Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 240
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:33
Hoa Nhẫn Đông lại qua nhập thêm hàng mấy lần, đúng sáu giờ rưỡi, người trong bộ phận hầu như đã về hết, đợi nhà họ Chu cũng đi dắt xe rồi, Hoa Nhẫn Đông nhanh ch.óng lấp đầy hàng hóa trong kho lên kệ.
Lúc đi ra, Chu Lai Phúc đã dắt chiếc xe lôi chờ sẵn bên ngoài, cả gia đình họ Chu đều đã ngồi trên đó, bà ngoại Chu vẫy tay gọi Hoa Nhẫn Đông: "Nhị Hoa, nhanh lên con."
Hoa Nhẫn Đông cười chạy tới, sau khi nhảy lên xe, Chu Lai Phúc đạp xe lôi chở cả nhà về.
Những ngày sau đó, vì đã ngửa bài với nhà họ Chu nên mỗi tối Hoa Nhẫn Đông đều sẽ xếp đầy hàng hóa trong kho, chuyện sau đó cứ giao cho nhà họ Chu lo liệu.
Chương 214 Mọi người đều rất nỗ lực
Hiện giờ việc bán hàng đã có người lo, Hoa Nhẫn Đông quyết định sau này cứ năm ngày sẽ đưa hàng đến kho một lần, lượng hàng đưa đến sẽ dồi dào hơn một chút để Chu Lai Phúc mỗi ngày lấy ra bán một ít.
Cô muốn dành nhiều thời gian hơn cho việc tu luyện, trong thời gian ngắn Khê Khê đã tu luyện đến Luyện Khí đại viên mãn, chỉ còn cách Trúc Cơ một bước chân nữa, còn tu vi của cô thì tiến triển chậm chạp.
Trước kia có lẽ cô thấy kiếm tiền rất quan trọng, giờ đã có phương pháp kiếm tiền, cô bỗng nhận ra tiền dường như cũng không còn quan trọng đến thế.
Hoa Nhẫn Đông tìm được một ngọn đồi ở ngoại thành, trên đồi có một cây tùng già vẹo cổ, trong phạm vi vài chục mét quanh cây tùng có thể cảm nhận được linh khí dồi dào hơn những nơi khác nhiều, rõ ràng cây tùng già này dù chưa mở mang linh trí nhưng cũng là một cái cây già được trời đất ưu ái, Hoa Nhẫn Đông bèn quyết định tu luyện ở đây.
Phải nói rằng thủ đô có thể trở thành quốc đô đúng là mảnh đất phong thủy bảo địa hiếm có, còn ngọn đồi này lại càng là nơi địa linh nhân kiệt, vừa vận chuyển công pháp, linh khí tràn về phía cô còn dồi dào hơn trước, đặc biệt là luồng t.ử khí mang theo trong tia nắng đầu tiên buổi sớm càng khiến cô phải thán phục, nút thắt tu vi vốn bấy lâu nay không có động tĩnh gì bỗng chốc được nới lỏng, sau hai ngày nỗ lực và hai ngày củng cố, tu vi của Hoa Nhẫn Đông đã dừng lại vững vàng ở Luyện Khí tầng sáu.
Quay về thủ đô giao hàng một chuyến, Hoa Nhẫn Đông lại quay lại tiếp tục tu luyện, tuy tốc độ tăng tu vi rất chậm nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng tốc độ tăng trưởng linh lực trong cơ thể không còn như trước nữa.
Đặc biệt là t.ử khí hấp thụ được vào buổi sớm, tuy tác dụng tăng tu vi không lớn nhưng lại khiến linh lực trong cơ thể cô có một bước nhảy vọt về chất.
Cô để lại lời nhắn về phát hiện này cho Từ Khê Khê, mấy ngày sau nhận được phản hồi của Từ Khê Khê, cô ấy cũng vội vàng đi máy bay đến thủ đô.
Sau khi tu luyện một đêm, cô ấy phát hiện tuy linh lực hấp thụ được ở thủ đô đúng là tinh thuần hơn trước, nhưng với thể chất Băng linh căn của mình, thủ đô không phải là lựa chọn tốt nhất.
Quả nhiên, linh căn khác nhau thì tài nguyên tu luyện cần thiết cũng khác nhau, cuối cùng Từ Khê Khê vẫn quyết định đi khắp nơi xem sao, đến các vùng núi tuyết thử vận may.
Hạ Vũ lần này đi làm nhiệm vụ mất nửa tháng, lúc anh trở về thì thủ đô đã đón trận tuyết đầu mùa.
Nhiệm vụ lần này không dài cũng không ngắn, trước khi về anh không thông báo cho ai, khi anh tay xách một túi quà đứng trước cửa tứ hợp viện nhà Hoa Nhẫn Đông, muốn tạo cho cô một bất ngờ, nhưng gõ cửa mãi không thấy ai mở, Hạ Vũ không khỏi nhíu mày.
Lẽ nào đến bộ phận rồi? Nhưng nghe cái gã Tùy Dũng kia nói, cô đã nhiều ngày không đến bộ phận, có đến cũng chỉ vội vàng nhập hàng cho kho rồi đi ngay.
