Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 257
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:35
Lúc này người bị đưa đi lao động cải tạo mà c.h.ế.t thì tối đa cũng chỉ là thông báo cho gia đình một tiếng, nếu người nhà không đến thì cũng chỉ là đào một cái hố rồi chôn lấp đi.
Những chuyện lão Hạ làm năm đó, phía mẹ ruột Hạ Vũ chắc chắn sẽ không có ai đến, người nhà họ Hạ thì lại càng chịu liên lụy mà không đến được.
Hoa Nhẫn Đông nhìn những người đó khiêng lão Hạ, Tú Lan và những người cùng bị đè c.h.ế.t lên núi, chôn cất ở phía đông mỏ khai thác đá chừng vài trăm mét.
Lúc Hạ Vũ kết thúc tu luyện, lão Hạ đã trở thành một nấm mồ đất, rốt cuộc cũng vĩnh viễn được chôn cùng với tiểu tứ của lão rồi.
Hoa Nhẫn Đông cân nhắc dùng từ ngữ, đem chuyện của lão Hạ nói với Hạ Vũ, Hạ Vũ im lặng hồi lâu, nhếch môi cười chế nhạo một cái: "Cũng coi như hời cho lão rồi."
Chương 229 Kỳ ngộ trong sơn động
Ăn qua loa bữa sáng xong, hai người cáo từ người giám công đã đưa họ vào, người đó khách khí tiễn hai người ra tận cổng lớn, vì rào cản ngôn ngữ nên hai bên đều nụ cười rạng rỡ.
Lúc đi đến cổng lớn, Hoa Nhẫn Đông nghe thấy Lý Đông Phong ở phía sau gọi: "Hoa Nhị Hoa, Hoa Nhị Hoa..."
Một tia dị năng phóng tới, Lý Đông Phong đang tập tễnh chạy về phía họ bỗng vấp chân một cái, cả người lăn nhào về phía trước mấy vòng. Lúc lồm cồm bò dậy, cái chân vốn chỉ hơi gãy một chút giờ đã gãy thành một hình thù vặn vẹo, e là cho dù có bác sĩ giỏi nhất thì đời này cũng chỉ có thể là kẻ què mà thôi. Còn Hoa Nhẫn Đông và Hạ Vũ đã đi đâu mất dạng rồi.
Hạ Vũ muốn nói lại thôi, Hoa Nhẫn Đông chỉ tưởng anh vẫn còn đang nghĩ về chuyện của lão Hạ, đi được một quãng xa mới nói: "Nếu anh muốn đi thăm lão ta thì đi đi."
Khóe miệng Hạ Vũ giật giật, lắc đầu: "Người c.h.ế.t rồi, còn gì mà xem nữa?"
Hoa Nhẫn Đông quan sát kỹ, thấy anh không giống như đang nói dối, thậm chí sau khi lão Hạ c.h.ế.t, cả người anh dường như đều trút bỏ được gánh nặng mà trở nên nhẹ nhõm.
Nghĩ đến việc anh mấy lần muốn nói lại thôi, Hoa Nhẫn Đông hỏi: "Vậy anh muốn nói cái gì?"
Hạ Vũ thở dài: "Họ Lý bị thương ở chân, không thể tiếp tục đập đá được nữa, ước chừng mấy ngày nữa sẽ được đưa đi làm việc nhẹ nhàng rồi."
Hoa Nhẫn Đông ngẩn ngơ, cũng chẳng biết mình là đang trả thù anh ta, hay là đang giúp anh ta nữa. Nhưng dù thế nào đi nữa anh ta sau này đều là kẻ què rồi, ngày tháng chắc chắn sẽ chẳng dễ chịu gì cho cam.
Hạ Vũ lấy bản đồ ra, đối chiếu một chút rồi dứt khoát dẫn Hoa Nhẫn Đông đi về phía nam, cứ thế đi ròng rã ba ngày, mệt thì dừng lại tu luyện một lát, đến trưa ngày thứ tư cuối cùng cũng tìm thấy cái hang động đó.
Hoa Nhẫn Đông phóng dị năng dò xét tình hình trong hang động nhưng dị năng lại bị cản trở, rõ ràng trong hang động có kết giới hoặc trận pháp có thể ngăn chặn sự dò xét của dị năng.
Hạ Vũ nói: "Lần trước anh đã đi vào một đoạn, chỉ là nhiệm vụ khẩn cấp nên không đi đến tận cùng bên trong, những nơi đi qua đều không gặp nguy hiểm gì."
"Vậy thì vào xem thử!" Hoa Nhẫn Đông nói xong liền tiên phong bước vào hang động.
Hang động không giống cái hang mà họ gặp ở đại đội Ngũ Phúc trước kia với đủ loại lối vào hang khắp nơi. Ở đây đi vào chỉ có một con đường duy nhất, tuy có gập ghềnh quanh co nhưng không có lối rẽ, cũng đúng như lời Hạ Vũ nói là không có nguy hiểm gì.
Trên vách hang còn có thể nhìn thấy những dấu vết đục đẽo của con người, nhưng nhìn vào khối lượng công trình lớn như thế này, Hoa Nhẫn Đông nghi ngờ đây chắc hẳn là thủ b.út của những người có dị năng hoặc người tu tiên thời xưa để lại.
