Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 225
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:31
Trao cho Hạ Vũ một ánh mắt "đã hoàn thành nhiệm vụ", Hạ Vũ nói: "Xốc nổi quá, đáng lẽ nên giữ lại vợ chồng nhà này để 'thả dây dài câu cá lớn'."
Hoa Nhẫn Đông bĩu môi: "Cá cũng đâu có ngu, đã mất hút hai đợt người rồi mà còn phái người tới nữa à? Đừng để đến cuối cùng, hai kẻ này cũng chạy mất."
Hạ Vũ cũng biết lời Hoa Nhẫn Đông nói là đúng, người đã bắt rồi thì nên mang về thẩm vấn cho kỹ.
Tiện thể đưa cả mấy tên thổ phỉ bắt được trước đó vào hang núi luôn, có bà cụ Tạ ở đó, không sợ mấy kẻ này không khai.
Khi quay lại đại đội Ngũ Phúc đã là nửa đêm. Những người ở lại đại đội đều nấp trên cây. Thấy Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ quay lại mới nhảy từ trên cây xuống.
Hoa Nhẫn Đông để lại cho mấy người đủ lương khô ăn trong nhiều ngày, Hạ Vũ lại sắp xếp nhiệm vụ giám sát cho mấy người xong, rồi cùng Hoa Nhẫn Đông lên núi.
Mất tích bảy tên thổ phỉ, ngày mai không thấy thổ phỉ về núi chắc chắn sẽ canh phòng cẩn mật, chi bằng tranh thủ lúc trên núi còn chưa biết tin tức chính xác của bảy tên thổ phỉ này mà lên núi thám thính.
Suốt hơn một tháng qua Hạ Vũ thực sự là rầu rĩ vô cùng, cũng nghẹn khuất vô cùng. Suốt dọc đường cậy có dị năng của Hoa Nhẫn Đông có thể thám thính phạm vi rộng, đúng thật là trút hết bầu tâm sự, nghe mà Hoa Nhẫn Đông đều phải nghi ngờ người trước đây dẫn người tiêu diệt từng kẻ truy sát có phải là anh không nữa.
Có Hạ Vũ dẫn đường, phối hợp với dị năng của Hoa Nhẫn Đông, lúc rạng sáng đã đến bên ngoài sơn trại.
Lúc này trong không gian đã trói mười bảy tên thổ phỉ tuần núi, đều là những tên chưa kịp phát hiện có người lên núi đã bị làm cho ngất xỉu, trong đó không thiếu vài tên có dị năng khá tốt.
Hoa Nhẫn Đông cũng không ngờ đám thổ phỉ khiến nhóm Hạ Vũ bó tay không biện pháp, lại bị cô tóm gọn một cách dễ dàng như vậy, thậm chí dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Hạ Vũ, khiến Hạ Vũ nhìn mà cạn lời luôn.
"Cô dùng cái ánh mắt gì thế hả, không thể vì cô quá mạnh mà cảm thấy chúng tôi quá 'gà' được chứ? Cô đừng có lấy bản lĩnh của mình ra để đo lường người khác!"
Hoa Nhẫn Đông 'ồ' một tiếng, trong lòng thì sướng rơn. Tuy mình trẻ, nhưng bản lĩnh mình lớn mà, xem sau này còn ai dám đứng trước mặt mình mà quát tháo nữa? Đứa nào dám lừa d.ư.ợ.c dịch của mình sau này đều xử hết! Hừ, trước đây đúng là nể mặt bọn họ quá rồi!
Nghĩ đến đây, không khỏi để lộ vẻ đắc ý lên mặt, khiến Hạ Vũ nhìn mà vừa bực vừa buồn cười, nhưng nghĩ lại người ta nhỏ tuổi mà có bản lĩnh đó thật, ai bảo người ta trẻ chứ, đắc ý thì cứ đắc ý đi, cùng lắm thì anh đứng sau thu dọn tàn cuộc cho là được.
Vì đã lẻn đến bên ngoài sơn trại một cách dễ dàng như vậy, Hoa Nhẫn Đông bèn nghĩ hay là trực tiếp bắt hết tất cả mọi người vào không gian, mang về từ từ thẩm vấn cho xong.
Ai ngờ khi dị năng dò tới bên ngoài sơn trại, giống như chạm vào một bức màn vô hình, Hoa Nhẫn Đông lập tức ngắt dị năng.
Nhưng dù vậy cũng đã có chút muộn màng, Hoa Nhẫn Đông chỉ cảm thấy trong đầu như bị kim châm một cái, cũng may là ngắt dị năng kịp thời mới không bị thương quá nặng, vội dùng dị năng chữa trị cho cái đầu bị tấn công.
Hạ Vũ bị vẻ bất thường của cô làm cho giật mình, bế thốc người lên chạy xuống núi, nhưng vẫn cảm thấy đau nhói trong đầu, Hạ Vũ không nhịn được rên khẽ một tiếng.
Hoa Nhẫn Đông vừa dùng dị năng tự chữa trị cho mình một lượt, nghe thấy tiếng rên của Hạ Vũ, không dám chậm trễ, trực tiếp đưa người vào trong không gian. Cho dù như vậy cô vẫn cảm thấy trong đầu choáng váng một trận.
