Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 132
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:24
Hai người đang nằm trên giường sưởi thấy dáng vẻ hung dữ này của Trần Nguyệt, sợ tới mức trùm chăn kín mít không dám hó hé lời nào.
Đợi Trần Nguyệt trút giận xong, Hoa Nhẫn Đông mới lên tiếng: "Được rồi, thế là đủ rồi, đ.á.n.h hỏng người thật lại phải đưa cô ta đi gặp bác sĩ đấy."
Trần Nguyệt hằn học đứng dậy, nhổ một bãi nước bọt về phía Trình Nghiên: "Hôm nay tha cho cô! Lần sau còn dám chọc tôi, tôi đ.á.n.h cho cô thành đầu heo luôn!"
Trông bộ dạng này đúng là có chút "cáo mượn oai hùm"!
Hoa Nhẫn Đông mỉm cười hài lòng, vừa hay cô đ.á.n.h người còn sợ đau tay, Trần Nguyệt đã thay cô dạy dỗ Trình Nghiên, cô cũng đỡ tốn sức.
Có điều nữ chính nguyên tác này sống t.h.ả.m quá, không biết có phải do không thể "song kiếm hợp bích" cùng nam chính nên uy lực mới giảm mạnh hay không.
Trình Nghiên nằm dưới đất bất động giả c.h.ế.t, Hoa Nhẫn Đông đi tới đá một cái: "Dậy đi, đừng tưởng giả c.h.ế.t là không phải trả tiền."
Đáp lại cô là tiếng khóc hu hu của Trình Nghiên.
Bên phía các nam thanh niên tri thức có mấy người ra xem tình hình, bị Trần Nguyệt lườm cho một cái là ngoan ngoãn chui vào phòng: Điểm thanh niên tri thức chỉ có bốn người phụ nữ mà ồn ào như hai nghìn con vịt, suốt ngày không phải người này dùng kem bôi mặt của người kia, thì là người kia ăn đồ ăn vặt của người này, tối ngày chỉ nghe thấy họ tranh cãi om sòm.
Hôm nay tốt với người này, mai lại cạch mặt người kia, đi làm đã mệt rồi còn không dứt được chuyện thị phi, thật là phiền c.h.ế.t đi được.
Trình Nghiên khóc một hồi lâu cũng chẳng thấy ai tới khuyên nhủ, lại bị Hoa Nhẫn Đông đá thêm hai cái, đành không tình nguyện thò tay vào cái túi khâu trên quần lót móc ra tám mươi tệ trả cho Hoa Nhẫn Đông.
Hoa Nhẫn Đông đếm qua không thấy vấn đề gì, đập tờ giấy nợ cô ta viết lúc trước lên mặt cô ta: "Sau này làm người cho t.ử tế vào, đừng có suốt ngày tính kế người này người kia, cẩn thận có ngày tự mình tính kế luôn cả mình đấy!"
Lời dạy bảo mang tính khuyên nhủ này nghe vào tai Trình Nghiên lại giống như lời cảnh cáo, nghĩ đến những khổ cực và uất ức khi xuống nông thôn những ngày qua, cô ta lại không nhịn được mà oà lên khóc.
Trần Nguyệt nhíu mày, cái điểm thanh niên tri thức rách nát này, cô thật sự không muốn ở lại thêm chút nào nữa.
Nhưng không ở đây thì đi đâu? Hay là xem xem bên cạnh còn mấy gian nhà nát không, cũng bỏ tiền thuê người trong thôn dọn dẹp lại?
Nhưng đang lúc bận rộn mùa màng, có ai chịu làm không? Ừm, phải tìm đồng chí Hoa hỏi một chút, cô ấy quen thuộc với người trong thôn, có lẽ có thể nói giúp mình.
Chương 118 Trợ cấp luyện t.h.u.ố.c
Hoa Nhẫn Đông vừa về phòng, cửa phòng lại bị ai đó gõ vang, mở cửa ra thấy Trần Nguyệt đáng thương đứng bên ngoài, Hoa Nhẫn Đông theo bản năng nghĩ rằng cô ấy không ở được bên phòng nữ thanh niên tri thức kia nên muốn sang phòng mình ở.
Thế thì không được, cô có bao nhiêu bí mật, không biết chừng lúc nào nửa đêm phải ra ngoài, để cô ấy ở cùng thì bất tiện biết bao?
Đang định tìm cách từ chối Trần Nguyệt thì nghe Trần Nguyệt nói: "Đồng chí Hoa, cô quen thuộc với người trong thôn, có thể tìm giúp tôi hai người dọn dẹp một gian phòng ra không? Tôi trả tiền."
Hoa Nhẫn Đông thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Chuyện đó có gì không được? Chỉ là giờ đang mùa bận rộn, muốn nhờ người giúp cũng phải đợi sau khi tan làm buổi tối, ước chừng một buổi tối cũng chưa dọn xong đâu."
"Không sao không sao, chỉ cần dọn ra được, tôi đợi mấy ngày cũng được. Đa tạ đồng chí Hoa, vậy tôi về ngủ trước đây."