Trải qua không biết bao nhiêu năm sinh trưởng, trên vách hang và dưới đất đều mọc đầy các loại d.ư.ợ.c liệu mang theo linh khí và rêu xanh, Hoa Nhẫn Đông muốn dùng dị năng thu chúng vào không gian nhưng lại phát hiện dị năng vẫn không thể sử dụng được, đành tạm gác lại ý định đó.
Đợi khám phá hết hang động rồi mới quyết định xem có thu những loại d.ư.ợ.c liệu có thể gọi là linh thực này vào không gian hay không.
Càng đi vào sâu linh khí càng sung túc, đặc biệt là linh khí hệ Mộc và hệ Thủy, cuối cùng nồng đậm đến mức khiến Hoa Nhẫn Đông thậm chí có chút cảm giác say linh khí.
Hoa Nhẫn Đông dứt khoát đưa Hạ Vũ vào không gian, để anh tự đi tu luyện bên chỗ máy phát điện, còn cô thì lấy một cái bồ đoàn ra, trực tiếp ngồi tại đây tu luyện.
Lần này không biết đã tu luyện bao lâu, lúc Hoa Nhẫn Đông tỉnh lại phát hiện tu vi vốn đã trì trệ bấy lâu nay của mình vậy mà lại đột phá liên tiếp hai cảnh giới, mà linh khí xung quanh bị cô hấp thu cạn kiệt cũng đang từ sâu trong hang động nhanh ch.óng bổ sung về phía bên này, rất nhanh linh khí lại nồng đậm như lúc cô chưa tu luyện.
Xem ra càng đi vào sâu linh khí sẽ chỉ càng sung túc hơn, cơ thể đã không còn cảm giác say linh khí nữa, cô liền đứng dậy tiếp tục đi sâu vào hang động.
Càng đi vào sâu càng có thể phát hiện những loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm hơn, linh khí cũng sung túc hơn, Hoa Nhẫn Đông chọn vài loại Từ Khê Khê cần rồi ném vào không gian.
Cô có thể cảm nhận được, linh khí trong hang động nồng đậm hơn linh khí trong không gian của cô nhiều, đặc biệt là linh khí hệ Mộc và hệ Thủy, nếu nói bên trong hang động không có thiên tài địa bảo gì thì Hoa Nhẫn Đông cũng chẳng tin.
Tăng tốc bước chân tiếp tục tiến về phía trước, càng đi vào sâu càng có thể cảm nhận được luồng khí lạnh trong hang động tăng lên, có chút giống với linh khí hệ Băng mà Khê Khê tu luyện.
Đến khi linh khí nồng đậm đến một mức độ nhất định cô lại dừng lại tu luyện, cứ đi đi dừng dừng như vậy, cũng không biết đã qua bao lâu, hang động vốn rộng rãi đột nhiên trở nên bao la bát ngát, Hoa Nhẫn Đông đã đi đến tận cùng của hang động.
Hiện ra trước mắt là một vũng nước hồ xanh biếc, giữa hồ mọc một cây linh thực cành lá xum xuê, phiến lá gần như che phủ nửa hồ nước, lá to bằng bàn tay người lớn, giữa một hồ xanh ngắt chỉ có ở trung tâm nở ra một cụm hoa gồm vô số bông hoa nhỏ li ti kết thành.
Linh lực hệ Mộc nồng đậm đang từ cụm hoa đó không ngừng tỏa ra, tràn về phía hang động nơi cô vừa đi tới.
Hoa Nhẫn Đông định dùng dị năng giao tiếp với nó nhưng chỉ thấy đầu đau nhói một cái, vội vàng cắt đứt dị năng.
Đi quanh hồ nước mấy vòng, cũng không biết có thể làm được gì, bèn lấy một thùng nước hồ đưa vào không gian, đặt lên ô giao dịch.
Cô không biết nước hồ này là gì, nói không chừng Ông cây sẽ biết đấy, cho dù không biết là gì thì cũng có thể biết được nước hồ này có ích lợi gì cho việc tu luyện của Khê Khê hay không.
Hạ Vũ vẫn đang tu luyện, Hoa Nhẫn Đông ra ra vào vào mấy lần anh vẫn chưa tỉnh lại.
Hoa Nhẫn Đông đi tới đổ thêm một thùng dầu hỏa vào máy phát điện xong lại ra khỏi không gian nghiên cứu hồ nước.
Cũng có lòng muốn đưa một ít nước hồ vào không gian nhưng lại sợ nước hồ vào trong đó sẽ gây ra biến hóa cho không gian, ảnh hưởng đến việc tu luyện của Hạ Vũ, bèn cũng ngồi bên hồ nước tu luyện. Vừa tu luyện vừa đợi Hạ Vũ kết thúc.
Nào ngờ vừa mới tiến vào trạng thái tu luyện liền cảm thấy có một tia thần thức nương theo linh lực cùng nhau tràn vào cơ thể mình, Hoa Nhẫn Đông giật mình, muốn xua tia thần thức đó ra ngoài nhưng lại phát hiện dù cô có cố gắng thế nào cũng không làm gì được tia thần thức đó, dứt khoát không thèm quan tâm nữa.
