Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 153

Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:28

"Tôi tự mình đi nghe ngóng, không dám phiền đến bà đâu!" Nói xong, Hoa Nhẫn Đông đóng sầm cửa lại.

Lưu Thường Nga không cam lòng dùng sức đập cửa, "Cái con bé này, sao lại nói năng thế hả? Mẹ cũng là vì tốt cho con thôi, nhà họ Đỗ tốt như thế, con không mau định lại là thật sự bị người ta cướp mất đấy."

Hoa Nhẫn Đông lại chẳng buồn để ý đến bà ta, chẳng phải là muốn bán con gái để nuôi trai trẻ sao?

Nếu bị cô điều tra ra gã Đỗ Húc xem mắt với cô hôm qua là giả, thì dựa vào quan hệ của cô và Hác Mẫn, khiến một gã tài xế quèn thất nghiệp chẳng phải chỉ là chuyện trong một câu nói sao?

Đến lúc đó Đỗ Húc thật mất việc, không tìm Lưu Thường Nga quậy một trận mới là lạ!

Hứa Thắng Nam đã bị tiếng đập cửa làm cho tỉnh giấc, hôm qua cũng nghe ra được từ cuộc trò chuyện của Hoa Nhẫn Đông và Phòng T.ử Mặc rằng mẹ cô ấy muốn đổi cô lấy tiền sính lễ, lúc này đang lo lắng nhìn Hoa Nhẫn Đông, "Chị ơi, có cần em ra đuổi bà ta đi không?"

Hoa Nhẫn Đông lắc đầu, "Ăn cơm đi, ăn xong chị đưa em đến đơn vị báo danh."

Hứa Thắng Nam vẫn chưa dám tin hẳn, giờ đây cô không những có hộ khẩu thành phố, sắp được ăn cơm nhà nước, mà còn chuẩn bị có một công việc lĩnh lương.

Mặc dù trong mắt người khác quét đường là vất vả, đa số mọi người cũng coi thường nghề quét đường, nhưng cô chẳng sợ khổ chút nào, có khổ đến mấy thì có khổ bằng làm ruộng ở nông thôn không? Có khổ bằng suốt ngày lo lắng mình sẽ bị bán cho một lão già không?

Hoa Nhẫn Đông múc cho Hứa Thắng Nam một bát cháo trắng, lại thêm hai thìa tương trộn cơm vào bát cháo, cùng với một cái màn thầu trắng đẩy đến trước mặt cô bé.

Hứa Thắng Nam ăn một cách dè dặt, ăn một miếng là mê luôn, trước đây nằm mơ cũng không dám nghĩ có ngày được ăn cháo trắng với màn thầu trắng tinh khôi, đặc biệt là món tương trộn cơm kia, bên trong vậy mà còn có thịt, đó là món ngon mà mười bảy năm cuộc đời cô chưa từng được nếm qua.

Hoa Nhẫn Đông sợ cô bé ngại ăn, bản thân nhanh ch.óng ăn xong rồi đẩy nồi cháo và màn thầu về phía cô bé, "Ăn xong thì rửa nồi sạch sẽ nhé, chị về phòng thu dọn một chút, mấy ngày tới chị không về đây ở đâu, chỗ còn thừa em mang đến đơn vị mà ăn."

Đợi Hoa Nhẫn Đông đi khỏi, Hứa Thắng Nam suy nghĩ một chút, uống hết cháo, màn thầu và trứng vịt muối thì dùng giấy gói lại. Hũ tương trộn cơm cô không động vào, món tương ngon như thế, dù Hoa Nhẫn Đông nói tặng cô, cô cũng không nỡ lấy.

Hoa Nhẫn Đông thu dọn xong bước ra, thấy hũ tương đặt trên bàn, liền tìm một sợi dây buộc c.h.ặ.t nắp và hũ lại, cùng với số màn thầu và trứng vịt muối còn lại bỏ vào một cái túi vải. Nhân lúc Hứa Thắng Nam không chú ý, cô còn nhét vào bên trong mười đồng tiền.

Cô nhét túi đồ vào lòng Hứa Thắng Nam, "Mới đến đơn vị chưa biết tình hình thế nào, ngộ nhỡ không bao ăn thì mang theo cũng không đến mức đói bụng."

Hứa Thắng Nam lí nhí vâng một tiếng, nước mắt lại rơi xuống, nhưng trong mắt đều là sự hướng tới cuộc sống sau này.

Hôm qua Tùy Dũng đã chào hỏi trước với trạm vệ sinh môi trường rồi, thủ tục vào làm của Hứa Thắng Nam diễn ra rất thuận lợi, rời khỏi trạm vệ sinh, hai người đi đến khu vực Thắng Nam sẽ làm việc để báo danh, sau khi nhận được thời gian biểu công việc, mới đi đến ký túc xá mà đơn vị sắp xếp cho Hứa Thắng Nam.

Trạm vệ sinh không có ký túc xá, nên sắp xếp cho Hứa Thắng Nam ở gần đó trong ký túc xá của nhà máy dệt, ra khỏi cổng ký túc xá chính là con phố cô chịu trách nhiệm.