Trần Nguyệt thấy Hoa Nhẫn Đông sẵn lòng giúp đỡ, đám mây u ám trong lòng tan biến, vui vẻ quay về đi ngủ.
Hoa Nhẫn Đông lắc đầu bất lực, vừa định đóng cửa bỗng nghe thấy cửa điểm thanh niên tri thức vang lên một tiếng, thấy Hạ Vũ từ bên ngoài đi vào.
Nghe tiếng khóc bên phía nữ thanh niên tri thức, đi ngang qua cửa phòng Hoa Nhẫn Đông anh hỏi một câu: "Cô ta lại chọc cô à?"
Hoa Nhẫn Đông thở dài: "Cái đó thì không có, chỉ là lại tái phát bệnh cũ thôi."
Hạ Vũ nghe không phải chọc vào Hoa Nhẫn Đông nên cũng không hỏi kỹ, đi thẳng về phòng.
Hoa Nhẫn Đông muốn hỏi sao anh lại về muộn thế này, đi làm gì rồi, nhưng anh không nói thì chắc không phải chuyện gì lớn, nếu cần cô biết thì sau đó anh cũng sẽ nói thôi.
Sáng sớm, người ở điểm thanh niên tri thức lại rủ nhau đi làm, đi ngang qua chỗ Hạ Vũ và Hoa Nhẫn Đông, thấy trên bàn hai người bày cháo trắng màn thầu lớn, trứng vịt muối, còn có mấy đĩa dưa muối nhỏ, có người nuốt nước miếng, có người đầy vẻ căm phẫn.
Đợi mọi người đi hết, Hạ Vũ đặt bát xuống: "Tối hôm trước tôi phát hiện một cái hang không lớn lắm trong núi sâu, bên trong giấu một đài điện tín, có dấu vết mới sử dụng gần đây, chắc hẳn chính là cái đài mà chúng ta vẫn luôn truy lùng."
"Á? Vậy mà anh cứ thế quay về, không sợ đặc vụ sẽ dời đài điện tín đi sao?"
Hạ Vũ lắc đầu: "Không đâu, tôi rất cẩn thận, không để lại dấu vết, đài điện tín ở đó thời gian không ngắn rồi, chắc sẽ không đột ngột di dời. Để tìm ra ai đang sử dụng đài điện tín đó, chúng ta cũng không thể rút dây động rừng. Chỉ là không biết đặc vụ ẩn nấp bao giờ mới lên núi lần nữa, khoảng thời gian này tôi phải thường xuyên lên núi phục kích, nếu đụng phải thì vừa hay bắt trực tiếp luôn."
Nghĩ đến chiến tích bị một đám người đuổi cho chạy trối c.h.ế.t của anh, còn cả cái dị năng tự làm mình ngất xỉu nữa, Hoa Nhẫn Đông đối với việc anh nói bắt người trực tiếp có chút không tin tưởng lắm.
"Hay là anh xin cấp trên chi viện đi."
Nghe giọng điệu không tin tưởng này của Hoa Nhẫn Đông, Hạ Vũ tức cười: "Cô không tin tưởng tôi đến thế sao?"
Hoa Nhẫn Đông dù muốn bào chữa không phải không tin tưởng, nhưng nói dối khó quá, cuối cùng vẫn bất lực gật đầu: "Cái đó cũng không thể trách tôi được, dị năng của anh yếu như thế, vả lại một mình trên núi, vạn nhất bên đó mười ngày nửa tháng không có động tĩnh gì, anh lại tự bỏ đói mình thì khổ."
Hạ Vũ thở dài: "Cũng đâu có nói tôi lên núi một mình, tối qua Tùy Dũng đã canh gác trên núi rồi."
Nghĩ đến cái dị năng thuần hỗ trợ của Tùy Dũng, đây là coi anh ta như kho hàng di động rồi, nhưng còn sức chiến đấu thì sao?
Nhưng thấy anh đầy vẻ tự tin, Hoa Nhẫn Đông cũng không nói gì thêm, hai người họ kiểu gì cũng là người cũ của bộ phận rồi, nhiệm vụ chấp hành chắc chắn không ít, giờ vẫn còn tung tăng thế này thì chắc cũng không đến nỗi quá tệ chứ?
Nói xong chính sự của nhà nước, Hoa Nhẫn Đông lại nói sang chính sự của mình: "Còn một việc tôi muốn hỏi, hiện giờ tôi chẳng phải đang nhận việc thu mua cho Hội Phụ nữ sao, những lô hàng họ muốn có chút vấn đề về nguồn gốc. Tôi muốn hỏi xem làm thế nào để hợp thức hóa nguồn gốc của chúng?"
Hạ Vũ nghe vậy "ồ" một tiếng: "Lần trước chẳng phải đã đưa cô đi gặp cục trưởng Phương ở cục thành phố rồi sao? Cô cứ tìm ông ấy, nói là nhu cầu nhiệm vụ của bộ phận, nhờ ông ấy làm cho mấy tờ giấy giới thiệu có đóng dấu đỏ là được."
"Cứ tìm ông ấy... nói thẳng luôn sao?"
