Nữ Phụ Pháo Hôi Làm Mưa Làm Gió Trong Văn Niên Đại - Chương 271
Cập nhật lúc: 15/01/2026 16:37
Cô bé lại gọi Hoa Nhẫn Đông: "Chị hai, chị qua xếp hàng mua gạo đi, em thấy gạo đằng kia tốt lắm."
Thế là Hoa Nhẫn Đông qua sạp bán gạo xếp hàng. Từng tảng thịt lợn được bán đi rất nhanh, mắt thấy sắp đến lượt Hoa Tiểu Hoa thì chỉ còn lại nửa tảng thịt lợn không được béo cho lắm, Hoa Tiểu Hoa lẩm bẩm: "Chà, sắp hết thịt ngon rồi, đến lượt mình chắc chỉ còn thịt nạc thôi quá?"
Thuộc hạ của anh ba đứng phía trước nháy mắt với người bán thịt, người đó hiểu ý ngay, đợi khi sắp đến lượt Hoa Tiểu Hoa, thấy chỉ còn lại một cái chân giò, lập tức vào bên trong khiêng thêm nửa tảng lợn khác ra. Hoa Tiểu Hoa mừng rỡ khôn xiết, rối rít cảm ơn người bán thịt.
Hoa Tiểu Hoa mua hai mươi cân thịt ba chỉ, lại hỏi người bán thịt xem có chân giò trước không, sau đó mua luôn tám cái chân giò trước.
Vừa định xách đi thì bị người bán thịt gọi lại: "Em gái này, em mua nhiều như vậy, miếng sườn lợn này tặng em đấy."
Hoa Tiểu Hoa ngạc nhiên xen lẫn vui mừng, chỉ tay vào mình: "Tặng em ạ?"
Thấy người đó nghiêm túc gật đầu, mặc kệ những người mua thịt phía sau đang gào thét bảo rằng họ mua còn nhiều hơn Hoa Tiểu Hoa, cô bé xách thịt đã mua và miếng sườn được tặng chạy biến.
Trời mới biết, bảo là sườn lợn nhưng thịt trên đó hầu như chẳng được lóc đi bao nhiêu, mang về c.h.ặ.t ra là có món sườn tuyệt hảo rồi. Huống chi thời buổi này, ngay cả xương sườn lóc sạch không còn tí thịt nào cũng chẳng hề rẻ.
Hoa Tiểu Hoa mua thịt xong, bên phía Hoa Nhẫn Đông cũng mua được gạo. Người bán gạo nhìn Hoa Nhẫn Đông mà cười không nổi, rõ ràng là gạo cô bán cho bọn họ, giờ cô lại phải bỏ giá cao mua ngược trở lại, uất ức mà không thể nói.
Hoa Nhẫn Đông lườm anh ta một cái cháy mặt, nhưng vẫn mua một trăm cân. Mặc dù tốn giá cao nhưng cũng coi như có nguồn gốc rõ ràng, tóm lại là mua cho nhà bác cả, dù lỗ cũng thấy vui.
Vì mua nhiều, người thuộc hạ của anh ba dẫn đường còn nhiệt tình giúp hai chị em khuân đồ ra xe. Đợi đến khi Hoa Nhẫn Đông lái xe đi rồi, người đó mới không nhịn được mà cười ha hả.
Suốt quãng đường về, Hoa Tiểu Hoa cứ luôn miệng nói lần này hời quá, thịt không cần phiếu đã đành, chân giò cũng coi như vừa bán vừa tặng, rẻ hơn nhiều so với cửa hàng thực phẩm, chưa kể còn được không một tảng sườn, cái kiểu làm ăn này đúng là lỗ vốn, người mở chợ đen đó không phải là kẻ ngốc đấy chứ?
Hoa Nhẫn Đông đương nhiên không thể nói là người ở chợ đen nể mặt cô nên mới cho thêm, cũng phụ họa theo lời Hoa Tiểu Hoa mà gật đầu: "Có lẽ là không được thông minh lắm."
Thấy Hoa Tiểu Hoa có vẻ háo hức, cứ như sau này còn muốn thường xuyên đến chợ đen, Hoa Nhẫn Đông thở dài, xem ra lát nữa phải đ.á.n.h tiếng với anh ba một câu, bảo anh ấy sau này chiếu cố thêm một chút.
Không ngờ vị Bí thư mới điều chuyển tới kia hành động rất nhanh, khi Hoa Nhẫn Đông lái xe về tới huyện Chu đã thấy trên phố có không ít người, dùng dị năng cảm ứng mới biết, ngay vừa rồi, Chủ nhiệm Mã đã bị người từ thành phố xuống bắt đi rồi. Nguyên nhân cụ thể là gì thì chưa rõ, nhưng nhìn thái độ của những người đó, lần này Chủ nhiệm Mã e là tiêu đời thật rồi.
Ngoài những người áp giải Chủ nhiệm Mã đi, còn để lại không ít người ở huyện Chu điều tra những chuyện Chủ nhiệm Mã đã làm suốt những năm qua. Số người đến tố cáo còn rất đông, xếp thành hàng dài dằng dặc.
Hoa Nhẫn Đông còn thấy trong đó có cả người đàn ông hôm qua quỳ trước mặt Mã Nguyên Hồng khổ sở van xin. Đừng nhìn lúc này anh ta đầy vết thương trên mặt, người cũng uể oải không còn sức lực, nhưng ánh mắt lại đầy căm hận, trong mắt lấp lánh niềm khoái cảm vì đại thù được trả. Có thể thấy chú cháu Chủ nhiệm Mã những năm qua đã làm bao nhiêu chuyện xấu ở huyện Chu này.
