Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 170
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:31
Nhìn thấy Hoa Nhẫn Đông đạp xe ba bánh đi tới, trên xe không những có một con lợn lớn mà còn trói hai con dê, trên khung xe còn treo mấy giỏ rau, thật khó cho một cô gái nhỏ như vậy mà vẫn đạp nổi.
"Ôi chao, sao lại để một cô bé đưa nhiều đồ thế này? Lãnh đạo này thật là không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả."
Nói xong còn có ý chỉ trích liếc nhìn Hạ Vũ một cái. Hạ Vũ bị liếc một cái liền vội vàng gọi người ra giúp đỡ.
Người trong nhà ăn cũng nghe nói sẽ đưa một con lợn lớn và rau tới, nghe thấy tiếng gọi liền chạy hết ra, khi nhìn thấy con lợn nặng mấy trăm cân và hai con dê vạm vỡ trên xe, ai nấy đều phấn khích.
Nam nữ già trẻ cùng xông vào, dốc hết sức bình sinh mới khiêng được con lợn lên tấm phản thường dùng để mổ lợn.
Chẳng mấy chốc đã mổ xong lợn và dê, tiết lợn và tiết dê cũng được cho riêng vào các thùng, tiết lợn có thể làm dồi tiết, tiết dê có thể làm thành đậu phụ tiết dê, dùng hành tỏi phi thơm, thêm ớt vào xào thì mới gọi là mỹ vị.
Có người nghe thấy tiếng náo nhiệt ở đây liền chạy lại xem, khi nhìn thấy con lợn và con dê lớn như vậy liền chạy về báo tin vui cho mọi người trong đơn vị.
Chỉ một lát sau cả cơ quan đều biết tối nay có thịt ăn, lại còn là rất nhiều thịt nữa. Thỉnh thoảng lại có người đi qua đây ngó nghiêng.
Bác đầu bếp nhìn thấy vậy thì khó xử: "Hả? Chuyện này..."
Hoa Nhẫn Đông cười: "Không sao đâu, tối nay bác đầu bếp cứ việc nấu, nhiều thịt thế này cơ mà, mọi người cứ việc ăn thoải mái."
Lúc cô đưa lợn và dê tới đã đoán trước được tình cảnh này rồi, đồng nghiệp của họ có mấy người đâu chứ? Đương nhiên là cô mang theo cả phần cho toàn bộ nhà ăn cơ quan rồi.
Bác đầu bếp giơ ngón tay cái với Hoa Nhẫn Đông: "Hào phóng thật! Vậy thì tôi cứ thế mà làm thôi."
Ngoài thịt lợn và dê còn có rau Hoa Nhẫn Đông mang tới, mặc dù bữa cơm tối nay vì xử lý lợn và dê nên có hơi muộn một chút, nhưng các món đưa lên bàn tuy không phải toàn thịt nhưng lượng thịt trong rau là có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường, đặc biệt là hương vị thơm phức khiến mọi người trong cơ quan đều vô cùng hài lòng, ai cũng khen thịt lần này thơm quá, trước đây chưa từng được ăn loại nào ngon thế này.
Nếu thật sự mà nói thì cũng chỉ có lần nhà ăn kiếm được thịt hồi trước là có thể so sánh được một chút, nhưng vẫn không bằng lần này mang tới.
Nghe mọi người khen thịt lần trước, Hoa Nhẫn Đông lại nghĩ đến anh Ba đang bị bắt, không biết giờ anh ấy thế nào rồi.
Lần trước cô cũng đã nói qua với Tùy Dũng một câu, nhưng vì bận đi làm nhiệm vụ ngay nên Tùy Dũng cũng không kịp để tâm đến bên anh Ba, chỉ nói là anh đã biết rồi.
Nay nhiệm vụ cũng đã hoàn thành được nhiều ngày rồi, Tùy Dũng đã nhớ ra còn có một anh Ba đang đợi anh đến cứu chưa nhỉ?
Nói là đồng nghiệp tụ tập thì đương nhiên là không ăn cùng mọi người trong cơ quan rồi.
Khi một con dê nguyên con xiên trên giá được đẩy ra, quay trên bếp than rực hồng dựng giữa sân cơ quan, mỡ chảy xèo xèo thơm phức, Hạ Vũ ngửi mùi hương chạy tới mà nuốt nước miếng ừng ực, nhìn Hoa Nhẫn Đông với ánh mắt đầy oán trách.
"Nhẫn Đông à, cô là không có niềm tin vào tay nghề của tôi hay sao? Trước đây sao chẳng thấy cô mang nguyên liệu tốt thế này ra bao giờ?"
Nếu có nguyên liệu tốt như vậy, Hạ Vũ tự tin tay nghề của mình chẳng kém gì bác đầu bếp đâu, cô Nhẫn Đông này sao lại thiên vị thế chứ? Làm anh cũng thấy ngứa nghề rồi đấy.
Tiếp xúc lâu rồi cũng thân thiết nên Hoa Nhẫn Đông chẳng thèm để tâm đến bộ dạng đó của anh, nghe vậy chỉ nhướn mày cười nói: "Thích nấu ăn thế sao? Vậy sau này các đồng chí có lộc ăn rồi."
