Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 215
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:29
Ăn đến cuối cùng, Chu Lai Phúc nghĩ tới bố mẹ già và vợ con ở quê, vậy mà lại ôm mặt khóc: "Tôi một mình chạy đến đây hưởng phúc, tôi có lỗi với người nhà quá."
Hoa Nhẫn Đông bất lực khuyên nhủ: "Cậu hai, ít ngày nữa khi kiếm được tiền rồi thì đón cả ông bà ngoại và mọi người lên đây cùng hưởng phúc là được mà."
Mấy ngày gần đây Chu Lai Phúc cùng đầu bếp La đi dạo thủ đô cũng không phải đi dạo không, ngày ngày ông đều nghiền ngẫm xem làm cái gì thì kiếm được tiền. Nhưng ở cái thời đại này, làm gì có nghề nghiệp cá nhân nào kiếm ra tiền? Chu Lai Phúc càng nghĩ càng thấy nản, gần như sắp tuyệt vọng đến nơi.
Lúc này nghe Hoa Nhẫn Đông vẽ ra cái bánh lớn cho mình, ông bỗng thấy mờ mịt: "Bác có thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?"
Hoa Nhẫn Đông nói: "Sao lại không? Chẳng phải trước đó đã nói rồi sao, cậu tới giúp cháu làm việc mà, chẳng lẽ không tin tưởng cháu gái mình?"
Chu Lai Phúc quẹt nước mắt, lập tức bày tỏ thái độ: "Tin, không tin ai cũng không thể không tin Nhị Hoa, Nhị Hoa của chúng ta có bản lĩnh lắm."
Hoa Nhẫn Đông hài lòng, nói cho Chu Lai Phúc nghe về kế hoạch kiếm tiền của mình. Lần này cô nói chi tiết hơn hẳn so với lúc ở vịnh Đào Hoa, nghe đến mức Chu Lai Phúc giật mình thon thót, cuối cùng lầm bầm: "Nhị Hoa, đây thật sự không phải là đầu cơ trục lợi chứ? Nếu bị bắt thì có ảnh hưởng tới công việc của cháu không?"
Thấy đến lúc này rồi mà Chu Lai Phúc vẫn chỉ nghĩ cho công việc của mình, Hoa Nhẫn Đông không biết nên bảo người cậu này thật thà hay là ngốc nữa, nhưng ông càng như vậy cô lại càng yên tâm để ông giúp mình làm việc, dù sao cô cũng biết rõ dù có thế nào cũng sẽ không làm hại ông.
Chương 192 Nhặt được bảo vật rồi
Đầu bếp La nói: "Chuyện này đừng nói là đám thanh niên như Nhị Hoa, ngay cả tôi cũng chẳng làm ít đâu, thì có thể có chuyện gì được? Những người bên trên kia còn đang đỏ mắt mong Nhị Hoa khi nào mới đem đống đồ tốt của cô ấy ra bán một ít đây này."
Hoa Nhẫn Đông cũng nói: "Cậu hai, chuyện này tự mình làm thì là đầu cơ trục lợi, nhưng chúng ta muốn giấy giới thiệu có giấy giới thiệu, muốn con dấu có con dấu, cậu sợ cái gì?"
Lời này cũng không sai, kể từ sau khi Hoa Nhẫn Đông xuất hiện, những món đồ tốt cô lấy ra đã gây ra chấn động không nhỏ ở cấp trên. Nhưng từ khi cô tới thủ đô, đặc biệt là sau khi nhóm Hạ Vũ mất tích khi làm nhiệm vụ, lại bị mấy người trong bộ phận lừa mất mấy lọ dịch t.h.u.ố.c, đến cả dịch t.h.u.ố.c giao nhiệm vụ trước đó cũng bị cô cắt đứt, khiến những người bên trên lo sốt vó.
Nhưng lo thì có ích gì, Hoa Nhẫn Đông nhất quyết không chịu lấy ra, dụ dỗ bằng lợi lộc không thành, họ cũng chẳng có gan dùng vũ lực uy h.i.ế.p.
Đã nhiều lần muốn tìm người tiếp cận Hoa Nhẫn Đông, nhưng những người đến ngay cả xung quanh cô cũng chẳng tiếp cận nổi. Những người lịch sự đến sẽ được lịch sự mời đi, những kẻ huênh hoang đến thì trực tiếp bị dị năng của cô quẳng ra ngoài, dần dà cũng không ai dám đến tìm cô nữa.
Chỉ có nhà họ Mã nơi Thiết Trảo ở, nhờ vào mối quan hệ trước đó mà thỉnh thoảng có thể nhận được ít đồ tốt từ chỗ cô, khiến địa vị của nhà họ Mã ở thủ đô cũng theo đó mà lên như diều gặp gió.
Nay đã có Chu Lai Phúc làm người trung gian, đầu bếp La dám bảo đảm, chẳng cần Chu Lai Phúc phải mang đồ đi bán khắp nơi, chỉ cần phát ra chút tin tức thì những người tìm đến cửa xin Chu Lai Phúc nhìn qua một cái cũng đủ làm sập cả ngưỡng cửa.
