Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 189
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:34
Không ngờ cháu gái của bác Từ lại là Mạt Ly, người đã cùng làm nhiệm vụ với mình, một cô gái dịu dàng đoan trang, Hoa Nhẫn Đông có ấn tượng rất tốt về cô ấy, người ta còn cho cô hai bông hoa mà cô thử qua thấy cũng có thể điều khiển được.
Giờ biết bác Từ là ông nội của Mạt Ly, thái độ cô càng thêm nhiệt tình, lại lấy từ túi đeo chéo ra thêm hai hộp trà ngon hơn và hai quả đào lớn: "Hóa ra là ông nội của chị Mạt Ly ạ, một hộp trà sao đủ được? Hai hộp này ngon hơn hộp kia nhiều, còn quả đào này ông cầm lấy mà ăn, để bữa nào cháu lại mang cho ông thêm một túi nữa."
Bác Từ cũng chẳng khách sáo, nhận lấy quả đào xong cười hớn hở gật đầu: "Bác nhìn Tiểu Hoa cũng giống như nhìn cháu gái mình vậy, nên chẳng khách sáo với cháu đâu."
Hạ Vũ thấy Hoa Nhẫn Đông và bác Từ nhanh ch.óng trở nên thân thiết, bèn nói với bác Từ: "Cháu đưa Tiểu Hoa đi trình diện trước đã, lát nữa quay lại đ.á.n.h cờ với bác nhé."
Bác Từ gật đầu lia lịa: "Được thôi, được thôi, cả cái bộ phận này chỉ có trình độ đ.á.n.h cờ của lãnh đạo là khá khẩm nhất, mấy ngày cháu đi vắng, mấy cái gã tay mơ kia làm bác phát bực cả mình."
Hoa Nhẫn Đông cũng vẫy tay chào bác Từ, nghĩ bụng mình gọi Mạt Ly là chị, bác Từ là ông nội của Mạt Ly, nên cô gọi một tiếng: "Ông Từ, cháu đi trình diện với lãnh đạo trước đây ạ, bữa nào cháu lại qua chuyện trò với ông nhé."
Hạ Vũ đã đi phía trước bỗng vấp chân một cái, quay đầu nhìn Hoa Nhẫn Đông, mãi cho đến khi hai người đi qua tòa nhà nhỏ hai tầng, bước vào một cái sân mang phong cách cổ kính, Hạ Vũ mới nói: "Người trong bộ phận đều gọi là bác Từ, em cũng cứ gọi theo như vậy là được."
Hoa Nhẫn Đông ngơ ngác một thoáng: "Thế ạ? Vậy sau này em với chị Mạt Ly chẳng phải là lệch vai vế sao?"
Hạ Vũ hừ một tiếng: "Vậy em gọi ông Từ, chẳng phải là kém anh một vai vế sao?"
Hoa Nhẫn Đông nhìn chằm chằm Hạ Vũ một lúc, bĩu môi nói: "Thì trước đây em chẳng gọi anh là chú đó sao? Em thấy gọi ông Từ là vai vế vừa khéo."
Hạ Vũ cũng cạn lời: "Thì cũng đâu phải anh bắt em gọi..."
"Ái chà? Lãnh đạo về rồi à? Vị này chắc là đồng chí mới nhỉ? Hân hạnh, hân hạnh!"
Lời của Hạ Vũ bị cắt ngang, Hoa Nhẫn Đông nhìn theo tiếng nói thì thấy một người đàn ông tầm ngoài bốn mươi, tay kẹp cặp công văn, đang nhiệt tình chìa tay phải về phía mình.
Hoa Nhẫn Đông còn chưa kịp phản ứng thì tay đã bị nắm lấy: "Để tôi tự giới thiệu một chút, tệ xá họ Phùng, Phùng Tam Toàn, là thư ký của lão lãnh đạo."
Hoa Nhẫn Đông cũng tự giới thiệu mình xong, nhìn sang Hạ Vũ nãy giờ vẫn đang cười giả lả khi Phùng Tam Toàn xuất hiện, biết ngay là Hạ Vũ không ưa gì người này.
Bởi vậy cô cũng không mặn mà chuyện trò cho lắm, ngược lại còn tỏ ra vẻ rụt rè của một đồng chí mới vào làm đúng mười phân vẹn mười.
Phùng Tam Toàn nói: "Đồng chí Tiểu Hoa, cô mới đến bộ phận trình diện, chắc hẳn còn nhiều chỗ chưa rõ, hay là để tôi dẫn cô đi tham quan xung quanh nhé?"
Hạ Vũ lúc này lên tiếng cắt ngang: "Không dám làm phiền thư ký Phùng đâu, đồng chí Tiểu Hoa là do tôi đưa đến, lý ra nên để tôi dẫn cô ấy đi làm quen với môi trường mới."
Nói xong, không đợi Phùng Tam Toàn nói thêm gì nữa, anh đặt tay lên vai Hoa Nhẫn Đông, đẩy cô đi về phía trước.
Phùng Tam Toàn phía sau có gọi với theo hai tiếng, Hạ Vũ đều giả vờ không nghe thấy. Hoa Nhẫn Đông hiểu rõ người này không cùng phe với Hạ Vũ, mà mình lại được Hạ Vũ tuyển vào bộ phận, sớm đã bị coi là người của phe Hạ Vũ, sau này gặp vị thư ký Phùng này chắc cũng chỉ là bằng mặt không bằng lòng thôi.