Vậy người không ở nhà, cũng không ở bộ phận thì sẽ đi đâu được?
Từ sau khi biết có công pháp tu luyện, Hạ Vũ ngoài thời gian làm nhiệm vụ ra, thời gian còn lại đều dùng để tu luyện, tiến độ tu luyện có thể nói là thần tốc, anh còn muốn lần này về sẽ khiến Nhị Hoa phải ngạc nhiên một phen, nhưng sao người này lại biến mất rồi?
Đứng trước cửa hồi lâu, đầu và vai đều bám đầy tuyết, cuối cùng Hạ Vũ vẫn xách túi quà tặng Hoa Nhẫn Đông quay về bộ phận.
Chu Lai Phúc đang ở trong kho cân hàng, bà ngoại Chu và ông ngoại Chu đi theo sau những khách hàng đến chọn hàng để giúp đỡ.
Từ khi Hoa Nhẫn Đông nói năm ngày đưa hàng một lần, lượng hàng lên kệ mỗi ngày ít đi nhiều, mỗi lần khách vào đều muốn mua thêm nhưng cuối cùng cũng chỉ đành giới hạn số lượng.
Hạ Vũ hỏi: "Cậu hai, Nhị Hoa mấy ngày nay có ở nhà không ạ?"
Chu Lai Phúc vừa thuần thục đóng túi gạo đã cân xong, vừa lắc đầu: "Không biết nữa, cậu cũng nhiều ngày rồi không thấy Nhị Hoa đâu, biết nó đi đâu được chứ?"
Từ khi biết Hoa Nhẫn Đông cũng là người có dị năng, còn là người giỏi nhất trong bộ phận, Chu Lai Phúc cũng yên tâm để cô đi làm nhiệm vụ, chỉ là nghĩ đến việc Hạ Vũ hiện giờ là người đứng đầu bộ phận mà còn không biết Hoa Nhẫn Đông đi đâu, không khỏi lo lắng: "Lẽ nào không phải đi làm nhiệm vụ? Ngay cả cháu cũng không tìm thấy, liệu có phải xảy ra chuyện gì không?"
Hạ Vũ vội trấn an: "Không đâu ạ! Cháu vừa làm nhiệm vụ về, vẫn chưa hỏi xem Nhị Hoa có đi làm nhiệm vụ không."
Chu Lai Phúc liền nghĩ đến việc trước đây Hạ Vũ làm nhiệm vụ ở đại đội Đào Hoa Loan, giả làm thanh niên tri thức xuống nông thôn bình thường, ông còn thấy người này trông bộ dạng như một tên mặt trắng nhỏ, làm việc thì ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới, thế mà còn mặt dày dùng đồ ăn đồ dùng để nhờ các nữ thanh niên tri thức khác làm giúp.
Trong lòng ông vốn có trăm phần không ưa Hạ Vũ, không ngờ giờ đây người ta lại lột xác trở thành lãnh đạo bộ phận, còn là một bộ phận ghê gớm đến thế, lòng ông không khỏi cảm thán, thái độ đối với Hạ Vũ tự nhiên cũng không dám tùy tiện như trước.
Nhưng những người có dị năng trong bộ phận ai nấy đều có vẻ rất lợi hại, vậy với tư cách là lãnh đạo của tất cả những người có dị năng, dị năng của Hạ Vũ chẳng phải càng lợi hại hơn sao?
Đột nhiên Hạ Vũ thấy ánh mắt Chu Lai Phúc nhìn mình trở nên rực cháy bất thường, khiến anh có chút không tự nhiên: "Cậu hai, sao cậu lại nhìn cháu như vậy?"
Chu Lai Phúc thấy bên cạnh vẫn còn khách hàng đến mua đồ, bèn xoa xoa tay nói: "Để sau hẵng nói, để sau hẵng nói!"
Hạ Vũ ngơ ngác, rời khỏi chỗ Chu Lai Phúc, định đi tìm người khác hỏi thăm tung tích Hoa Nhẫn Đông.
Bà ngoại Chu và ông ngoại Chu vây lại: "Lai Phúc, Hạ lãnh đạo nói gì thế?"
Chu Lai Phúc xua tay: "Chẳng nói gì cả, chỉ đến hỏi con xem Nhị Hoa đi đâu rồi, con cũng nhiều ngày rồi không thấy Nhị Hoa, làm sao biết được nó đi đâu?"
Bà ngoại Chu nghe xong liền "ồ" một tiếng: "Chuyện này à, sao không hỏi bà nhỉ? Nhị Hoa trước đó có nhắc với bà một câu."
Ông ngoại Chu vội nói: "Cái bà già này, biết sao không nói? Để tôi đi gọi Hạ lãnh đạo quay lại."
Ông ngoại Chu vội vàng chạy ra ngoài, bà ngoại Chu bĩu môi nói: "Thì có hỏi tôi đâu? Tôi biết anh ta đang tìm Nhị Hoa đâu cơ chứ."