Người quản lý đưa hai người đến ký túc xá, đưa cho Hứa Thắng Nam một chiếc chìa khóa rồi rời đi.

Ký túc xá là phòng bốn người, rộng khoảng hai mươi mét vuông, lúc này những người khác đều đã đi làm, nhìn chăn nệm trên giường và tủ đầu giường thì đã có ba người ở, chỉ còn lại một chiếc giường đơn độc nằm sát cửa.

Hoa Nhẫn Đông mang bộ chăn nệm đêm qua Hứa Thắng Nam nằm đến cho cô bé, vừa nhìn Hứa Thắng Nam trải giường, vừa không quên cổ vũ cô bé, "Em cứ ở đây trước đã, lát nữa theo chị về lấy chậu rửa mặt và phích nước. Mấy ngày tới chị sẽ đi tìm chỗ học cho em, lúc đó em đi theo giáo viên học cho t.ử tế, đợi học xong hòm hòm rồi, xem chỗ nào còn tuyển công nhân chị sẽ để ý giúp em, dù sao cũng không thể để em quét đường cả đời được.

Cái mặt nhỏ nhắn này của em mà dậy sớm đi quét đường chị cứ không yên tâm, lát nữa chúng ta ra tiệm bách hóa xem thử, cắt miếng vải, sau này đi quét đường thì che mặt lại, đừng để người ta dòm ngó."

Hứa Thắng Nam ôm cánh tay Hoa Nhẫn Đông, "Chị ơi, sao chị lại tốt với em thế? Cái gì chị cũng nghĩ cho em hết."

Hoa Nhẫn Đông khẽ vỗ vào khuôn mặt nhỏ nhắn thô ráp của cô bé, đúng lúc này cửa bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài, một người phụ nữ trẻ tuổi mặc áo gió mỏng màu xanh nhạt bước vào.

Liếc nhìn hai người một cái, ánh mắt dừng lại trên mặt Hứa Thắng Nam, khinh bỉ đ.á.n.h giá vài lượt rồi hỏi: "Cô chính là cái người quét đường đó à?"

Hứa Thắng Nam bị sự khinh thường trong mắt người phụ nữ làm cho rụt rè, gượng ép nặn ra một nụ cười, "Vâng! Đồng chí làm việc ở nhà máy dệt ạ?"

Người phụ nữ cao ngạo ừ một tiếng, chỉ vào chiếc giường phía bên trái nói: "Đây là giường của tôi, sau này không có việc gì thì đừng đụng vào đồ của tôi, tôi là người yêu sạch sẽ, không chịu nổi đồ bẩn thỉu đâu."

Hứa Thắng Nam chỉ là thiếu hiểu biết chứ không phải không nghe ra lời hay lẽ phải, nghe lời người phụ nữ nói thì sắc mặt có chút khó coi, Hoa Nhẫn Đông định thay cô bé ra mặt thì bị Hứa Thắng Nam kéo lại.

Chỉ nghe Hứa Thắng Nam nói: "Đồng chí, đồng chí nói đồ bẩn thỉu là cái gì cơ?"

Người phụ nữ đ.á.n.h giá Hứa Thắng Nam từ trên xuống dưới, ý tứ trong mắt không cần nói cũng rõ.

Hứa Thắng Nam tức quá hóa cười, chỉ vào chiếc giường mình vừa trải xong nói: "Đồng chí, đây là giường của tôi, tôi tuy là người quét đường nhưng tôi cũng là người yêu sạch sẽ, không có việc gì cũng đừng đụng vào giường của tôi, tôi sợ bẩn!"

Chương 137 Lại đến Hội Phụ nữ

Người phụ nữ không ngờ Hứa Thắng Nam lại dám cãi lại mình, một kẻ quét đường mà lại dám chê cô ta bẩn?

Vừa đứng dậy định xông tới xé xác Hứa Thắng Nam, thì nghe Hứa Thắng Nam nói: "Chị ơi, sau này mấy việc như mua than, chẻ củi trong nhà chị cứ để hết cho em, em từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, không có gì khác chứ sức lực thì có thừa. Đánh nhau thì đàn ông bình thường bốn năm người cũng không lại gần em được đâu."

Hoa Nhẫn Đông dùng khóe mắt liếc thấy bàn chân vừa bước lên hai bước của người phụ nữ kia đã rụt lại, nhịn cười nói: "Được, mấy việc nặng nhọc trong nhà chị để dành hết cho em. Sau này ở ngoài có chịu ấm ức gì hay thiếu thốn gì cứ về nhà tìm chị, nếu chị không có nhà thì em đến Hội Phụ nữ mà tìm. Nếu chị đi công tác không có ở đó, em cứ tìm chị Hác, chị Hác em biết không? Chồng chị ấy là nhân vật số hai của thành phố mình đấy, nhắc tên chị với chị ấy là được việc."

Hoa Nhẫn Đông mượn oai hùm xong, mỉm cười nhìn người phụ nữ, thấy người phụ nữ vừa nãy đã ngồi lại bên giường im lặng lắng nghe nay sống lưng thẳng tắp, ánh mắt nhìn sang không còn sự kiêu ngạo và khinh bỉ lúc trước mà đầy rẫy sự không thể tin nổi và hối hận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.