Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 127
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:24
"Nhị Hoa, cháu tìm cậu à?"
"Cậu hai, lại đây ngồi đi ạ!"
Nói xong, Hoa Nhẫn Đông đẩy một chiếc ghế đẩu khác ra cho Chu Lai Phúc ngồi.
Chu Lai Phúc ngồi xuống cũng cầm một nắm rau rừng lên nhặt: "Rốt cuộc là chuyện gì thế? Cậu nghe mợ cháu nói rồi, chiều nay cháu với hai đứa nhỏ lên núi xem rừng đào à?"
Hoa Nhẫn Đông cũng không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: "Cậu hai, chiều nay cháu lên rừng đào xem rồi, rừng đào của mình chủ yếu là do cắt tỉa chưa đủ nên đào mới không lớn được. Nếu cậu tin cháu, ngày mai cho cháu vài người, cháu dạy họ cách cắt tỉa cành, năm nay đào kết trái chắc chắn sẽ lớn hơn mấy năm trước."
"Được, cháu nói sao cậu làm vậy. Bây giờ đang là mùa bận rộn, ngày mai cho cháu ba người đủ không?" Chu Lai Phúc vốn cũng chẳng còn hy vọng gì vào vụ đào này nữa, Hoa Nhẫn Đông muốn làm thế nào thì làm, cùng lắm năm nay đào vẫn không bán được thì sang năm đào hết cây đi trồng ngô.
Hoa Nhẫn Đông nghe xong thấy nhân lực chắc chắn không đủ, nhưng rõ ràng Chu Lai Phúc cũng không điều động thêm được nhiều người, dù có cho cô ba người thì ước chừng cũng là kiểu người già yếu phụ nữ trẻ con, không làm được việc gì nặng.
Thế là cô nói: "Thế này đi ạ, nhiệm vụ cắt tỉa cây đào cứ giao cho cháu và thanh niên trí thức Hạ, đợi khi tụi cháu tỉa xong, cháu sẽ đi lấy một đợt cây giống dâu tây, lúc đó cháu sẽ gọi lũ trẻ trong đại đội lên núi cùng cháu trồng dâu tây. Hôm nay cháu xem rồi, dưới gốc đào có khoảng trống rất lớn, để không cũng lãng phí, chi bằng trồng ít dâu tây, dù đào cuối cùng không bán được tiền thì dâu tây cũng kiếm thêm được chút ít."
Chu Lai Phúc nghe xong thấy phấn chấn hẳn lên, nhưng nghĩ đến đầu ra lại hơi lo lắng: "Thế liệu có người mua không?"
Hoa Nhẫn Đông cười: "Sao lại không có người mua chứ? Chẳng phải bây giờ cháu đang làm việc ở Liên đoàn Phụ nữ sao, mấy hôm trước lãnh đạo còn nói với cháu, bảo cháu hỏi thăm xem dưới quê có đặc sản gì không, muốn làm phúc lợi phát cho nhân viên, cháu thấy dâu tây và đào này đều rất tốt đấy ạ."
"Hả? Nhị Hoa, cháu định giúp cậu tìm luôn cả đầu ra à?" Chu Lai Phúc kích động xoa xoa tay: "Cháu yên tâm, cậu sẽ không để cháu thiệt thòi đâu, chỉ cần bán được, cậu sẽ trích hoa hồng cho cháu."
Hoa Nhẫn Đông xua tay: "Không cần không cần đâu ạ, đây đều là công việc trong phận sự của cháu, hợp tác với ai cũng là hợp tác, hợp tác với cậu lại còn biết rõ ngọn ngành, thay vì để người khác hưởng lợi, chi bằng để người nhà mình hưởng. Ngay cả khi cuối cùng đào thật sự khó bán, biết đâu chúng ta còn có thể mở một xưởng đồ hộp đấy ạ?"
Đối với việc mở xưởng, Chu Lai Phúc đúng là không dám nghĩ tới. Dù sao có được lời cam đoan của Hoa Nhẫn Đông, ông cũng coi như trút được gánh nặng trong lòng, hớn hở đi về nhà.
Hạ Vũ, người nãy giờ không xen vào câu nào, cứ thế bị sắp xếp công việc cắt tỉa cành cây. Anh định nói mấy lần rồi thôi, cuối cùng vẫn lẳng lặng thu dọn rau rừng.
Rau rừng tốt mà, dương xỉ xào thịt, rau gai chấm tương, nghĩ thôi đã thấy thèm rồi. Chờ tỉa cành xong, anh cũng có thể lên núi hái ít rau rừng về phơi khô.
Ngày hôm sau, Hạ Vũ được sắp xếp công việc cùng Hoa Nhẫn Đông lên núi.
Mỗi người cầm một chiếc kéo lớn tỉa cành, "cạch cạch" một hồi, chỉ còn lại cành chính.
Hạ Vũ lo lắng nói: "Tỉa trọc lóc thế này, còn ra quả được không?"
Hoa Nhẫn Đông vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Có em ở đây anh sợ cái gì?"
Có lời cam đoan của Hoa Nhẫn Đông, Hạ Vũ càng ra sức tỉa hơn. Một buổi sáng hai người đã tỉa được ba mẫu vườn.
