Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 206
Cập nhật lúc: 15/01/2026 15:37
Hoa Kiến Thiết không dám ra ngoài quá sớm, ngủ một giấc trước, đến rạng sáng mới dậy, khoác một chiếc áo sẫm màu, một tay xách hồ dán, một tay nắm mấy tờ giấy bài tập rồi ra cửa.
Cũng không đi xa, chỉ dán lên tường trước sau tòa nhà và các cột điện.
Thời này trong thành phố ít người nuôi gà, cả tòa nhà cũng chỉ có hai hộ, mà hộ nào cũng ngang ngược có tiếng, đúng là hạng người mà Hồng tiểu binh đến nhà cũng có thể bị đ.á.n.h đuổi ra ngoài, bất kể có bị thương nhầm ai thì cũng không oan.
Sáng sớm tinh mơ lúc trời còn chưa sáng, từ tầng trên đã vọng lại tiếng gà mái cục tác sau khi đẻ trứng, kêu liên tục hơn một phút mới thôi.
Một lát sau, nhà bên cạnh không biết là nhà ai cũng vọng lại tiếng gà gáy, Hoa Nhẫn Đông dùng chăn trùm kín đầu mới ngủ tiếp được.
Vừa ngủ được một lát trời đã sáng, một chốc sau lại nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm ở tầng trên, mấy bà lão dậy sớm đi mua thức ăn chặn cửa mắng: "Đồ không biết nhục nhã, xem mày kiêu ngạo đến mức nào, mày dám dán cái loại giấy đó thì đừng có trốn trong nhà không ra, nuôi con gà c.h.ế.t tiệt làm cả tòa nhà phải chịu khổ theo, hôm nay mày không làm thịt con gà đó đi thì bà già này liều mạng với nhà mày luôn!"
Người nhà họ Hoa vội vàng bật dậy, xỏ quần áo, xỏ dép lê rồi lao ra ngoài.
Thấy ngoài cửa phòng tầng trên đã tụ tập hơn mười bà lão chủ lực, trên cầu thang cũng chen chúc không ít người đến trợ uy, đều chỉ tay vào cửa nhà đó mà mắng, mắng cái gì cũng nghe không rõ.
Chu Lai Anh chỉ còn cách kéo bà lão đứng cuối cùng lại hỏi thăm: "Thím ơi, có chuyện gì thế ạ? Sáng sớm ra bà ta lại làm chuyện thất đức gì mà khiến mọi người phẫn nộ thế này?"
Bà lão chỉ vào một cậu bé dáng vẻ học sinh bên cạnh: "Cẩu Oa Tử, cháu đem tờ giấy trong tay cháu đọc cho bác Hoa nghe đi."
Cẩu Oa T.ử vuốt tờ giấy đã bị vò nát trong tay ra rồi đọc: "Nhà tao chính là thiếu ý thức đấy, nuôi gà thì sao nào? Phân gà để dành trồng rau, không dọn dẹp thì sao nào? Ai không chịu được thì cứ nhịn đi, không phục thì cứ đến đây mà chiến với bà già này! Bác Chu ơi, bà ta đã bảo đến mà chiến với bà ta nên các bà các bác mới đến đấy ạ."
Nói xong, Cẩu Oa T.ử còn bất đắc dĩ nhún vai một cái.
Nụ cười trên mặt Chu Lai Anh sắp không giấu nổi nữa rồi, tuy đã đoán trước những thứ Hoa Nhẫn Đông viết chắc chắn sẽ có tác dụng, nhưng không ngờ hiệu quả lại tốt đến vậy, bà cứ tưởng cùng lắm là hàng xóm gặp mặt nhà này sẽ nhổ toẹt một bãi thôi, chứ lại đ.á.n.h giá thấp cái tính nóng nảy của các bà lão này, người ta trực tiếp tìm đến đập cửa luôn kìa.
Người bên trong không biết là thực sự sợ rồi hay đang nghĩ cách, tóm lại là mãi vẫn chẳng thấy ai ra mặt.
Thấy thời gian không còn sớm, Chu Lai Anh hí hửng quay về làm bữa sáng, bảo Hoa Đại Hoa mấy đứa ở lại để kịp thời báo cáo tình hình cho bà.
Mãi đến gần giờ đi làm, ba người phải đi làm buộc phải rời đi, đám người chặn cửa tầng trên vẫn chưa giải tán.
Chương 184 Ngạc nhiên chưa? Bất ngờ chưa?
Trước khi đi làm Chu Lai Anh dặn ba chị em ở nhà: "Ba đứa ở nhà trông chừng nhé, có chuyện gì tối về kể mẹ nghe."
Hoa Tiểu Hoa gật đầu lia lịa, để xem náo nhiệt ở tầng trên, cô bảo đảm hôm nay sẽ chẳng đi đâu cả.
Hoa Nhẫn Đông thấy buồn cười, nàng còn có việc khác phải làm, chứ không rảnh mà ở nhà canh chừng đâu.
Sửa soạn một chút, Hoa Nhẫn Đông lái xe ra ngoài, qua một đêm rồi, chắc đám người ăn chặn ở đại đội Đào Hoa Loan đã bị tra ra rồi chứ?