Cô cứ tưởng mình chỉ tìm được một đơn vị công tác rất đáng gờm, thật không ngờ bên trong đơn vị cũng đấu đá ngầm như thế này, không biết Hạ Vũ ở trong bộ phận là người bị chèn ép hay là người đi chèn ép kẻ khác đây, nhưng rõ ràng đều chẳng phải hạng vừa đâu.
Nếu có thể không cần phải ngồi văn phòng thì cái đơn vị này sau này cô vẫn nên ít đến thì hơn!
Chương 169 Làm gì mà chẳng có miếng cơm ăn?
Phía sau tòa nhà hai tầng hoàn toàn là một thế giới khác, một khu vườn có diện tích rất lớn, một hành lang chín khúc dẫn ra phía sau xa hơn, bên cạnh hành lang là hòn non bộ, nước chảy róc rách, trúc xanh hoa thơm.
Vẫn chưa đến giờ làm việc, trong không khí thoang thoảng mùi thức ăn thơm phức, có thể thấy có người đang bưng cặp l.ồ.ng cơm ở hành lang, vừa ăn vừa trò chuyện, rõ ràng là trong bộ phận có cung cấp bữa ăn.
Thấy Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ đi qua, những người đang bưng cặp l.ồ.ng cơm lần lượt đứng dậy chào hỏi.
Có một số người Hạ Vũ chỉ hơi gật đầu, có một số người Hạ Vũ sẽ chính thức giới thiệu Hoa Nhẫn Đông một chút, từ thái độ có thể thấy được ai là người của Hạ Vũ, ai là người không liên quan.
Nhưng nhìn chung ở đây không có nhiều người, đi đến đây tính cả bác Từ và Phùng Tam Toàn cũng mới chỉ gặp có bảy người.
Sau khi đi qua khu vườn mới thấy mấy tòa kiến trúc mang phong cách truyền thống của thủ đô, mùi thức ăn thơm phức chính là bay ra từ gian bếp phía ngoài cùng bên phải.
Hạ Vũ nói: "Đói không? Có muốn đi nếm thử tay nghề của đại đầu bếp họ La không?"
Hoa Nhẫn Đông thật sự không thấy đói, kể từ khi bắt đầu tu luyện, một hai ngày không ăn cơm cũng không thành vấn đề lớn, nhưng cái mùi hương này quả thật rất bá đạo, còn ngon hơn cả đầu bếp ở cơ quan thành phố Tân, đúng là làm cô thèm thuồng.
Hạ Vũ thấy dáng vẻ đó của cô bèn dẫn cô về phía gian bếp: "Bác La, hôm nay còn món gì không ạ?"
Đầu bếp La đã chia xong cơm canh, đang ngồi sau ô cửa sổ chia cơm dùng đài bán dẫn nghe kịch, nghe thấy tiếng Hạ Vũ liền vội vàng bật dậy khỏi chiếc ghế bập bênh.
"Lãnh đạo về rồi ạ? Hôm nay chẳng còn món gì mấy nữa, hay là để tôi xào ngay cho lãnh đạo hai món, lát nữa mang lên văn phòng cho lãnh đạo nhé?"
Hạ Vũ cũng không từ chối: "Vậy thì đa tạ bác La nhiều."
Nói xong, anh dẫn Hoa Nhẫn Đông đi vào từ cửa chính, trực tiếp mở cửa gian nhà chính phía Đông.
Hoa Nhẫn Đông nhìn lên tấm biển treo trên cửa nhà phía Đông ghi "Văn phòng Phó bộ trưởng", còn gian nhà phía Tây bên cạnh thì treo biển "Văn phòng Bộ trưởng".
Mặc dù nhìn biển hiệu có thể biết ai lớn ai nhỏ trong bộ phận, nhưng nhìn từ căn phòng thì cả bộ phận dường như đều lấy Hạ Vũ làm tôn quý.
Văn phòng của Hạ Vũ không lớn lắm, cũng chỉ tầm hơn hai mươi mét vuông, nhưng bàn làm việc, ghế làm việc, sofa, bàn trà, tủ sách đều có đủ, nhìn cũng khá oai phong.
Có người mang nước vào, Hạ Vũ xin Hoa Nhẫn Đông một hộp trà, trực tiếp dùng chén trà trong văn phòng pha hai chén.
Đẩy chén trà tới trước mặt Hoa Nhẫn Đông, Hạ Vũ nói: "Những người thường trực ở bộ phận đều là quản lý hậu cần, cũng chỉ có tầm hơn hai mươi người thôi, đại đa số mọi người ngoại trừ ngày lĩnh lương thì bình thường đều không tới. Bộ trưởng còn một năm nữa là nghỉ hưu rồi, trước đây sức khỏe không tốt lắm nên cũng ít tới. Giờ uống t.h.u.ố.c của em sức khỏe đã tốt hơn nhưng ông ấy đã quen buông tay rồi nên cũng hiếm khi tới. Trong bộ phận có mấy kẻ thực lực chỉ có nửa thùng nước mà lại nảy sinh tâm địa gian xảo. Anh bình thường cũng ít khi tới đây, em sau khi trình diện xong nếu không có việc gì cũng không cần tới." Suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Đợi em ổn định chỗ ở xong, có nhiệm vụ anh sẽ tìm em. Nếu trong bộ phận có ai tìm em giao nhiệm vụ, nếu là người của mình giao thì có thể nhận, nhiệm vụ của người khác thì cứ từ chối được thì từ chối. Còn những nhiệm vụ nào không muốn nhận hoặc quá đáng thì em cứ việc từ chối thẳng thừng. Để lát nữa anh đưa em một danh sách, em cứ ghi nhớ những người phe mình là được, còn người khác không cần bận tâm."