Đây là dị năng tấn công hệ tinh thần? Hoa Nhẫn Đông ngồi trên bãi cỏ hồi lâu mới tỉnh táo lại, vội vàng đi xem tình hình của Hạ Vũ, liền thấy anh đã hôn mê, nhưng chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, rõ ràng là đang chịu đựng đau đớn.
Chương 201 Không phải người bình thường
Hoa Nhẫn Đông không dám chậm trễ, vội vàng dùng dị năng chữa trị trong đầu anh một lượt, lại cho anh uống một viên t.h.u.ố.c Hồi Xuân Đan. Thấy thần sắc Hạ Vũ dần bình tĩnh lại, Hoa Nhẫn Đông mới thở phào nhẹ nhõm, cô thực sự sợ chỉ cần chậm một chút nữa thôi là sếp sẽ biến thành kẻ ngốc mất.
Xuyên không lâu như vậy, Hoa Nhẫn Đông đây là lần đầu tiên gặp được người có dị năng hệ tinh thần mạnh mẽ đến thế. Sợ vừa đi ra ngoài lại bị tấn công, Hoa Nhẫn Đông chỉ có thể đưa Hạ Vũ trốn trong không gian.
Người của Thanh Phong Trại lùng sục trong trại suốt một ngày, không tìm thấy kẻ khả nghi liền xuống núi lùng sục. Không biết vì lý do gì mà người có dị năng hệ tinh thần kia không đích thân xuống núi, bọn chúng không hề phát hiện ra những người nấp ở đại đội Ngũ Phúc.
Nhưng dù vậy cũng khiến Hoa Nhẫn Đông vẫn còn sợ hãi không thôi, nếu lúc đầu kẻ truy sát nhóm Hạ Vũ chính là người có dị năng này, ước chừng mấy người bọn họ không một ai thoát nổi.
Đến cả người vừa được Hạ Vũ khen cho đến mức bay bổng như Hoa Nhẫn Đông, khi nghĩ tới Thanh Phong Trại có một người dị năng đáng sợ như thế cũng thấy rùng mình.
Mặc dù đã uống đan d.ư.ợ.c, Hạ Vũ vẫn phải đến trưa ngày hôm sau mới tỉnh, có thể thấy tổn thương đại não khó chữa trị hơn những tổn thương khác nhiều.
Sau khi tỉnh lại, cả người anh ủ rũ, không có mấy tinh thần, mãi đến khi nhìn rõ mình đang ở trong một không gian xa lạ mới đột nhiên phấn chấn hẳn lên.
"Nhị Hoa, đây chính là không gian của cô à?"
Hoa Nhẫn Đông nhướng mày với anh, Hạ Vũ cười hì hì một hồi, lao thẳng về phía rừng cây ăn quả, lúc thì leo lên cây đào, lúc thì leo lên cây lê, thấy cái gì cũng muốn nếm thử vị.
Mãi đến khi suýt chút nữa bị quả sầu riêng rơi từ trên đầu xuống đập trúng đầu, Hạ Vũ mới bịt mũi chạy về: "Nhị Hoa, cái thứ toàn gai đó là gì thế? Thối quá đi mất!"
Hoa Nhẫn Đông gọi tới một quả sầu riêng có hình dáng hoàn hảo, mở ra trước mặt Hạ Vũ, lấy từ bên trong ra một múi quả vàng ươm, đưa tới trước mặt Hạ Vũ: "Anh ngửi lại xem, thơm thế này mà! Thối chỗ nào chứ?"
Hạ Vũ nhảy dựng ra xa mấy thước. Khi anh thấy Hoa Nhẫn Đông cho múi sầu riêng mềm nhũn vào miệng, lại còn ăn với vẻ mặt ngọt ngào, chân mày nhíu c.h.ặ.t đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi luôn rồi.
Nhưng nhìn vẻ tận hưởng đó của Hoa Nhẫn Đông lại không giống như đang giả vờ, anh thò ngón tay nhấm nháp một chút thịt sầu riêng cho vào miệng. Lúc đầu chân mày còn nhíu c.h.ặ.t, nhưng khi nếm được vị ngọt thơm của sầu riêng, lập tức gật gật đầu: "Hử? Vị cũng ngon phết nhỉ."
Hai người loáng cái đã ăn hết quả sầu riêng nặng mười cân này. Hạ Vũ ngửi lại mùi sầu riêng không còn thấy thối nữa, trái lại thấy thơm ngọt lạ lùng, giống hệt cái vị vừa ăn vào vậy.
Buổi tối liền lấy một quả sầu riêng, tách thịt ra nướng trong không gian, làm cho cả không gian chỗ nào cũng tỏa ra một mùi vừa ngọt vừa thối lạ lùng.
Bên ngoài vẫn luôn có người tuần tra, Hoa Nhẫn Đông không dám đưa Hạ Vũ ra khỏi không gian. Ngược lại Từ Khê Khê tỉnh lại sau khi tu luyện, nói cho Hoa Nhẫn Đông nghe những tâm đắc tu luyện gần đây của mình.
Hoa Nhẫn Đông cũng kể lại hoàn cảnh của mình cho Từ Khê Khê nghe. Hạ Vũ tận mắt chứng kiến Hoa Nhẫn Đông giao dịch với phía đối diện, suốt quá trình không nói một lời, nhưng vẻ kinh ngạc đều viết hết lên mặt.