Đám người đó đều đi rình rang như thế, chẳng có ai hành sự kín đáo cả, đừng có bảo với nàng là không tra ra được, nếu vậy nàng sẽ tự mình đi tra.
Xe vừa chạy ra chưa được bao xa đã thấy Tùy Dũng đang vẫy tay gọi mình bên lề đường phía trước, Hoa Nhẫn Đông đ.á.n.h xe qua: "Anh Tùy? Anh vẫn chưa về Bắc Kinh ạ?"
Tùy Dũng bất đắc dĩ: "Chẳng phải vẫn còn một số việc hậu cần chưa xử lý xong sao? Vừa mới ổn thỏa cả rồi, hôm qua anh mới làm xong bàn giao, khi nào cô về Bắc Kinh? Cho anh Tùy quá giang một đoạn nhé?"
Hoa Nhẫn Đông đương nhiên sẽ không từ chối: "Mấy người ạ? Lần này về tôi còn phải dắt theo bác hai ở đại đội Đào Hoa Loan đi cùng, liệu có đủ chỗ ngồi không?"
"Đủ, chỉ mình anh thôi, những người khác đều đã về Bắc Kinh trước rồi."
Hoa Nhẫn Đông biết anh đang nói đến bà cụ Tùy và Tùy Hoan, trước đây nghe Tùy Dũng nói ba người họ không phải là một gia đình thực sự, đoán chừng cái tên cũng là giả.
"Vậy được ạ, đợi bác hai tôi bên kia bàn giao xong là chúng ta cùng đi."
Tùy Dũng hỏi Hoa Nhẫn Đông đi đâu? Hoa Nhẫn Đông liền nói mục đích của mình, Tùy Dũng híp mắt: "Đám sâu mọt này! Đi, anh cùng đi xem với cô!"
Tùy Dũng có nhiều mối quan hệ hơn nàng, có anh đi cùng cũng không sợ có kẻ nào dám bằng mặt không bằng lòng.
Hai người cùng đi đến thành phố, xe còn chưa chạy đến cổng cơ quan đã thấy trước cổng dựng một cái đài, dưới đài vây kín người.
Hoa Nhẫn Đông túm một người lại hỏi xem tình hình thế nào, người đó khinh khỉnh nói: "Đều là đám sâu mọt bị vạch mặt đấy, phá hoại đại đội người ta cho sướng vào, giờ bị đại đội người ta kiện, đêm qua lôi cổ hết đám bị tóm được ra đây rồi."
Hoa Nhẫn Đông từng nghĩ hiệu quả có thể sẽ rất nhanh, nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy, tuy nghe ý của Chu Lai Phúc thì chắc không chỉ có chừng này người, nhưng hiệu quả g.i.ế.c gà dọa khỉ đã đạt được.
Những kẻ chưa bị vạch mặt chắc chắn là có bối cảnh thâm hậu, còn chuyện sau này bọn họ có trả thù hay không thì Hoa Nhẫn Đông cũng không lo, Chu Lai Phúc đã từ chức đội trưởng rồi, bọn họ muốn trả thù thì còn trả thù được ai?
Trả thù đội trưởng kế nhiệm ư? Chỉ cần không ngu thì đều phải biết đại đội Đào Hoa Loan là có người bảo kê, bối cảnh có thâm hậu đến đâu cũng chẳng cần thiết phải đối đầu trực diện, nếu không ai biết bối cảnh của ai thâm hậu hơn chứ?
Có được kết quả ưng ý, Hoa Nhẫn Đông tặng một con lợn béo cho bếp ăn cơ quan coi như lời cảm ơn.
Bữa tiệc lòng lợn buổi trưa ăn đến mức ai nấy mặt mày hồng hào, mấy tháng nay Hoa Nhẫn Đông đã gửi lợn dê đến đây mấy lần rồi, những người cứ tưởng Hoa Nhẫn Đông đã theo vợ chồng Bí thư Mã chuyển công tác lên Bắc Kinh rồi giờ trong lòng đều đã rõ mồn một, nàng chỉ là điều động công tác thôi chứ không phải là đi luôn không về, đại đội Đào Hoa Loan vẫn do nàng bảo kê, và mạng lưới quan hệ của nàng ở thành phố vẫn còn đó.
Đa số mọi người đều đang đoán xem Hoa Nhẫn Đông rốt cuộc có lai lịch thế nào, có những người thính tin đã có những suy đoán về thân phận của Hoa Nhẫn Đông và một số người trước đó đã hỗ trợ phá án ở thành phố.
Đó là những người mà ngay cả Bí thư Mã cũng phải nể trọng, sau này gặp chuyện của đại đội Đào Hoa Loan, hễ có thể lấy lòng thì đương nhiên phải lấy lòng rồi.
Hoa Nhẫn Đông để lại số điện thoại nhà mình ở Bắc Kinh cho mấy vị lãnh đạo, nhờ họ sau này nếu gặp chuyện gì liên quan đến đại đội Đào Hoa Loan hay chuyện của nhà họ Hoa thì có thể gọi điện báo cho nàng một tiếng.