Chu Lai Phúc cũng chẳng biết đầu bếp La có phải đang trấn an mình hay không, dù sao thì cũng tin được ba phần. Còn sự thật có đúng như lời đầu bếp La nói hay không...
Ôi, dù sao ông tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, cùng lắm nếu xảy ra chuyện thì tự mình gánh vác, kiên quyết không được khai Nhị Hoa ra.
Vẫn chưa biết Hoa Nhẫn Đông ở thủ đô làm cái gì, Chu Lai Phúc tuy lo lắng đầy lòng nhưng cũng tràn đầy chí hướng, một lòng nghĩ tới việc đợi ông kiếm đủ tiền cũng sẽ mua một cái sân, đón bố mẹ già và vợ con lên đây.
Nhưng khi ông nhìn thấy danh sách đồ đạc Hoa Nhẫn Đông đưa cho mình cùng với mức giá ghi chú phía sau, mắt Chu Lai Phúc suýt chút nữa thì rớt ra ngoài. Cái giá này chẳng lẽ không phải là để dọa người sao? Trong mơ ông cũng không dám mơ tới mức này. Cái giá này mà thật sự bán được sao?
Nhưng vì Nhị Hoa đã đưa ra mức giá này thì ông cứ bán thử xem sao, nếu thật sự không bán được thì sau này lại khuyên Nhị Hoa hạ giá xuống vậy.
Chu Lai Phúc cứ tưởng công việc của mình là phải tự thân đi chạy doanh số, ai ngờ sáng sớm ngày hôm sau, vừa ăn cơm xong còn chưa kịp ra khỏi cửa đã thấy đầu bếp La dẫn hai thanh niên từ bên ngoài đi vào.
Đầu bếp La nháy mắt với Chu Lai Phúc: "Người anh em, hai vị này là từ Viện Khoa học Nông nghiệp, nghe nói đơn vị chúng ta có giống nông sản mới, muốn mua một ít về nghiên cứu."
Nghiên cứu cái gì thì Chu Lai Phúc không tin, cứ nhìn bộ dạng trắng trẻo của bọn họ mà xem, đâu có giống người của Viện Khoa học Nông nghiệp? Thật sự tưởng ông chưa từng thấy người của Viện Khoa học Nông nghiệp thành phố Tân ai nấy đều đen như than chắc?
Nhưng biết mà không nói ra thì mọi người mới có thể thân thiện cùng nhau đầu cơ trục lợi, Chu Lai Phúc lập tức nở một nụ cười chân thành vô cùng: "Hoan nghênh hoan nghênh, hai vị đồng chí muốn mua gì? Để tôi xem đơn vị chúng ta có không."
Thấy Chu Lai Phúc xởi lởi như vậy chứ không khó tiếp cận như cô gái ở sân này trước đây, hai người nhìn nhau một cái, trên mặt cũng lộ ra ý cười: "Dễ nói dễ nói, đại ca cứ nói trước xem các anh có những gì đi? Bọn tôi mới biết mình cần cái gì."
Chu Lai Phúc cũng không nề hà, trực tiếp đưa bản danh sách mà tối qua tự tay ông đã sao chép lại một bản. Làm như vậy thì dù có bị bắt ông cũng tự mình nhận tội, không ai có thể dựa theo nét chữ mà tra ra Hoa Nhẫn Đông.
Bản danh sách trên đó từ lương thực thịt trứng, cho đến trà và đồ khô đều khá đầy đủ.
Hai người xem hồi lâu, đúng là cái gì cũng muốn mua, cuối cùng vung tay chỉ mười mấy thứ, ngay cả giá cũng chẳng thèm mặc cả, khiến Chu Lai Phúc kinh ngạc đến ngây người.
Gạo, trứng gà hai đồng một cân? Thịt lợn thịt gà ba đồng một cân? Còn có một chùm nho bán năm đồng? Người ta vậy mà mua một lần mấy trăm cân.
Đến cả trà một trăm đồng một cân người ta cũng mua một mạch năm mươi cân.
Chu Lai Phúc cứ ngỡ đào của đại đội vịnh Đào Hoa năm nay bán thế là đắt lắm rồi, nhưng so với đào mười đồng một quả trong danh sách của Hoa Nhẫn Đông thì đúng là chẳng thấm tháp vào đâu.
Chu Lai Phúc sống hơn ba mươi năm cũng chưa từng thấy ai coi tiền như rác thế này, nhìn ánh mắt của hai người này cứ như nhìn hai kẻ khờ vậy, nhưng ngặt nỗi hai người họ lại đều mang vẻ mặt mừng rỡ như thể nhặt được bảo vật.
Cuối cùng tính sổ, chỗ đồ này vậy mà hết một vạn không trăm bốn mươi chín đồng. Đầu bếp La tự ý quyết định lấy chẵn một vạn đồng, coi như bớt đi bốn mươi chín đồng tiền lẻ.
Nhưng hai người kia lại không chịu, nhất quyết mua thêm năm mươi mốt đồng tiền đồ nữa cho đủ một vạn lẻ một trăm, cười nói với Chu Lai Phúc: "Con số này tốt, vạn dặm chọn một, chứng tỏ đồ của các anh tốt."