Chương 152 Lợn giống vào thôn
Hạ Vũ nghĩ bụng, thế này chẳng phải là định biến anh thành đầu bếp chuyên nghiệp sao? Mặc dù anh thích nấu ăn nhưng đó cũng chỉ là lúc rảnh rỗi nghiên cứu chút thôi.
Nay bộ phận được cấp trên coi trọng, đang lúc cần ra sức làm việc, anh lấy đâu ra nhiều thời gian rảnh rỗi thế?
Cái con bé này, đúng là cố ý mỉa mai mình đây mà.
Ôi, bao nhiêu nguyên liệu tốt thế kia mà chỉ có thể nhìn người khác làm, tiếc quá, thật là tiếc quá đi mất!
Hoa Nhẫn Đông thấy anh nhìn chằm chằm vào đống nguyên liệu với vẻ mặt đầy tiếc nuối thì cười không nói gì, trong lòng lại đang nghĩ sau này biết đâu cơ hội cùng đi làm nhiệm vụ còn nhiều, làm thế nào để bồi dưỡng niềm đam mê và thiên phú nấu nướng cho sếp đây? Hay là bảo Khê Khê kiếm ít thực đơn ở hậu thế mang qua nhỉ?
Kiếp trước cô cứ nghe mãi truyền thuyết về Mãn Hán Toàn Tịch, nhưng trong đó có nhiều món rất "nhạy cảm", cô cũng chỉ dám nghĩ thôi. Nay có cơ hội này rồi, vừa hay có thể nếm thử, nếu không mấy năm nữa phần lớn động vật hoang dã trở thành động vật được bảo vệ, muốn ăn cũng chẳng có mà ăn.
Còn chưa biết mình sắp bị cấp dưới đào tạo thành siêu đầu bếp, Hạ Vũ đã chạy đi thương lượng với bác đầu bếp để mượn bếp trổ tài một chút.
Lần tụ tập này ngoài những đồng nghiệp cùng đi làm nhiệm vụ lần trước còn có những đồng nghiệp đến xử lý hậu kỳ sau đó, ngay cả những đồng chí cùng tham gia phá án cũng được mời tới.
Cục trưởng Phương, Bí thư Mã và một số lãnh đạo khác vừa phá được vụ án lớn nên cũng rất vui vẻ, đều qua chung vui, chị Hác đương nhiên cũng có mặt, cuối cùng đếm ra cũng ngồi chật kín sáu bàn.
Hoa Nhẫn Đông còn nhìn thấy trong số đó có cả anh Ba mà cô cứ ngỡ vẫn đang bị giam, ngồi bên cạnh chính là Tùy Dũng, bàn đó rõ ràng toàn là người quen, mọi người cụng ly rôm rả vô cùng.
Được rồi, là cô tự lo lắng hão huyền rồi, anh Ba này quan hệ không hề đơn giản đâu nhé, đã trà trộn được vào tận cơ quan rồi cơ mà.
Bác đầu bếp vui vẻ bận rộn, hôm nay con lợn và con dê này khiến bác có động lực trổ tài hết mức, các món làm ra thơm phức quá, đời này bác cũng mới gặp được một lần như vậy, khiến tay nghề của bác dường như được nâng lên mấy bậc.
Lát nữa phải hỏi con bé Nhẫn Đông kia xem lợn của nó mua ở đâu, nếu sau này có thể cung cấp lâu dài loại lợn chất lượng thế này thì vị trí đầu bếp số một của nhà ăn cơ quan này của bác càng thêm vững chắc.
Mọi người ồn ào náo nhiệt ăn uống mãi đến hơn chín giờ đêm mới luyến tiếc giải tán, khi ra về những ai nhà ở nội thành Tân đều được phát một miếng thịt mang về trong niềm phấn khởi.
Số xương đầu, lòng mề còn lại đều được bác đầu bếp mang về nhà, bác còn được chia thêm một cái móng giò và một miếng thịt ba chỉ lớn. Bác đầu bếp vui mừng khôn xiết, cứ gặng hỏi Hoa Nhẫn Đông mãi xem loại lợn chất lượng này có thể cung cấp lâu dài cho nhà ăn cơ quan được không.
Hoa Nhẫn Đông cũng chẳng biết có được không nữa, sau này cô còn chẳng biết mình có thể ở mãi thành phố Tân hay không.
Tuy nhiên lợn giống từ trong không gian đưa ra, cho dù không tốt bằng lợn lớn lên trong không gian nhưng chắc chắn vẫn tốt hơn lợn thường, Hoa Nhẫn Đông bèn kể cho bác đầu bếp nghe về đại đội vịnh Đào Hoa, bảo bác đợi lợn giống năm nay lớn thành lợn thịt thì hãy đến đại đội vịnh Đào Hoa mà thu mua.
Bác đầu bếp rối rít cảm ơn rồi xách thùng thịt về nhà, sáng sớm hôm sau bác đã đến đại đội vịnh Đào Hoa để đặt gạch trước, sợ bị người khác phỗng tay trên mất.