Hoa Nhẫn Đông cứ tỉa một cây là lại truyền vào một ít dị năng. Cây sau khi tỉa xong quả nhiên tràn đầy sức sống, thậm chí có mấy cây do lỡ tay truyền hơi nhiều dị năng còn nở ra vài bông hoa, Hoa Nhẫn Đông lặng lẽ ngắt bỏ hoa đi.
Dùng năm ngày thời gian, hai người đã tỉa xong hơn hai mươi mẫu rừng đào. Cành cây tỉa xuống cũng không lãng phí, Hạ Vũ vác một ít về điểm thanh niên trí thức làm củi đốt, số còn lại cũng gọi người trong đại đội đến chở về.
Người trong đại đội nhìn thấy hàng cây bị tỉa có hơi trọc thì đều nghi ngờ Chu Lai Phúc giao vườn quả cho Hoa Nhẫn Đông xử lý thuần túy là trò đùa, ước chừng năm nay đến đào nhỏ cũng chẳng thu hoạch được mấy quả.
Tỉa xong cây đào, trước khi về thành phố, Hoa Nhẫn Đông tìm đến Chu Lai Phúc, bảo chú ấy ngày mai cử Chú Ba Chu lên thành phố đến nhà cô để chở cây giống dâu tây.
Chú Ba Chu không biết đường đến nhà Hoa Nhẫn Đông, ngày hôm sau Chu Lai Phúc cùng Chú Ba Chu đi tới.
Phần rễ của cây dâu tây được Hoa Nhẫn Đông bọc bằng nilon, xếp dày đặc đầy dưới đất, ba người khuân một hồi lâu mới chất hết lên xe.
Trên đường đi, Chú Ba Chu cứ hồi tưởng lại hồi trẻ mình đã từng được ăn dâu tây ngon thế nào, còn Chu Lai Phúc thì cứ thở ngắn thở dài.
Hoa Nhẫn Đông nghe một lúc thì không chịu nổi nữa, hỏi: "Cậu hai, cậu làm sao thế ạ?"
Chu Lai Phúc vẫn thở dài, Chú Ba Chu nhìn không nổi nữa: "Thì còn làm sao nữa? Sắp đến lúc cấy lúa rồi, ai mà biết được cái quân khốn kiếp nào đã cắt sạch mạ rồi. Sáng nay phát hiện ra thì chẳng còn mấy cây sống cả. Không có mạ thì ruộng nước làng mình trồng trọt thế nào đây?"
"Phá hoại sản xuất là tội lớn đấy, bọn họ không sợ bị bắt được là bị b.ắ.n bỏ à?"
Chu Lai Phúc nghe xong lại thở dài: "Cũng phải bắt được người đã chứ, trong làng giờ đã điều tra một lượt, phía công an cũng đã đến rồi mà vẫn chưa tra ra là ai làm. Giờ sắp đến mùa cấy rồi, không trì hoãn được đâu."
Hoa Nhẫn Đông an ủi: "Cậu hai, cậu đừng vội, cậu cứ chở cây dâu tây về trước đã, cháu đi tìm người hỏi thăm xem có mạ sẵn để bán không. Nếu có thì đương nhiên là tốt nhất, còn nếu không, để xem có giống lúa muộn không, cùng lắm chúng ta trồng muộn vài ngày, chắc cũng không ảnh hưởng gì lớn đâu ạ."
Chu Lai Phúc nghe vậy thì cũng chỉ biết làm thế, nếu không thì chẳng lẽ lại biến ruộng lúa đã cày xong thành ruộng cạn sao? Nếu thật sự làm vậy thì cũng lỡ mất vụ rau thu tiếp theo rồi.
Hẹn sau khi giao xong cây dâu tây, buổi chiều Chú Ba Chu lại đ.á.n.h xe bò qua một chuyến nữa, rồi ba người tách ra.
Hoa Nhẫn Đông đương nhiên sẽ không đi trạm vật tư nông nghiệp nào cả. Trong không gian của cô có không ít lúa, thúc sinh bây giờ cũng kịp, vả lại đều là loại lúa thượng hạng đã được thúc sinh vài vòng bằng dị năng trong không gian. Cho dù sau này trồng ở đất bên ngoài, không sử dụng dị năng thì cũng không phải loại lúa hiện tại có thể so sánh được.
Nhưng nếu không tìm được kẻ phá hoại nông nghiệp thì dù có trồng mạ xuống cũng không an toàn.
Còn cả rừng đào và dâu tây trên núi nữa, mọc tốt đến mấy cũng sợ kẻ xấu phá hoại.
Việc cấp bách lúc này là lấy mạ ra trước, rồi nhanh ch.óng bắt kẻ đứng sau phá hoại.
Chương 114 Đây mới thực sự là khách hàng lớn
Về đến nhà, cô vào trong không gian thúc sinh một lô mạ, rồi chuyển ra ngoài không gian. Từng bó mạ mập mạp trông rất thích mắt, ước chừng có lô mạ này, đại đội Loan Đào Hoa năm nay chắc chắn sẽ là một năm đại bội thu.
