiết đều thích ăn thịt kho tàu nên bảo cô phục vụ lấy cho ba phần thịt kho tàu và hai phần bánh sủi cảo nhân thịt lợn hành tây. Nhân lúc cô ấy đang lấy phiếu, cô đi ra cửa lấy một chồng cặp l.ồ.ng cơm từ không gian ra.

Cặp l.ồ.ng cơm được xếp gọn gàng, trước khi ra khỏi cửa vẫn không quên để lại một dòng khen ngợi trên sổ góp ý.

Đi được một quãng xa, quay đầu lại vẫn thấy cô phục vụ nhiệt tình vẫy tay với mình!

Cất bánh bao và cặp l.ồ.ng cơm vào không gian, Hoa Nhẫn Đông thay trang phục khác rồi đi tìm anh Ba, từ chỗ anh Ba lấy thêm hai túi lớn hạt giống d.ư.ợ.c liệu. Anh Ba vẫn không lấy tiền của Hoa Nhẫn Đông, trong số hạt giống này có vài loại mà cô đã nhờ Hạ Vũ tìm ở thành phố Kinh mà còn không tìm được.

Có được mấy vị d.ư.ợ.c liệu này, việc điều chế linh đan có thể chuẩn bị bắt đầu được rồi. Hoa Nhẫn Đông ghi nhớ món nợ ân tình này của anh ta, sau này cung cấp thêm nhiều vật tư cho anh ta là được.

Cất kỹ d.ư.ợ.c liệu xong, cô lại bàn bạc với anh Ba một vụ làm ăn khác.

Trước đó đã bán quá nhiều gạo, phần lớn diện tích đất trong không gian của Hoa Nhẫn Đông lại được dùng để trồng d.ư.ợ.c liệu, số lượng gạo không còn bao nhiêu nên lần này cô không định bán gạo nữa.

Ngược lại, lợn, dê và gà thì đã có khá nhiều, trứng gà trứng vịt cũng đến lúc phải xuất xưởng rồi. Nhưng số lượng chắc chắn không thể đồ sộ như ba vạn cân gạo được.

Hẹn tối mai giao hàng xong, Hoa Nhẫn Đông đạp xe quay về huyện Chu.

Chương 104 Chị hai, em nhất định sẽ hiếu thảo với chị!

Lần này Hoa Nhẫn Đông lấy thịt kho tàu, bánh bao và sủi cảo mua ở tiệm cơm quốc doanh từ không gian ra làm bữa tối. Cô còn lấy thêm một tảng thịt ba chỉ lớn có cả xương sườn, sữa mạch nha, bánh kẹo mua ở cửa hàng ra một ít.

Tất cả số vải sợi tổng hợp cùng Tùy Dũng kiếm được lần trước cũng được lấy ra, lát nữa nhờ Chu Lai Anh tìm người may thành quần áo, cả nhà mặc là vừa đủ.

Không nhịn được nếm thử một miếng thịt kho tàu, đúng là ngon hơn thịt trước đây cô ăn, đặc biệt là cái cảm giác dẻo dẻo, mềm nhừ mà không thấy ngấy, Hoa Nhẫn Đông ngay lập tức nếm ra được số thịt này là sản phẩm từ không gian của cô.

Xem ra anh Ba cũng thực sự có bản lĩnh đấy, có thể mang đồ thu mua được từ chợ đen bán vào tiệm cơm quốc doanh, vậy thì có lẽ cô cũng có thể táo bạo thêm một chút nữa rồi.

Buổi tối cả nhà Hoa Kiến Thiết người thì tan làm, người thì đi học về, khi nhìn thấy Hoa Nhẫn Đông và mâm bánh bao, sủi cảo, thịt kho tàu trên bàn, Hoa Tiểu Hoa và Hoa Ái Đảng đều reo hò nhảy cẫng lên: "Chị hai là tốt nhất!"

Ngược lại, Hoa Đại Hoa thì nhíu mày. Trước kia chưa đi làm cô chưa thấy kiếm tiền vất vả thế nào, từ sau khi nhận lương tháng trước, Hoa Đại Hoa tiêu tiền ngày càng cẩn thận hơn.

"Nhị Hoa, em mua mấy thứ này tốn không ít tiền đâu nhỉ? Sau này có tiền thì để dành lại, đừng tiêu hết như thế."

"Hả? Chị đúng là chị cả của em không đấy? Sao em sắp không nhận ra nữa rồi nhỉ?" Hoa Nhẫn Đông kinh ngạc đưa tay lên sờ mặt Hoa Đại Hoa, cô bắt đầu nghi ngờ không biết có phải chị mình bị ai nhập xác rồi không, trước đây trong nhà chị ấy là người hay tiêu xài nhất, thế mà cũng biết điều, trưởng thành rồi sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 117: Chương 116 | MonkeyD