Hoa Nhẫn Đông tâm trạng rất tốt, sau khi về đến nhà, cô đem số thịt mua về cắt thành từng tảng đặt ra ngoài ban công.
Mùa đông ở Đông Bắc, ban công chính là một chiếc tủ lạnh khổng lồ, thịt đặt ở đây một lát là đông cứng lại, để đến tận đầu xuân cũng không hỏng được.
Nổi lửa nấu cơm, dùng đều là những viên than tổ ong tự đúc, thức ăn đang được hầm trong nồi, Hoa Nhẫn Đông để Hoa Tiểu Hoa và Hoa Ái Đảng trông nồi, còn mình thì lái xe đến nhà máy cơ khí đón ba người kia tan làm.
Xe vừa đỗ trước cổng nhà máy lại thu hút một đám người vây xem, người trong nhà máy đều biết Hoa Nhẫn Đông, biết xe là do cô lái tới nên nhao nhao lại gần chào hỏi, nhất thời chiếc xe bị vây kín mít ở giữa.
Hoa Nhẫn Đông còn lo lắng bọn người Hoa Kiến Thiết ra không nhìn thấy, không ngờ Hoa Kiến Thiết đón vợ con vừa ra khỏi cổng nhà máy đã thấy đằng kia vây đầy người, ba người cũng tò mò chen vào, sau đó liền nhìn thấy Hoa Nhẫn Đông đang bị bao vây.
Hoa Kiến Thiết hô lên một tiếng, biết là gia đình họ tới, những người đang vây quanh hỏi han Hoa Nhẫn Đông mới nhường ra một con đường.
Cho đến khi cả nhà đã ngồi lên xe, đám đông vây quanh mới tản ra để nhường đường.
Trên đường về, Chu Lai Anh ngồi ở ghế phụ, sống lưng rõ ràng ưỡn thẳng tắp, kiêu ngạo như một con gà trống lớn.
Hoa Kiến Thiết cũng cười không khép được miệng: "Nhị Hoa à, cháu thật sự làm bác cả nở mày nở mặt!"
Hoa Đại Hoa "hứ" một tiếng: "Để cho mấy cái người trước kia cứ đi khắp nơi nói xấu Nhị Hoa nhà mình, còn bảo Nhị Hoa nhà mình bị Lý Đông Phong đá rồi, sau này không tìm được nhà nào t.ử tế nữa, lần này chắc là ghen tị c.h.ế.t mất! Nhị Hoa này, hôm nào để đối tượng của em đến nhà chơi, em dẫn cậu ấy đi lượn vòng quanh, cho bọn họ thấy người đàn ông em gả sau này còn mạnh hơn Lý Đông Phong nhiều."
"Vâng ạ, khi nào anh ấy có thời gian qua đây, em sẽ dẫn anh ấy đi lượn khắp nơi."
Hoa Nhẫn Đông không ngờ qua lâu như vậy rồi mà vẫn còn nghe thấy cái tên Lý Đông Phong buồn nôn này, bọn họ thế mà vẫn thấy hắn ta là lựa chọn tốt nhất của cô, thật không biết mắt mũi bọn họ để đâu nữa.
Chu Lai Anh mắng yêu: "Nói năng kiểu gì thế hả? Lại còn lượn vòng quanh? Con coi người ta là dắt ch.ó đi dạo chắc?"
Hoa Đại Hoa bị Chu Lai Anh mắng mà cười ha hả: "Mẹ, đấy là mẹ nói nhé, Nhị Hoa có nói thế đâu."
Chương 242 Lần đầu thấy nó chăm chỉ như vậy
Những ngày sau đó, Hoa Nhẫn Đông chạy đi chạy lại giữa huyện Chu và thành phố, gửi lợn cừu cho nhà ăn, lại gửi cho chỗ anh ba mấy đợt lợn, còn gửi thêm một lô hải sản lớn, tốt hơn nhiều so với hải sản mà anh ba tự cho người kéo từ vùng biển về.
Nhân tiện nói về Hoa Tiểu Hoa, nếu cô nhóc sau này còn đến chợ đen thì nhờ anh ba chiếu cố một chút, tóm lại là không thể để cô nhóc chịu thiệt thòi dưới mắt anh ba được. Anh ba tự nhiên là đồng ý hết thảy, ngoài việc trả tiền hàng cho Hoa Nhẫn Đông cao hơn một chút thì anh ta còn đang chẳng có cơ hội nào để nịnh bợ Hoa Nhẫn Đông đây.
Vả lại anh ta cũng hiểu rõ, mặc dù anh ta trả giá cao nhưng hoàn toàn không thể so sánh được với cái giá của Hoa Nhẫn Đông ở thủ đô, Hoa Nhẫn Đông về đây mà còn giao hàng cho anh ta là hoàn toàn nể mặt anh ta rồi. Hiện giờ Hoa Nhẫn Đông nhờ anh ta trông nom Hoa Tiểu Hoa, đối với anh ta mà nói chính là cơ hội tự dâng tới cửa, nào có lý do gì mà không làm cho tốt chứ?
Chủ nhật, cả nhà sáu người lái xe về đại đội Đào Hoa Loan.
